Bí Mật Núi Sát Nhân

CHƯƠNG 42



Thuyền trưởng Jack nhìn mảnh giấy vừa được chuyển đến. Thông điệp đã được mã hóa nhưng hắn đã thuộc lòng chìa khóa và nhanh chóng giải mã nội dung. Những gì trong đó khó có thể coi là tin tốt:
Gray đã gặp tôi hôm nay. Ông ta truy cập vào một số file, nhưng tôi không thể tìm ra là file nào vì ông ta có quyền truy cập cao hơn. Ông ta có đề cập đến chuyện người chết sống lại với cá nhân tôi. Tôi phát hiện ra là ông ta cũng đưa ra những nhận xét tương tự với những nhân vật cao cấp ở đây. Rõ ràng là ông ta đang thả mồi, để xem ai sẽ cắn câu. Đó là lý do tại sao tôi gửi lá thư này bằng người đưa tin. Tiếp tục triển khai theo kế hoạch. Tôi sẽ lo giải quyết đầu này. Từ giờ trở đi hãy liên lạc qua Charlie One.
Trong thời buổi hiện nay việc liên lạc gần như không thể được thực hiện một cách bí mật nếu bạn sử dụng công nghệ hiện đại. Những vệ tinh do thám hiện hữu khắp mọi nơi, máy fax, máy tính, điện thoại cố định và di động rồi cả e-mail có lẽ đều bị theo dõi. Chẳng có gì ngạc nhiên khi những tên khủng bố phải dùng đến những người đưa tin và những thông điệp viết tay. Thật trớ trêu, chính công nghệ theo dõi hiện đại đã đẩy tất cả bọn chúng quay trở lại thời kỳ đồ đá. Charlie One rất dễ sử dụng: những thông điệp được mã hóa trên giấy do một người đưa tin đáng tin cậy chuyển đi, với yêu cầu mảnh giấy phải được hủy sau khi đọc xong.
Đội tiền trạm của Cơ quan Mật vụ sẽ tới Brennan rất sớm. Ngay sau đó, Tổng thống sẽ bay tới Pittsburgh trên chiếc Air Force One, và đoàn xe hộ tống được bảo vệ nghiêm ngặt nhất trong lịch sử sẽ lên đường tới Brennan. Tại đây họ sẽ phải đương đầu với một nhóm người được coi là một đội quân khố rách áo ôm gồm chủ yếu những người đàn ông tuổi bốn mươi và một cô gái trẻ. Nhưng Thuyền trưởng Jack sẽ đặt cược vào đội quân của hắn. Hắn lấy chiếc bật lửa và đốt mảnh giấy thành tro.
Sau khi đọc xong lời cầu nguyện cuối cùng trong ngày, Djamila đứng trước tấm gương trong phòng tắm và ngắm những đường nét trên khuôn mặt mình. Hôm nay là sinh nhật lần thứ hai mươi bốn của cô; tuy nhiên, cô nghĩ mình trông già hơn tuổi; mấy năm vừa qua đối với cô không hề dễ dàng. Chưa bao giờ có đủ thức ăn và thậm chí cả nước sạch cũng thiếu, và có quá nhiều đêm phải ngủ trong cảnh không nhà. Và cảnh bom rơi đạn nổ khắp xung quanh khiến con người ta già đi, nhanh hơn bất kỳ điều gì khác. Ít nhất thì giờ đây cô cũng có đủ thức ăn. Nước Mỹ là một quốc gia của sự thừa mứa, cô vẫn thường được bảo như vậy. Họ có quá nhiều thứ, cô thầm nghĩ, và như thế không thể gọi là công bằng được. Cô nghe nói ở đây cũng có người vô gia cư, những đứa trẻ phải sống cảnh đói khát, nhưng cô không tin vào điều đó. Không thể nào có chuyện như vậy được. Đó chẳng qua là trò tuyên truyền của Mỹ để khiến cho người khác phải thương hại họ! Djamila rủa thầm trong đầu bằng tiếng Ả-rập với ý nghĩ này. Thương hại chúng ư?
Vậy là cô đã hai mươi tư tuổi, cô đơn và xa quê hương tới nửa vòng trái đất. Tất cả gia đình cô đều không còn nữa. Họ đã bị giết. Cảm giác uất nghẹn trong cổ họng cô mỗi lúc một lớn dần. Và lát sau nước mắt cô chảy giàn giụa. Cô vội nhúng ướt một chiếc khăn và phủ nó lên mặt, để những thớ vải mát lạnh lau sạch nước mắt.
Khi trấn tĩnh lại, cô cầm lấy chiếc ví cùng chìa khóa rồi đóng cánh cửa căn hộ lại, cẩn thận kiểm tra cô để bảo đảm là nó đã được khóa chắc chắn.
Cô đã được thông báo là lúc nào cũng có một người của Thuyền trưởng Jack theo dõi chiếc xe thùng của cô bất kể nó được đỗ ở đâu. Họ không thể để xảy ra tình huống chiếc xe bị đánh cắp. Không có đủ thời gian để tìm một chiếc khác giống như vậy.
Thuyền trưởng Jack là một kẻ lạ lùng, cô thầm nghĩ. Một người Mỹ nói trôi chảy tiếng Ả-rập không hề dễ gặp. Có vẻ như ông ta am hiểu tập quán và lịch sử của thế giới Hồi giáo hơn cả nhiều người Hồi giáo. Djamila đã được chỉ thị rằng bất kể điều gì ông ta bảo cô làm cô đều phải tuân lệnh. Ban đầu cô không được thoải mái cho lắm, khi phải nhận lệnh từ một người Mỹ. Tuy nhiên, sau khi trực tiếp gặp ông ta, cô nhận ra một vẻ gì đó đầy uy quyền từ người đàn ông mà cô không thể phủ nhận.
Lái xe đi loanh quanh khu vực này vào ban đêm đã trở thành một nghi lễ đối với Djamila, vừa là để giải tỏa sau một ngày dài phải đóng vai vú em cho ba cậu bé nghịch ngợm, cũng vừa là để in sâu vào trí nhớ vô số con đường và lối đi tắt cần thiết cho nhiệm vụ của cô. Cô lái xe vào trung tâm thị trấn Brennan và đi qua Bệnh viện Mercy. Hôm nay Adnan al-Rimi không trực, nhưng có gặp thì Djamila cũng không biết gã này. Tương tự như vậy, cô chẳng có lý do gì để nhìn sang bên phải và quan sát căn hộ nơi mà, đúng thời điểm đó, có một cặp súng trường bắn tỉa M-50 được ngụy trang đang ngắm về phía bệnh viện như một phần của bài tập luyện.
Con đường dẫn cô đi qua cửa hàng sửa chữa ô tô. Theo thói quen, cô lái xe dọc theo con hẻm qua một dãy những cánh cửa được bố trí ở đó. Hành trình của cô vào cái ngày đã định đó sẽ đưa cô qua phía Nam của trung tâm thị trấn, và sau đó cô sẽ hướng về phía Tây trên con đường chính dẫn ra khỏi Brennan. Chỉ trong vòng ba mươi phút thôi là phần việc của cô sẽ hoàn thành. Cô cầu nguyện Chúa cùng sự khôn ngoan và lòng can đảm của người sẽ dẫn lối cho cô.
Cô tiếp tục hành trình của mình và một lát sau đã chạy qua địa điểm tổ chức buổi lễ. Tất cả những gì cô biết là Tổng thống của đất nước này sẽ phát biểu tại đây trước một đám đông rất lớn. Ngoài vấn đề đó ra, mảnh đất phủ đầy cỏ đó chẳng có ý nghĩa gì đối với cô cả.
Những chuyến lang thang trước đó từng dẫn cô đi qua nhà của George và Lori Franklin, chủ của cô. Nếu bạn là người yêu thích phong cách kiến trúc truyền thống của Mỹ bạn sẽ thấy đó là một ngôi nhà rất xinh xắn. Nhưng điều Djamila thích nhất ở ngôi nhà của gia đình là Franklin là khu vườn phía sau. Nơi có đầy cỏ để chạy nhảy và cây để leo trèo cùng những chỗ có thể trốn được mỗi khi cô chơi với các cậu bé. Vốn sinh ra và lớn lên ở vùng sa mạc, Djamila phải thừa nhận rằng Mỹ là một đất nước tuyệt đẹp. Ít nhất thì cũng là ở bên ngoài.
Con đường Djamila quay về căn hộ của mình lại đưa cô qua nhà của gia đình Franklin một lần nữa. Khi chiếc xe thùng chầm chậm chạy qua, theo bản năng, Djamila ngước nhìn lên những ô cửa sổ sát mái nhà nơi ba cậu bé đang ngủ ngon lành trong hai căn phòng. Cô nhận ra mình càng ngày càng gắn bó và với chúng gần gũi hơn. Chúng là những đứa trẻ ngoan, nhưng không nghi ngờ gì nữa, khi lớn lên sẽ trở thành những kẻ thù ghét đạo Hồi, đó là điều cô hoàn toàn tin chắc. Nếu như chúng thực sự là của cô, cô sẽ dạy cho chúng biết đâu là chân lý; cô sẽ chỉ cho chúng thấy ánh sáng thực sự của tín ngưỡng và thế giới của cô. Có thể chúng sẽ thấy sự khác biệt giữa hai bên chẳng là gì hết so với những điểm tương đồng. Djamila dừng xe lại khi cô nghĩ đến điều đó. Đã từ lâu nay cô vẫn được dạy rằng nước Mỹ và thế giới Hồi giáo không có khả năng hòa giải với nhau. Và đúng, chắc chắn phải là như vậy. Chúng đang tàn phá đất nước của mày, cô tự nhắc nhở mình. Chúng là một dân tộc hung hãn với đội quân không thể đánh bại. Chúng lấy đi những gì chúng muốn, bất kể đó là dầu hay mạng sống. Vậy mà khi cô ngắm nhìn khu vực thanh bình này, thật khó có thể tưởng tượng ra tất cả những điều đó. Thật khó.
Alex nhìn quanh nội thất ngôi nhà của Kate và có cảm tình ngay lập tức với những gì đang bày ra trước mặt mình. Mọi thứ không quá ngăn nắp, thỉnh thoảng cũng có chút bừa bộn ở chỗ này chỗ kia. Bản thân Alex cũng không phải là người quá ngăn nắp và anh nghĩ mình khó có thể ở lâu bên cạnh một người như vậy. Và lại còn sách ở khắp mọi nơi, như thế cũng là một điều tốt. Vốn không phải là người ham đọc sách từ thời đi học, Alex đã bù đắp lại điều đó khi anh gia nhập Cơ quan Mật vụ. Những chuyến bay dài dằng dặc cho phép anh có rất nhiều thời gian cho những trang sách. Và có vẻ như Kate cũng không phải là một độc giả cao đạo, kiêu kỳ gì. Bên cạnh rất nhiều tác phẩm văn học kinh điển được xếp ngay ngắn trên giá, Alex cũng nhận thấy một mức độ vừa phải các tác phẩm văn học thương mại.
Rải rác trên bàn và trên tường là những bức ảnh gia đình, và qua những bức ảnh đó anh ngắm nghía Kate Adams từ khi cô còn là một thiếu nữ nhút nhát và lộc ngộc đến khi trở thành một phụ nữ tự tin đầy quyến rũ.
Trong góc của căn phòng nơi chiếm phần lớn cả diện tích tầng một là một cây đàn piano lớn màu đen.
Khi từ phòng ngủ của của mình trên gác đi xuống, Kate đã thay sang quần jean, áo thun chui đầu và để chân trần.
“Xin lỗi,” cô nói, “em sắp nổ tung sau một ngày đi giầy và mặc váy rồi.”
“Đừng để những bộ vest nghìn đô và bộ dạng chải chuốt này đánh lừa em, bản thân anh cũng là một người quần-jean-và-áo-phông mà.”
Cô nhoẻn miệng cười. “Bia nhé?”
“Đó bao giờ cũng là bạn đồng hành tốt sau một chiếc kem cà phê bạc hà.”
Cô lấy trong tủ lạnh ra hai lon Corona, giật nắp, và họ cùng ngồi xuống chiếc ghế sô pha nhìn thẳng ra khoảng không phía sau nhà.
Cô vòng chân lại phía dưới. “Vậy bước đi tiếp theo của anh là gì đây?”
Anh nhún vai. “Không chắc lắm. Chính thức thì anh đang phải làm nhiệm vụ bảo vệ Nhà Trắng, và anh nên cảm thấy biết ơn vì điều đó. Ý anh là hoàn toàn không có chuyện anh đã làm sai trong quá trình điều tra. Nhưng dù sao anh cũng đã ngồi trong phòng làm việc của Giám đốc và thẳng thừng chống lại yêu cầu của ông ta về việc tiết lộ tên của một người. Anh vẫn không thể nào tin nổi là mình đã làm như vậy.”
“Vậy ra người bạn cũ mà anh nói với em chính là Oliver Stone?”
Anh liếc nhìn Kate với ánh mắt trả lời cho câu hỏi của cô. “Làm thế nào em lại đoán được điều đó?”
“Anh đâu phải là người duy nhất trong phòng có khả năng suy luận chứ.”
“Có vẻ là không.” Anh uống một ngụm bia và ngồi ngả ra trên những tấm đệm. “Như anh vừa nói, anh nghĩ tại thời điểm này anh bị trói tay rồi. Làm sao anh có thể nói với họ về việc tìm thấy chiếc thuyền mà không để lộ ra rằng anh đang làm đúng cái điều Giám đốc ra lệnh cho anh không được làm? Nếu ông ta mà biết, coi như anh tiêu đời. Anh không thể liều mạng được.”
“Em hiểu hoàn cảnh khó xử của anh.” Cô vỗ nhẹ vào vai anh khi đặt lon bia của mình xuống chiếc bàn uống nước. Hành động va chạm nhẹ nhàng đó giống như một luồng điện chạy dọc cơ thể Alex.
Kate ngồi xuống chiếc đàn piano và bắt đầu chơi một bản nhạc mà anh nhận ra là Khúc phóng tác theo một chủ đề của Paganini. Có thể thấy rõ rằng người phụ nữ này là một nghệ sĩ piano rất tài năng. Sau một vài phút anh đến ngồi cạnh cô trên ghế và bắt đầu gõ một giai điệu nền.
Cô nói, “Đó là Ray Charles. Em cứ tưởng anh là một người chơi ghi-ta.”
“Bố anh nói rằng nếu con bắt đầu với piano con có thể chơi được bất kỳ nhạc cụ nào khác.”
“Chẳng phải chính Clint Eastwood từng đóng vai một nhân viên Mật vụ chơi piano trong phim In the Line of Fire sao?”
“Ừ, với Rene Russo ngồi bên cạnh ông ấy.”
“Xin lỗi, em không phải là Rene Russo.”
“Thì anh cũng có phải là Clint Eastwood đâu. Và nói để em biết nhé, Rene Russo chẳng có gì sánh được với em cả.”
“Đồ nói dối.”
“Anh không phải là loại đàn ông trút bỏ quần áo của mình trong cuộc hẹn hò đầu tiên như Eastwood đâu. Xin lỗi nhé,” anh nói thêm và nhăn nhở cười.
Cô nhìn anh với nụ cười tinh nghịch. “Thật đáng tiếc.”
“Nhưng quy tắc đó không nhất thiết được áp dụng cho cuộc hẹn hò thứ hai.”
“Ồ, anh tự tin là sẽ có cuộc hẹn thứ hai sao?”
“Thôi đi, anh đang mang hàng nóng đây này. Anh là thứ không thể cưỡng lại, theo như lời Lucky.”
Anh lướt ngón tay qua những phím đàn đến khi chạm vào những ngón tay của cô.
Cái hôn đến sau đó khiến cho luồng điện mà Alex cảm thấy trước đó bỗng chỉ còn là một cảm giác nhồn nhột thoáng qua.
Cô hôn anh một lần nữa và đứng dậy. “Em biết điều này có lẽ hơi bất công, nhưng em nghĩ quy tắc lần hẹn hò đầu tiên của anh cũng hay đấy.” Cô nói câu này với vẻ miễn cưỡng, nhưng rồi lại nhìn lảng đi nơi khác. “Anh không cho ngay trong đêm đầu tiên, vì anh sợ chúng sẽ không quay trở lại trong đêm thứ hai.”
Anh đặt tay lên vai cô. “Anh sẽ quay lại bất kỳ đêm nào em muốn anh, Kate.”
“Vậy tối mai thì sao nhỉ?” cô nói thêm, “Nếu như em có thể chờ lâu đến thế.”
Alex khởi động chiếc Cherokee cũ rích của mình và lái đi trong tâm trạng vui phơi phới. Anh cho xe chầm chậm lăn bánh xuống đường, quay vòng trở lại phố 31 và bắt đầu hành trình dài, ngoằn ngoèo qua những con phố chính rất dốc của Georgetown. Dấu hiệu trục trặc đầu tiên mà anh cảm thấy là khi anh đạp phanh và không thấy chúng có phản ứng gì. Linh cảm thứ hai về tai họa sắp xảy đến là khi anh lại đạp phanh và cần phanh lút hẳn xuống sàn xe. Và tốc độ của anh đang mỗi lúc một cao khi con đường càng trở nên dốc hơn. Đáng ngại nhất là có những chiếc xe đang dừng đỗ ở cả hai bên đường và mặt đường rải nhựa asphalt ở đây uốn lượn như một con rắn khốn kiếp.
Anh đánh vật với vô lăng và tìm cách về số để giảm bớt đà lao xuống của xe, nhưng cả hai cách đều không mấy tác dụng. Và rồi ánh đèn pha của một chiếc xe khác cắt xuyên qua màn đêm hướng thẳng về phía anh.
“Ôi, chết tiệt!” Anh bẻ quặt vô lăng về bên phải, và chiếc Cherokee luồn vào giữa hai chiếc xe đang đậu, nơi một thân cây lớn làm cái việc mà hệ thống phanh của chiếc xe không thể làm được. Cú va chạm làm bật tung túi khí, làm anh choáng váng trong giây lát. Alex gạt cái túi ra khỏi mặt mình, cởi dây an toàn và loạng choạng bước xuống khỏi xe. Anh cảm thấy máu trên môi mình, khuôn mặt anh bỏng rát, có lẽ là vì hơi nóng từ chiếc túi khí.
Anh ngồi bên vệ đường, cố gắng lấy lại hơi thở và cũng là cố để không nôn thốc nôn tháo khi chiếc kem cà phê bạc hà và lon bia sau đó đang trào lên trong cổ họng anh.
Điều tiếp theo mà anh biết là có ai đó đang cúi xuống bên cạnh anh. Alex đang định nói là mình không sao thì bỗng nhiên anh thấy cứng đờ người. Cái vật cứng ngắc và lạnh toát đó áp chặt vào cổ anh. Theo bản năng anh đưa cánh tay chém mạnh ra và giáng thẳng vào đầu gối người đó, làm hắn phải khuỵu xuống.
Người đàn ông hét lên vì đau đớn, nhưng khi Alex cố gượng đứng lên, một cú đánh choáng váng giáng thẳng vào đầu anh. Sau đó anh nghe thấy tiếng bước chân chạy đi và rồi tiếng một chiếc xe rồ máy. Một lát sau anh chợt hiểu tại sao kẻ kia phải vội vàng bỏ chạy khi những ánh đèn xe khác xuất hiện và mọi người bắt đầu vây quanh anh.
“Anh có sao không?” họ thi nhau hỏi han anh, hết người này đến người khác.
Alex vẫn thấy còn nguyên cảm giác lạnh ngắt của nòng súng áp vào cổ mình. Rồi một ý nghĩ chợt ập đến. Phanh xe của anh!
Alex đẩy mọi người ra và bất chấp cơn đau ở đầu, anh chộp lấy một chiếc đèn pin trong chiếc Cherokee rồi lia ánh đèn vào dưới khoang lái phía trước bên tay trái. Dầu phanh chảy tràn khắp nơi. Có kẻ đã làm gì đó với xe của anh. Nhưng nơi duy nhất chúng có thể làm như vậy là ở chỗ của Kate. Kate!
Anh thọc tay vào túi áo tìm điện thoại di động nhưng không thấy. Anh giật tung cánh cửa chiếc Cherokee bẹp rúm của mình. Điện thoại của anh đang nằm trên sàn xe, vỡ làm hai mảnh do tác động của cú va chạm. Anh gầm lên tức giận. Đến lúc này thì những người chạy đến giúp đỡ anh đều đã lùi cả lại, vẻ mặt hoảng sợ trước những hành động kỳ quái của anh.
Và rồi một người trong số họ chợt nhận ra khi anh quay ngoắt lại và vạt áo khoác bị hất tung lên. Người này hét lên, “Anh ta có một khẩu súng!” Nghe câu này tất cả mọi người đều chạy tan tác như những con bồ câu hoảng loạn.
Anh bắt đầu chạy đuổi theo họ. “Tôi cần điện thoại của các anh! Điện thoại!” anh gào lên. Nhưng họ đều đã chạy đi hết.
Alex quay người lại và bắt đầu chạy thục mạng ngược lên phố 31. Máu đang chảy ròng ròng xuống áo sơ mi của anh từ vết thương trên trán, chân và tay anh có cảm giác như đứt rời khỏi cơ thể, nhưng anh vẫn chạy tiếp, ngược lên dốc cho đến khi anh cảm thấy hai lá phổi của mình như bị xé toang ra. Anh chạy đến phố R và rẽ trái, tăng gấp đôi tốc độ, như vừa tìm thấy một nguồn năng lượng và cấp số mới mà anh chưa bao giờ biết là mình có. Khi ngôi nhà hiện ra trước mặt anh, Alex rút súng ra.
Anh chạy chậm dần lại và khom thấp người xuống khi lẻn vào khoảng sân. Căn nhà chính tối om. Anh khẽ khẽ men theo cổng vườn dẫn vào sân sau và ngôi nhà ngang. Cổng đã bị khóa chặt, vì vậy anh trèo qua tường rào. Chân anh chạm xuống lớp mặt cỏ ở phía bên kia và Alex ngồi thụp xuống để quan sát toàn bộ khu vực xung quanh và lấy hơi. Đầu anh đau như búa bổ, còn hai tai thì đập lùng bùng đến nỗi anh không chắc liệu còn nghe được không nữa. Anh tiếp tục tiến về phía trước, khom thấp người, len lỏi qua sự che chắn của những bụi cây dẫn về phía ngôi nhà ngang. Vẫn còn ánh điện sáng trên tầng hai. Anh hít liền mấy hơi thật sâu, cố bình tĩnh lại, nắm chặt lấy khẩu SIG.
Anh nhích dần về phía trước, mắt không ngừng lia khắp khoảng trống phía trước qua những bụi cây. Nếu có kẻ đang ở ngoài kia ngắm qua ống kính… Và rồi một bóng điện bật lên ở tầng một của ngôi nhà ngang. Alex nhìn qua cửa sổ và Kate hiện ra trước mắt anh. Tóc cô được buộc túm lại phía sau thành một lọn đuôi ngựa dài. Cô vẫn để chân trần nhưng lúc này chỉ mặc một chiếc áo phông dài. Anh nhích thêm về phía trước một chút và ánh mắt của anh rời khỏi Kate hướng về phía bên ngoài ngôi nhà ngang tới hàng bách Leland rậm rạp bao quanh khoảng trống phía sau nhà. Nếu Alex là kẻ đang rình bắn tỉa, đó chính là vị trí anh sẽ chọn.
Anh hít thêm một hơi nữa để trấn tĩnh và chuyển hoàn toàn sang chế độ bảo vệ. Điều đó có nghĩa là ánh mắt của anh trở nên vững vàng và có thể lia khắp từng ô phía trước, với Kate đóng vai trò như trung tâm của “bong bóng” bảo vệ mà anh dựng lên. Người ta đồn là khi các nhân viên Mật vụ chuyển vào trạng thái chiến đấu này, họ thực sự có thể đếm được nhịp vỗ cánh của một con chim ruồi. Tất nhiên điều này nghe thật lố bịch, nhưng tất cả những gì Alex muốn làm lúc này là bảo vệ người phụ nữ của anh. Tất cả những gì anh muốn làm là phát hiện ra khẩu súng trước khi nó phát hỏa. Anh đã có tất cả ngần ấy năm huấn luyện để làm việc này. Cầu Chúa, ngần ấy năm là đủ rồi.
Và đó là khi anh nhận ra nó; ngang qua khu vườn và hướng về phía bên phải, phía sau một cụm đỗ quyên khổng lồ, ánh lấp loáng gần như không thể nhận ra của một chiếc kính ngắm gắn trên súng trường bắn tỉa. Không chần chừ, anh giương súng lên và bóp cò. Đó là khoảng cách quá xa đối với một khẩu súng ngắn, nhưng anh không quan tâm đến việc có bắn trúng kẻ bắn tỉa hay không. Anh chỉ cần đánh động để đuổi hắn ra khỏi đây.
Anh ngắm phát súng đúng vào phía sau vị trí của chiếc kính ngắm. Ngay khi anh nổ súng, nòng của khẩu súng trường hiện ra hoàn toàn, giật nẩy lên và phát hỏa. Chưa đến một giây sau, Alex đã trút thêm cả sáu viên đạn vào vị trí đó. Sau đó anh nghe thấy tiếng Kate rú lên. Rồi khẩu súng trường biến mất, và anh nghe thấy tiếng bước chân huỳnh huỵch chạy đi. Khốn kiếp, anh đã bắn trượt, nhưng cũng đã hoàn thành mục tiêu đề ra của mình. Tuy nhiên, đồ khốn kiếp đó vẫn kịp bắn một phát!
Alex vọt về phía ngôi nhà ngang. Lao sầm qua cánh cửa, anh lại nghe thấy tiếng Kate hét ầm lên. Sau đó cô ngưng bặt khi nhận ra anh. Anh lao vội tới chỗ cô, ôm choàng lấy cô và kéo cô nằm sát xuống sàn nhà, người anh đè lên người cô.
“Nằm thấp xuống, có một tên bắn tỉa bên ngoài kia,” anh thì thào vào tai cô. Anh trườn người bò sát trên sàn nhà và ấn công tắc điện, cả căn nhà ngang chìm vào bóng tối. Sau đó anh trườn trở lại chỗ cô.
“Em không sao chứ?” anh cuống cuồng hỏi. “Em không bị bắn đấy chứ?”
“Không,” cô thì thầm. Nhưng rồi cô sờ lên mặt anh. “Lạy Chúa, anh đang bị chảy máu à?”
“Anh không bị bắn đâu. Chỉ là có kẻ dùng đầu anh làm cái đe thôi.”
“Ai đã làm chuyện đó?”
“Anh không biết.” Anh thở chậm lại và dựa sát người vào lò sưởi, ánh mắt hướng về phía cánh cửa, bàn tay siết chặt báng súng. Kate trườn về phía trước, với tay lên và kéo một cuộn khăn giấy từ trên bàn xuống.
“Kate,” anh hối hả nói, “nằm thấp xuống ngay. Hắn có thể vẫn đang ở ngoài kia.”
“Anh đang chảy máu,” cô kiên quyết nói. Cô lại nhoài lên và đổ ít nước lên một tập khăn. Cô lau sạch mặt anh và kiểm tra cục u trên trán anh. “Không thể tin được là anh lại không bị bất tỉnh.”
“Nỗi sợ hãi là thuốc giải tuyệt vời đối với trạng thái bất tỉnh.”
“Em thậm chí còn không nghe thấy tiếng xe của anh chạy tới.”
“Chiếc Cherokee của anh bị phá không còn hoạt động được nữa rồi. Bị cắt dây phanh. Anh lao như đi tàu lượn cao tốc xuống dốc phố 31.”
“Nếu thế thì anh đã quay lại đây bằng cách nào?”
“Anh chạy.”
Cô sững sờ. “Anh chạy? Suốt cả quãng đường đó sao.”
“Anh đoán nơi duy nhất chúng có thể tác động đến phanh xe của anh là chỗ của em. Anh… anh phải quay lại đây. Anh phải bảo đảm là em không sao!” Anh nói một mạch trong một tràng cảm xúc hối hả, không kịp thở.
Cô ngừng lau những vết máu trên mặt anh và miệng cô bắt đầu run rẩy. Rồi Kate choàng hai cánh tay quanh người anh, mặt cô áp chặt vào cổ anh. Alex quàng một cánh tay quanh người cô.
Thật là một buổi hẹn hò đầu tiên ra trò!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.