Cháu Gái Người Mộng Du

CHƯƠNG 20



Mason đi đi lại lại trong văn phòng, chợt nhíu mày, nhìn Della. Ánh điện gián tiếp không đủ làm dịu những vết nhăn sâu hằn và chằng chịt như luống cày trên trán vị luật sư.
– Khốn nạn thật, sự việc vẫn chưa khớp Della ạ.
– Sao vẫn chưa khớp?
– Không hiểu bên bà Kent có gì không ổn.
– Ông không có tin tức, gì về bà ta sao?
– Không có một chút gì. Cô có bảo đảm là tên Pritchard đã gặp bà ta rồi không?
– Bảo đảm một trăm phần trăm. Hắn đang ráo riết tán tỉnh em, nhưng vừa nghe em nói đến tiền bạc của bà Kent hắn liền bỏ rơi em lăn lóc như củ khoai hà.
– Mặt mũi sáng sủa chứ?
– Đúng thế.
– Làm tim cô muốn rụng phải không?
– Em thì không, nhưng hắn trông rất đẹp mã, cứ như là vệ nữ Hollywood.
– Riêng mái tóc thi thế nào?
– Tuyệt vời, màu nâu sậm, cắt khéo, gọi là cứ sáng rực cả lên! Tóc lại hợp với màu mắt. Khuôn mặt trẻ trung không có một vết nhăn nào. Ria mép cắt tỉa kỹ lưỡng, áo quần đúng điệu, đôi môi hết sức quyến rũ, nhất là khi nói chuyện, có thể thấy chúng uốn theo từng lời từng chữ rất rõ ràng. Khiêu vũ với hắn thì cứ như là mê đi.
– Xem ra bà Kent đang ngã phải không?
– Ngã là chắc. Bà ta nhìn hắn với trọn vẹn con tim trong đáy mắt.
– Chà, làm sao mà đưa con tim lên mắt được nhỉ?
– Muốn em cho ông nhìn thấy không? – Della thách thức. Mason bước nhanh đến bên cô gái. Đôi mắt cô chăm chú nhìn vào mặt ông thăm dò ý tứ – Hoàn toàn vì lợi ích của công việc phải không? – Cô nói thêm.
Mason đang choàng tay qua cô thì có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Mason khựng lại đứng yên như trời trồng.
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
– Đánh cuộc với cô năm đô la, đó là Doris Sully Kent.
Della Street quay gót về phía thư viện:
– Em biết thế nào cũng có chuyện mà – Cô vừa nói vừa giật cửa ra – Sếp nhớ bật nút nối dây loa nhé. Em đã có sẵn giấy bút trong đó rồi – Và cô khép mạnh cửa làm vang lên một tiếng động lớn.
Mason bước ra cửa chính. Doris Sully Kent mỉm cười với ông:
– Ông Mason, tôi biết sẽ tìm được ông ở đây.
– Xin mời vào.
Cô nàng bước vào phòng, mỉm cười với Mason rồi ngồi xuống ghế, mái tóc vàng nổi bật trên nệm bọc da đen.
– Ông đang bận việc lắm?
– Vâng.
– Xin lỗi đã làm phiền ông, nhưng tôi nghĩ ông sẽ thích câu chuyện tôi sắp nói.
– Bà có luật sư chứ?
– Không. Lúc này thì không.
– Thế nào?
Cô nàng đưa ngón tay trỏ bọc trong găng vuốt lần theo nhưng đường cong dọc theo chiếc váy ở chỗ cắt vừa khít ngang bắp chân. Cặp mắt xanh cứ nhìn dõi theo đường đi của ngón tay ấy. Trong khi nói, cô nàng không nhìn Mason một lần nào:
– Tôi đã suy đi nghĩ lại. Thú thật với ông, tôi đâm đơn kiện ở Santa Barbara vì biết rằng Peter sắp cưới vợ khác. Chẳng cứ gì lại phải để cho ông ta phung phí tài sản cho đứa đào mỏ. Con đó chỉ là y tá. Ông nghĩ coi. Peter Kent mà lại đi cưới một con y tá.
– Y tá thì có sao đâu?
– Sao quá đi ấy chứ, xét về phía Kent. Con đó hiện còn phải đi làm để sinh sống.
– Điều đó hay quá đi chứ! Tôi thích những phụ nữ biết làm việc để sinh sống.
– Không phải thế. Tôi không trọng giàu khinh nghèo đâu. Vấn đề ở chỗ nó theo đuôi tiền bạc của Kent..!
– Tôi không đồng ý với bà.
– Chúng ta không cần tranh cãi về điều đó phải không?
– Thì chính bà đã gợi ra mà.
– À, tôi chỉ cố làm cho ông hiểu lại sao tôi đã thay đổi tình cảm.
– Theo tôi hiểu bà đang cố cho tôi hay rằng bà đã kinh qua một sự thay đổi tình cảm, phải không?
– Phải.
– Tại sao?
– Tôi bất ngờ quyết định rằng mặc dù Peter có phần bệnh hoạn và muốn phung phí tài sản, tôi cũng không ngăn cản ông ấy nữa. Nếu đó là điều làm cho ông ấy hạnh phúc thì tôi muốn ông ấy được hạnh phúc.
– Rồi sao? – Mason lạnh lùng hỏi.
– Tôi biết ông sẽ không tin tôi đâu – Doris Kent mệt moi nói – Ông vẫn xem tôi là kẻ gỗ đá hám lợi. Mong sao tôi có thể làm được điều gì đó để cho ông thấy tôi không hề như thế. Tôi đành giá rất cao các ý kiến sáng suốt của ông, có lẽ còn hơn mức ông có thể nhận thấy được. Tôi đã gặp rất nhiều luật sư nhưng chưa từng thấy ai thẳng thắn, mạnh mẽ và… thành thật một cách dễ gây mất lòng như ông. Tôi biết ông không ưa gì tôi. Giới đàn ông thườg rất yêu mến tôi. Tôi mong cũng được ông yêu mến.
Mason mở hộp thuốc lá đưa cho Doris. Cô nàng lấy một điếu và bất chợt ngước mắt lên nhìn ông:
– Ông nói “cám ơn” đi.
– Cám ơn – Mason nói nhỏ. Ông bật diêm cho Doris rồi chuyển que diêm cháy sang đầu điếu thuốc của mình. Qua làn khói đôi mắt ông nhìn cô nàng với vẻ chất vấn:
– Rồi sao?
– Luật sư biện lý muốn tôi ra làm chứng trước tòa.
– Để chứng minh điều gì?
– Chứng minh rằng Peter đã cố giết tôi bằng một con dao phay.
– Ông ta nghĩ rằng có thể tận dựng được lời chứng của bà phải không?
– Nguyên văn lời ông la là thế này: “Một lúc nào đó thế nào rồi Mason cũng sẽ mở cánh cửa ấy ra, thành thử tôi muốn dùng lời bà để phản bác lại”.
– Còn gì nữa không?
– Ông không chịu mở đường cho tôi dễ nói.
– Tôi biết bà có ý gì trong đầu để tôi có thể mở đường được.
– Tôi muốn Peter xong việc ly dị.
– Tại sao?
– Vì tôi thấy đó là điều tốt đẹp nhất cho ông ấy.
– Bà định tiến hành thế nào?
– Tôi sẽ bãi nại hết mọi đơn kiện, thế là mọi chuyện đều xong cả. Giấy ly hôn chính thức thì tòa đã cấp rồi. Một khi tôi bãi nại tất cả, Peter không còn gặp một chút khó khăn nào nữa, phải không?
Mason không trả lời thẳng mà chỉ hỏi:
– Ngược lại, bà cần bao nhiêu?
– Do đâu ông nghĩ rằng tôi cần điều này điều nọ?
– Bà không cần ư?
– Tôi không ham tiền. Tôi không cần một tí tiền bạc nào của Peter, có điều tôi không có nghề nghiệp gì cả, tài khéo gì cũng không có nốt? Thậm chí đánh máy hay viết tốc ký tôi cùng chẳng biết làm.
– Bao nhiêu?
Trong mắt Doris thoáng bừng lên một tia lửa xúc động nhưng lại tắt đi ngay.
– Ông đề nghị bao nhiêu? – Cô nàng hỏi một cách nghiêm trang.
– Tôi không đề nghị gì được.
– Ông có thể đề nghị cái mức mà Peter sẵn sàng chi trả, phải không?
– Không.
– Tôi cần hai trăm ngàn đô-la trả luôn một lúc. Có thế tôi mới tiếp tục duy trì được mức sống mà Peter đã khiến tôi quen sống từ trước tới nay.
– Đừng làm như vậy. Không nên.
– Không nên cái gì?
– Không nên sống theo cái giá đó.
– Ông định khuyên tôi phải sống cách nào hả? Cô nàng nổi nóng.
Mason lắc đầu:
– Không, tôi không khuyên bà điều mà bà không thể tìm kiếm được.
– Điều gì tôi không thể kiếm được?
– Hai trăm ngàn đô-la.
Lúc này ngón tay của Doris chạy đi chạy lại nhanh trên vải áo.
– Tôi không biết sinh sống thế nào nếu không có tới số tiền ấy.
– Thế này nhé, hiện nay bà vẫn lãnh mỗi tháng một nghìn năm trăm đô-la. Giả sử bà cứ tiếp tục lãnh như thế, ắt có lợi hơn bà lãnh luôn một lúc cả số tiền lớn. Bà sẽ có một số lợi tức nhất định hàng tháng, và lỡ ra có chuyện gì thì không phải lo.
– Số tiền trợ cãp ấy sẽ kéo dài bao lâu?
– Vô hạn định. Tất nhiên nếu bà đi lấy chồng thì sẽ chấm dứt.
– Không, tôi không muốn cứ kèo nài Peter hoài hoài như thế. Điều tôi thích là nhận được thỏa thuận rồi xong luôn.
– Ý bà muốn thỏa thuận là bao nhiêu?
– Hai trăm ngàn đô-la.
Mason trịnh trọng lắc đầu:
– Không, tôi sẽ không đề nghị thân chủ tôi trả cho bà một số tiền lớn như thế. Từ trước đến nay bà vẫn sống được đàng hoàng, bởi thế tôi thiết nghĩ bà nên duy trì con số một ngàn rưởi mỗi tháng ấy thì hay hơn. Mà xét cho cùng, cuộc sống của bà sẽ khá giả hơn là nhận luôn một lần số tiền kếch xù kia.
– Nếu tôi hạ thấp xuống thì sao?
– Bao nhiêu?
– Giả như tôi nói đúng cái giá thấp nhất có được không, ông Mason? Một trăm nghìn đô-la – Mason lịch sự đưa tay lên che miệng ngáp dài rồi lắc đầu – Thương lượng với ông thật khó quá đi.
– Ồ thôi được. Nếu bà cảm thấy thế thì cứ đem luật sư của bà tới đây, tôi sẽ thương lượng với ông ta.
– Tôi không muốn phải chia chác với luật sư.
Mason nhún vai. Đột nhiên Doris Kent ném mẩu thuốc xuống sàn nhà và đứng phắt dậy:
– Thôi, giúp tôi vậy! Đừng ngồi như khúc gỗ thế kia nữa. Tôi còn nhiều chuyện phải làm.
Mason nhướng mày:
– Làm gì?
– Không phải chuyện của ông. Nào, giúp tôi vậy.
– Giúp gì nào?
– Dứt khoát một lần cho xong luôn.
– Bà sẽ rút lui chứ?
– Tôi sẽ rút lui.
– Không còn làm phiền đến ông Kent hoặc gặp lại ông ta nữa chứ?
– Không bao giờ gặp lại ông ấy, nếu thế thì tôi đã không gặp lại từ sáu tháng nay rồi.
Mason lắc đầu:
– Không. Tôi cho rằng thân chủ tôi đã thay đổi ý định cưới vợ. Mới hôm qua đây thôi ông ta có nói rằng bà thật là xinh đẹp. Thật lòng tôi nghĩ điều ấy có thể dẫn đến chỗ hòa giải được.
– Tôi không muốn hòa giải. – Mason nhún vai. Doris vẫn đứng, mắt long lanh, gò má ửng hồng – Tôi đã đọc các bài báo tường thuật phiên xử ngày hôm nay.
– Thế nào?
– À, Maddox bị chất vấn về một cú điện thoại.
– Rồi sao?
– Giả sử ông có thể chứng minh rằng ông ta nói dối.
– Nếu thế thì không gì bằng.
– Này nhé, tỉ như tôi ra làm chứng và nhận là bắt được một cú điện thoại từ ông ta gọi đến. Điều ấy đáng giá bao nhiêu đối với ông?
– Không đáng một cắc bạc. Tôi không mua lời chứng gian của ai cả.
– Nhưng nếu đó là sự thật?
– Điều ấy có thật à?
– Tôi không trả lời.
– Khi ra tòa làm chứng, bà sẽ phải trả lời câu hỏi ấy.
– Thì tôi sẽ trả lời theo kiểu nào tôi thấy là khoái khẩu – Cô nàng bước đến bên góc bàn và đập mạnh tay xuống bàn – Ông Mason, ông đừng tưởng hù dọa được tôi.
– Nghĩa là bà sẽ khai man, phải không?
– Chắc chắn tôi sẽ khai man! Đàn ông làm tôi chán ngấy rồi! Bọn họ chuyên láo khoét nói trắng ra đen với phụ nữ. Ấy thế khi phụ nữ nói dối trả lại, họ lại bảo rằng lừa gạt họ… Cho tôi năm chục nghìn!
Mason lắc đầu. Cô nàng nắm chặt hai tay lại. Mason chậm rãi nói:
– Tôi sẽ đề nghị với thân chủ tôi hai muơi lăm nghìn.
– Nếu ông đề nghị, Peter sẽ đồng ý.
– Tôi sẽ đề nghị với ông ta nếu bà cho tôi biết sự thật tuyệt đối.
– Ông mặc cả? – Mason gật đầu – Đồ khốn nạn! Tôi căm thù ông! Nếu lâu nay Peter không bị ngồi tù vì chuyện kia thì tôi đã có thể đến đòi lão hai trăm ngàn dễ dàng như không. Có khi còn hơn là đàng khác.
– Bà cứ việc căm thù tôi. – Mason vừa cười vừa nói.
– Tôi thế đấy, nhưng rồi ra nếu tôi bị kẹt, ông sẽ là luật sư cho tôi.
– Nghĩa là bà nghĩ đến việc mai kia lại lấy một ông chồng?
Cơn giận từ từ dịu xuống trong mắt Doris. Cô nàng ghé ngồi trên tay vịn của chiếc ghế to căng phồng bọc da đen.
– Ông đừng nói vớ vẩn. Bộ tôi ra dáng ngu đần lắm sao? Dại gì mà ra tay giết con gà đẻ trứng vàng.
– Được rồi, tôi sẽ lấy cho bà hai mươi lăm nghìn đô-la.
– Khi nào?
– Sáng mai. Ngân phiếu sẽ được giao cho bà trước khi bà ra làm chứng trước tòa để tránh cho người ta khỏi nghĩ rằng giữa bà và ông chồng còn treo lơ lửng một cuộc thương lượng chưa ngã ngũ trong khi bà còn làm nhân chứng.
– Ba chục ngàn đi.
– Hai mươi lăm – Mason nói dứt khoát. Doris thở dài – Những cuộc trò chuyện giữa bà và Maddox ra sao?
– Ông muốn biết toàn bộ sự việc?
– Phải.
– Duncan liên hệ với tôi trước. Lão ta xưng là luật sư của Maddox. Lão gọi điện cho tôi vào khoảng mười một giờ, bảo rằng muốn họp bàn với tôi và đề nghị địa điểm ở văn phòng luật sư của lão. Sau đó lúc ba giờ sáng Maddox gọi điện cho tôi. Tôi bảo ông ta rằng tôi đã bàn bạc với luật sư của ông ta.
– Bà có đi dự họp?
– Vâng.
– Họ đề nghị chuyện gì?
– Họ tưởng tôi ngu hay sao ấy. Họ muốn tôi ký một hợp đồng thành văn bản rằng họ sẽ giúp tôi vận động tòa tuyên bố Peter hết tư cách pháp nhân, còn tôi sẽ bãi miễn toàn bộ các quyền lợi của Peter trong Công ty Chế tạo Maddox và trao cho họ một trăm ngàn đô-la ngay khi tôi nắm quyền kiểm soát tài sản của Peter.
– Bà nói sao với họ?
– Tôi nói tôi cần phải suy nghĩ đã.
– Họ có ra thời hạn cho bà phải suy nghĩ xong hay không?
– Không.
– Họ thúc bà phải làm ngay à?
– Tất nhiên.
– Bà có thể cho biết chính xác Duncan gọi điện cho bà khi nào không?
– Không, chỉ biết vào khoảng mười một giờ, từ mười giờ đến mười một giờ.
– Chính xác Maddox gọi điện cho bà khi nào?
– Ba giờ đúng, sáng sớm. Lúc ấy tôi có nhìn đồng hồ tay. Bị đánh thức dạy vào giờ đó tôi bực mình lắm vì không tài nào ngủ lại được nữa.
Mason rút từ bàn giấy ra một bản đánh máy.
– Khi trao đổi với Maddox bằng điện thoại, bà có nói những lời như thế này không? – Mason chậm rãi đọc tờ giấy – “A-lô. Vâng, bà Kent đây… Vâng, bà Doris Sully Kent ở Sania Barbara… Xin ông nhắc lại tên… Maddox… Không hiểu sao ông lại gọi vào giờ này… Ồ, tôi tưởng mọi chuyện xong cả rồi… Luật sư của ông đã sắp xếp một buổi họp bàn, tôi sẽ gặp các ông như đã thỏa thuận với nhau… ông có thể liên hệ với ông Hettley thuộc cơ sở “Hettley and Hettley” để biết thêm chi tiết. Xin chào”.
– Ồ, đúng như vậy! – Doris kêu lên – Đúng là nguyên văn những lời tôi đã nói. Làm sao mà ông biết được?
Mason lắc đầu và tiếp tục hỏi:
– Sau đó bà làm gì?
– Cố ngủ lại khoảng nửa giờ rồi lên xe hơi riêng chạy sang Los Angeles.
– Lúc ấy xe hơí của bà để ở đâu?
– Tình cờ nó đang nằm trong ga-ra nhà hàng xóm cách đó khoảng nửa dãy nhà.
– Bà có ráng lẻn ra khỏi nhà mình không?
Doris lắc đầu:
– Không cố ý. Thấy có người cứ lãng vãng trước nhà, tôi nghĩ có lẽ Peter đã quyết định cho một thám từ theo dõi tôi. Việc ấy thật là ngu xuẩn vì tôi chưa bao giờ để lại dấu vết sau lưng cho hắn ta theo dõi được tôi. Trước đây tôi đã từng bị thám tử theo dõi rồi.
– Thế là bà ráng lẻn ra ngoài?
– Hừm, tôi không dại gì mà đánh trống thổi kèn khi bước chân ra.
– Bằng cửa sau?
– Phải.
– Theo lối đi tráng xi-măng?
– Không, tôi men theo dải cỏ bên hông nhà.
– Nhờ vậy bước chân không gây nên tiếng động?
– Phải.
– Trên đường đi Los Artgeles bà không bị theo dõi?
– Không, nhưng tôi gặp một người đàn ông ở ngay cửa vào tòa nhà có văn phòng luật sư của tôi. Có vẻ đó là một thám tử. Tôi hơi lo sợ. Tôi bảo luật sư của tôi nên cẩn thận và dàn xếp để rời khỏi tòa nhà một giờ trước hai ông Maddox và Duncan.
– Một câu hỏi nữa: Ngày mười ba bà ở đâu?
– Trước hôm xảy ra án mạng phải không?
– Phải.
– Tôi ở Los Angeles.
– Làm gì?
– Mua sắm và bàn bạc với các luật sư của tôi.
– Có gì khác nữa không?
Doris suy nghĩ một chút lòi phá lên cười:
– Tôi trông thấy Peter trên đườg và đi theo ông ấy một quãng.
– Tại sao?
– Không biết – chẳng qua chắc chỉ cvì tò mò. Tôi đi theo ông ấy tới tận đây và biết ông ấy đã thỉnh ý ông. Trước đó tôi đã bãi miễn mấy ông luật sư của tôi ở Santa Barbara, nên khi trông thấy Peter vào đây tôi biết sự việc bắt đầu gay cấn, thế là tôi đi gặp luật sư Hettley ngay.
– Bà đi theo ông Kent bao xa?
– Cho tới lúc ông ấy khởi hành đi Hollywood. Khi đó tôi có nghĩ đến việc đón đầu ông ấy và bàn chuyện thương lượng. Giá mà khi đó tôi thực hiện luôn ý định ấy.
– Được rồi. Khi nào luật sư Hettley chuẩn bị xong việc đưa bà xuất hiện trước tòa, bà hãy xin họ ký các bản tuyên bố bãi nại. Bà lo cho các bản bãi nại ấy, còn tôi sẽ chuẩn bị ngân phiếu hai mươi lăm ngàn đô-la sẵn sàng cho bà.
– Được, tôi đã nhờ cơ sở Hettley and Hettley ký các bản bãi nại cùng mọi thứ khác xong xuôi từ hai hôm trước. Tất cả giấy tờ cần thiết tôi đã có sẵn trong tay.
– Làm cách nào bà nhờ họ được?
– Cần phải đi sâu vào chuyện này à?
– Tôi muốn có một bức tranh hoàn toàn đầy đủ về tình hình thực tế.
– Đơn giản khôi – Đôi môi Doris uốn lại thành một nụ cười – Tôi bảo họ rằng khi làm đơn khiếu nại tôi đã viện dẫn những lý do man trá và hỏi họ có vui lòng tiếp tục vụ án theo cái nhìn ấy không. Tôi còn bảo rằng tôi đã lỡ miệng thố lộ nhiều điều rất tai hại với một cô gái trẻ hết sức quyến rũ mà hóa ra lại là một nữ thám tử; rằng phe bên kia đã biết tôi khai man. Lẽ đương nhiên là họ lo cuống cả lên, vội vàng rút lui và bảo tôi đừng bao giờ léo hánh đến văn phòng họ nữa. Tôi trả cho họ năm trăm đô-la tiền công lo chạy giấy tờ và rồi họ rửa tay dứt khoát với toàn bộ vụ án.
– Bà luôn luôn chơi trò đánh úp từ hai phía phải không?
– Đương nhiên. – Tôi có sắc đẹp. Từ trước tới nay những người đàn ông đã cưới tôi không phải cưới vì tình, và tôi cũng thế. Bọn họ chỉ là những con chim ó già nặng túi tiền… Rồi đây nếu tôi lập gia đình lại, khi ấy sẽ vì tình? Tôi đã chán việc đào mỏ rồi.
– Bà đã nghĩ đến việc lập gia đình lại rồi à?
– Chưa, tôi chưa nghĩ tới.
– Được rồi. Sáng mai tôi sẽ có tiền cho bà.
Mason tiễn khách ra cửa. Ngoài hành lang cô nàng quay lại nói:
– Xin ông đừng kể lại với hãng Hettley and Hettley về việc tôi đánh lừa họ nhé.
– Tôi không kể đâu. Tôi chỉ muốn có các giấy tờ bãi nại và bãi miễn thật hợp lệ và bà có hai mươi lăm ngàn đô-la. Bà cũng sẽ nhận được trát gọi ra làm chứng trước tòa.
– Hay lắm.
– Và khi tôi gọi bà ra ghế nhân chứng, đứng có dại mà khai khác đi đấy nhé.
– Ông đừng lo. Kinh nghiệm về đàn ông đủ để báo động cho tôi biết khi nào tôi đang đùa với một con dao sắc. Ông Mason, tôi chỉ chơi bóng với ông thôi.
Mason nghiêng mình mỉm cười và khép cửa lại.
Della Street từ thư viện đi ra, tay cầm sổ tay và bút chì.
– Mụ đàn bà hai mặt khốn nạn. Em muốn dứt tóc bà ta ra. Đúng là quân đĩ thõa!
Mason tắc lưỡi:
– Bất cứ ai đủ sức đánh lừa được hãng Hetlley and Heltley đều có quyền làm như vậy. Trường hợp vừa rồi là vỏ quít dày gặp móng tay nhọn. Họ tưởng sẽ kiếm chác được khá, ngờ đâu bị bà ta đánh cho tơi bời.
– Em ghét ông đã cho bà ta hai mươi lăm nghìn đô-la. Trước sau bà ta cũng sẽ tự ý bỏ vụ án thôi. Mê anh chàng Pritchard đứt đuôi đi rồi.
– Đừng lo. Ông bạn Georges Pritchard của cô sẽ tóm được một phần lớn. Hắn cần có tiền để trả cho Myrna Duchene. Cô có thể gọi điện cho Myrna, đề nghị rằng đã đến lúc nên ghé vào khách sạn của hắn và hăm dọa cho hắn ngồi tù nếu hắn không thanh toán đủ tiền bạc vào sáng ngày mai.
Della Street với tay lấy máy điện thoại và nói vang vang:
– Cái đó mới làm em vui.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.