Cô Gái Của Bố

CHƯƠNG 23



Hai người phụ nữ đứng nhìn xuống một lỗ vuông, lớn gần bằng một chiếc két sắt. Lỗ vuông trống hoác, và những thứ chứa trong đó xếp chồng trên sàn nhà bê tông – một cuốn băng video mang nhãn Hành trình tuyệt vời của Barb và Ron, hai bản hợp đồng bảo hiểm, một bản di chúc mới nhất đứng tên cả hai người đựng trong bìa nhựa màu xanh, và bốn tờ tạp chí Playboy đã cũ.
Nó ở dưới sàn ư? Nat chẳng thể nào lý giải được, và Barb nhìn qua cô với vẻ bối rối.
“Chẳng có gì dưới sàn hết? Chuyện gì đang xảy ra thế này?”
“Tôi thật không có ý kiến gì hết.”
“Chắc là có gì đó trong mấy cuốn tạp chí?” Nat nhặt mấy tờ tạp chí lên lật qua từng trang, như một cuốn sách với những hình ảnh thịt da trần trụi đang chuyển động nhờ lật qua nhanh. Những tấm bìa đăng ký báo dài hạn rơi ra vương vãi. Cô nhặt chúng lên, cẩn thận săm soi từng cái, rồi nhét chúng lại vào cuốn tạp chí. “Chẳng có gì cả.”
Barb rên rỉ, hai tay ôm lấy mặt. “Ron à, anh muốn nói gì đây?”
Nat bước sang vỗ về bờ lưng xương xẩu dưới làn áo len mỏng của cô. “Có tấm sàn giấu đồ nào khác không?”
“Tôi không biết có cái nào khác.”
“Tôi rất lấy làm tiếc. Tôi không biết ý anh ấy muốn nói gì hết.
“Tôi cũng không biết.” Barb ngẩng mặt lên, hai bàn tay ôm mặt làm khuôn mặt cô nhuốm hồng. “Thật là một lời nhắn hay tuyệt.”
“Tôi thật sự xin lỗi. Có lẽ tôi đã hiểu nhầm.” Trong đầu Nat lóe lên hình ảnh Saunders, nằm chờ chết. “Anh ấy có thể nói gì khác nhỉ? ‘Nó ở dưới cửa chăng?’ Có cánh cửa nào mà chúng ta có thể tìm ở dưới không?”
“Không.”
“Core? Shore? Boor? Sore? Tour? Pore? More? Lore?[21] Có từ nào trong này có chút ý nghĩa nào với chị không?”
[21] Là những từ vần với từ “floor” trong câu nói “It’s under the floor”.
“Không. Cảm ơn thật nhiều nhé Ron!” Barb nói, tâm trạng trở nên tăm tối. Cô nghiến răng. “Lời nhắn tuyệt thật đấy anh yêu! Chẳng phải là anh yêu em! Chẳng phải là anh yêu tụi nhỏ!” Cô nhặt một tờ Playboy lên ném vào tường, va vào một trong những cái thước đo thăng bằng treo trên đấy. “Chỉ là tìm ở dưới sàn ấy. Tìm mấy cuốn báo khiêu dâm chết tiệt của anh ấy.”
“Có lẽ là nó ở đây nhưng chỉ là chúng ta không nhìn thấy thôi.”
“Như là ở đâu?” Barb xoay vòng trên đôi giày thể thao.
“Bất cứ đâu.” Nat đưa mắt nhìn khắp lượt căn phòng, kiếm tìm một manh mối. Garage này được dùng làm xưởng làm việc và chứa đồ. Búa và cưa được ngay ngắn treo ở bảng móc đồ trên tường, bên cạnh một tủ đựng dụng cụ cao bằng kim loại có gắn bánh xe, một đống những ngăn be bé bằng nhựa và một bàn mộc Craftsman. Đồ chơi và xe đạp trẻ em, bóng và gậy bóng chày, và một chiếc xe đẩy ba bánh Little Tykes được xếp gọn gàng trong những chiếc hộp ở phần trước căn phòng, đặt tựa vào cánh cửa garage bằng kim loại, loại cửa mở trượt lên trên. Tiếng mưa ầm ầm bên ngoài, căn phòng này không ngăn được tiếng ồn hay hơi lạnh.
Barb nhìn căn phòng, hai tay chống trên hông. “Tôi nghĩ là tôi có thể lục tìm thêm chút nữa. Anh ấy rất tháo vát. Có lẽ anh ấy đã giấu thứ gì đó ở đây. Hay giấu ngay cả trong nhà nữa.”
“Tôi sẽ giúp chị. Hai chúng ta có thể lục được hết. Bắt đầu tại đây, nếu không tìm thấy gì, thì chúng ra sẽ tìm ở dưới thảm, được không nào?”
Barb thở dài, đẩy ống tay áo len lên. “Chúng ta có được ba tiếng trước khi bọn trẻ trở về.”
“Vậy thì bắt tay vào ngay thôi.”
Mãi đến mười giờ Nat mới lái xe ra, chạy qua vùng đồng quê tối om dưới cơn mưa tầm tã. Mưa nặng hạt rơi bồm bộp trên nóc xe, và hai chiếc cần gạt điên cuồng hoạt động để gạt nước khỏi kính. Trên đường chỉ lác đác vài xe khác, nhưng cô cẩn thận lái dưới cơn dông, thần kinh cô quá căng thẳng nên không thể gọi cho Angus hay Hank được. Dù gì thì cô vẫn muốn được ở một mình khi đang suy nghĩ, những ý nghĩ nhảy nhót loạn xạ rối rắm.
Cô và Barb đã tìm kiếm khắp nơi, nhưng chẳng tìm ra gì dưới sàn nhà, nói gì đến tiền buôn bán thuốc phiện hay gì khác. Có lẽ mấy tên trộm đã tìm ra thứ chúng cần tìm, hoặc ngay từ đầu đã chẳng có gì sất. Có lẽ Nat hiểu nhầm Saunders, hay là anh đã mê sảng, trong lúc lâm chung. Dù là sao đi nữa, cô cảm thấy thật tồi tệ khi chuyển một lời nhắn không nghĩa lý, và vì đã liên kết lời nhắn ấy với một vụ trộm mà có lẽ chỉ là một vụ trộm. Cô đã chơi trò thám tử và đã thất bại thảm hại. Cô là một con bé Nancy Drew dở hơi.
Mưa lớn đến nỗi hai chiếc cần gạt nước kiêm không xuể. Đèn chiếu trước xe vật lộn với mớ sương mù bốc lên từ đám tuyết đang tan nhưng thất bại. Băng và bùn loãng bắn ra từ bánh chiếc Volvo, đọng lại hai bên con đường ngoằn ngoèo. Cô hơi nhấn ga vượt qua một bảng hiệu màu cam tự chế mang dòng chữ CẨN THẬN – ĐƯỜNG CÓ NGỰA VÀ VỢ BĂNG QUA. Thế nào đó mà nó làm cô nghĩ đến Angus.
Natalie nghe này.
Bất thình lình ánh sáng từ ánh đèn xe nhấp nháy sau lưng cô tràn ngập chiếc Volvo, và cô rùng mình sợ hãi nghĩ lại tai nạn tối qua. Cô đã quá đắm mình trong suy nghĩ mà quên phải nhìn quanh kiểm tra xem có chiếc xe tải màu đen nào không. Cô nhìn vào gương chiếu hậu. Sau xe cô không phải là một chiếc xe tải, mà là xe tuần tra của cảnh sát địa phương. Những ánh đèn trên nóc xe nhấp nháy trắng, xanh, đỏ trong cơn dông. Cô kiểm tra đồng hồ tốc độ. Bốn mươi lăm dặm một giờ. Biển báo cuối cùng là bao nhiêu nhỉ? Ba mươi lăm chăng?
Khỉ thật. Cô đã chạy quá tốc độ. Chiếc xe tuần tra nhá đèn trước, chiếu rọi bên trong chiếc Volvo, và cô cho xe đỗ lại, tắt máy, kéo phanh. Cô cho tay vào túi xách tìm lấy ví trong khi một bóng hình đội mũ rộng vành quen thuộc tiến đến cửa xe. Cô tự hỏi không biết đấy là Milroy hay anh cảnh sát khác mà cô biết. Cô hạ cửa kính xe, nháy mắt vì mưa bên ngoài tạt vào, nhưng không nhận ra viên cảnh sát. Cô không nhìn rõ được mặt anh ta, chỉ nhìn thấy nghiêng nghiêng, nhờ vào ánh đèn từ chiếc xe tuần. Mưa nhỏ giọt li ti trên cặp mắt kính gọng thép, và một miếng phủ bằng nhựa như là mũ áo mưa che lấy chiếc mũ anh ta.
“Cô chạy xe quá nhanh trong điều kiện thời tiết như thế này, thưa cô,” viên cảnh sát nói, tiếng mưa gần như nhấn chìm giọng anh ta. “Bằng lái và giấy đăng ký xe, thưa cô.”
“Xin lỗi nhé,” Nat nói, hy vọng chỉ nhận được cảnh cáo. Cô chìa chứng minh và giấy đăng ký qua phần cửa sổ được mở ra, và viên cảnh sát nhét nó vào miếng bìa viết tay nhỏ xíu, như thế là giấy tờ của cô có thể bị ướt nhẹp cả.
“Làm ơn chờ ở đây.” Viên cảnh sát đi lại chiếc xe tuần tra, và Nat đóng cửa sổ lại, chống chọi với cơn bồn chồn đang dâng tràn. Nếu anh ta không phải là một cảnh sát thực sự thì sao? Những tin tức thế này cô đã nhìn thấy trên truyền thông. Cô đã không đòi xem giấy chứng minh của anh ta. Cô xoay người ra sau từ trên ghế ngồi, khum tay che mắt khỏi bóng đèn pha. Những ánh đèn đầy màu sắc trên nóc xe anh ta vẫn còn đang nhấp nháy. Đấy đúng là một chiếc xe tuần tra của cảnh sát địa phương.
Tránh xa hạt Chester ra.
Nat thấy lòng rộn lên kích động. Không ai biết cô ở đây. Cô cắm tay vào túi xách tìm điện thoại để gọi Hank. Cô bấm nút gọi nhanh, nhưng anh không trả lời máy, và cô không để lại lời nhắn, cô chuyển sang kế hoạch B, giơ điện thoại lên vùng sáng tìm sổ điện thoại tổng đài thông tin, rồi hỏi tìm số điện thoại của bệnh viện. Sau một phút thì cuộc gọi được kết nối, và nhân viên tổng đài bệnh viện trả lời máy.
“Cho gặp Angus Holt, làm ơn,” Nat nói, vừa lúc ấy viên cảnh sát lại xuất hiện nơi cửa sổ, với miếng bìa viết tay và một cuốn sổ ghi phạt dài ngoẵng. Cô đóng điện thoại bỏ vào túi xách, rồi hạ kính cửa sổ xuống.
“Làm ơn bước ra khỏi xe, thưa cô Greco.”
“Dưới trời mưa sao?”
“Bước ra ngoài, làm ơn.”
Nat thấy lo lắng kỳ quặc. Cô với tay vào túi xách lục tìm điện thoại, nhưng hẳn nó đã lọt thỏm xuống dưới đáy rồi. Cô mò mẫm nhưng chẳng tìm được nó trong bóng tối.
“Cô Greco? Ngay lập tức!”
Bình tĩnh nào. Nat mở cửa xe bước ra ngoài cơn dông, và viên cảnh sát bước qua một bên và đứng đối diện cô. Cô vẫn đang còn mặc áo khoác nhưng cơn mưa lạnh buốt giội xối xả xuống đầu cô. Cô căng vai ra để nước mưa không chảy xuống cổ và đưa hai tay che đầu.
“Xin chờ một phút,” viên cảnh sát nói. Anh ta mở đèn pin màu đen lên chĩa vào ghế trước của chiếc Volvo, ánh đèn pin nhảy nhót loạn xạ quanh ghế.
“Có lâu không vậy? Cơn mưa này xối xả như lũ…”
BÙM! Bất thình lình một tiếng ầm đinh tai nổ ra. Có thứ gì đó nổ bùng từ đầu của viên cảnh sát. Chất âm ấm bắn tung tóe khắp mặt cô. Chiếc mũ của anh ta hất tung lên trời. Anh ta đánh rơi chiếc đèn pin và khuỵu xuống mặt đường ướt nhẹp.
Nat thét lên. Viên cảnh sát đã bị bắn, ngay trước mặt cô. Cô quay vòng vòng dưới cơn mưa tầm tã. Bóng một người đeo mặt nạ trượt tuyết đứng bên kia xe cô, khuất khỏi tầm rọi của đèn xe tuần tra. Hắn cầm một khẩu súng, từ họng súng một làn khói ngoằn ngoèo bốc lên.
“Chạy đi nào, con chó cái!” bóng hình ấy cất tiếng.
Trong một phần tư giây, Nat đứng sững tê tái, rồi sau đó bật chạy sang bên kia đường trong cơn hoảng loạn, chạy hết sức dưới cơn mưa như trút nước. Cô bắt đầu gào thét nhưng âm thanh đã bị tiếng mưa khỏa lấp. Cô chạy bổ vào cánh đồng tối đen đầy bùn và tuyết. Chạy thục mạng trong bóng đêm, hai tay quơ quào giữ thăng bằng. Bùn lầy lõng bõng quanh cô, ngập đầy đôi bốt. Một bóng cây đen đen lùm lùm trước mặt cô. Cô nhảy bật qua một bên để tránh. Những nhánh cây cào rách má cô. Cô chẳng thể nhìn thấy gì trong cơn mưa. Cô chạy với hai tay huơ huơ trước mặt. Chẳng có ngôi nhà hay ánh đèn nào cả. Cô còn chẳng biết mình có đang chạy theo đường thẳng hay không nữa.
Cô liếc lại phía sau. Chiếc Volvo đậu bên vệ đường, được chiếu sáng bởi ánh đèn từ xe tuần tra của cảnh sát. Mưa lạnh cóng làm dịu mặt cô và giội cô ướt sũng. Cô thấy hai phổi mình chuẩn bị nổ tung ra rồi. Hổn hển thở. Cô cố gắng suy nghĩ trong cơn hoảng loạn. Chuyện gì đã xảy ra thế này? Hắn có đuổi theo mình không? Quanh đây không có căn nhà nào. Điện thoại lại ở trong xe. Cô tiếp tục chạy.
Một tiếng hí vang xuyên qua màn mưa, âm thanh chói tai đến độ cô cảm thấy tiếng động ấy vang ngay trong lồng ngực. Đột nhiên, quanh cô ngựa phi rào rào, những cái bóng vĩ đại phóng đi trong đêm tối. Lũ ngựa khò khè khụt khịt, vó đập xuống làm băng rào rạo vỡ và sục sâu xuống bùn lầy. Nat đứng yên như tượng, hoảng quá không dám nhúc nhích, gào thét khi những con ngựa giẫm qua. Một cái mông ngựa nặng nề xô vào vai cô, làm cô quay mòng mòng, và té xuống đống phân bùn. Móng ngựa giẫm quanh, bắn tung tóe bùn lầy và phân nhão. Cô đứng phắt lên, quay nhìn lại phía sau.
Hai chiếc xe giờ đã ở xa, những ánh đèn từ phía đó giờ như những đốm nhỏ. Đàn ngựa đã chạy qua, tiếng vó ngựa sầm sập phía trước. Không thể dừng lại để thở được. Cô tiếp tục chạy, đưa tay gạt bùn và nước mưa khỏi mặt. Rồi nhìn thấy nó. Một tòa nhà thật to với một chút ánh sáng.
“CỨU!” Cô gào thật lớn, phóng mình về phía tòa nhà. Cô đâm vào một bờ rào và nửa chạy nửa té bổ nhào leo qua bờ rào, té phịch mông xuống nền tuyết lạnh cóng. Lồm cồm bò dậy, cô lại chạy về phía tòa nhà, cảm thấy đôi bốt của mình giẫm phải cái gì cưng cứng. Sỏi. Lối chạy xe vào nhà. Cô nhìn thấy một tay vịn bằng kim loại. Một cánh cửa. Cô mò đến tay vịn, dùng hết sức bình sinh giằng lấy, và cánh cổng kim loại lăn mở ra. Nat nhảy bổ từ ngoài cơn mưa vào trong tòa nhà tối om.
“CỨU TÔI VỚI!” cô la lớn, và nỗi kinh hoàng của chính cô vang vọng trong bóng tối.

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.