Cuộc Lữ Hành Kỳ Diệu Của Nilx Holyerxon Qua Suốt Nước Thụy Điển

Chương XXXIII – Phần 1: Trận Lụt



Trong nhiều ngày, ở phía Bắc phá Melaren, thời tiết xấu kinh khủng. Trời xám xịt một màu, gió rít, mưa trút như đập xuống mặt đất. Người và vật đều hiểu rằng không thể được mùa xuân đến với một cái giá rẻ hơn, nhưng không vì thế mà cái thời tiết ấy làm cho người ta bớt sốt ruột.

Tuyết tích lại trong các rừng bách đã bắt đầu tan thực sự; những con suối nhỏ mùa Xuân chảy gấp dòng lên. Khắp nơi, nước thù hãm ở những vũng trên các con đường, nước lừ đừ ở các con hào, nước ri rỉ giữ những mô đất của các đầm lầy và chỗ lún, khắp nơi nước bắt đầu chuyển động, và tìm cách đổ vào các con suối, để được cuốn xuôi ra biển.

Các con suối chạy đến với các con sông của phá Melaren, các con sông ấy cố hết sức để đưa các khối nước đó đến tận phá. Nhưng bỗng nhiên, chỉ trong một đêm, vô số những hồ nhỏ ở tỉnh Upplanđ và vùng Beryxayen vứt bỏ lớp băng phủ trên mặt; những dòng sông bị nghẽn dâng lên bất ngờ; dưới sức dồn đến như vậy, nước phá Melaren vội vàng chảy ra cửa biển. Nhưng mà từ cửa Norrxtromưm đổ khối nước đó ra biển lại hẹp; trong trường hợp như thế không thể nào bảo đảm việc tháo nước nhanh cho được.

Không may hết sức nữa đó là gió đông thổi mạnh, đẩy lùi nước biển vào nội địa và ngáng mất cửa Norrxtromưm. Nước phá liền tràn lên bờ.

Nước lên rất chậm, như thể miễn cưỡng, buồn phiền vì gây thiệt hại cho các bờ phá xinh đẹp; các bờ này nói chung đều thấp, nên chẳng mấy chốc nước đã lan vào đất. Chẳng cần gì thêm nữa để làm sinh ra cảnh hỗn loạn vô cùng.

Melaren là một cái phá hơi đặc biệt, gồm nhiều vùng nước hẹp thắt lại, nhiều vũng và eo. Chẳng thấy ở đâu những mặt nước rộng lớn bị gió đánh, gió quật. Hình như phá được tạo ra cho những cuộc du ngoạn, những chuyến đi chơi thuyền buồm và những buổi đánh cá vui vẻ.

Phá có bao nhiêu là đảo lớn, đảo nhỏ và ghềnh đất thích thú, cây cối um tùm. Chẳng nơi nào là bờ đá trơ trụi. Hình như phá chưa bao giờ mong ước rằng bờ của mình phải mang cái gì khác những lâu đài, những biệt thự mùa hè, những dinh thự xinh đẹp và những chốn tiêu khiển. Có lẽ cũng chính vì quang cảnh đáng yêu và dịu dàng vô cùng của mà người ta xúc động hết sức, thỉnh thoảng khi vào mùa xuân, phá bỗng trở thành một mối đe dọa.

Lần này, trước cái nguy lụt lội sắp đến, thuyền to, thuyền nhỏ trong mùa đông đã đem cất trên bờ, liền được sửa sang vội vàng; người ta bít những lỗ thủng, quét hắc ín lại vỏ thuyền. Đồng thời người ta kéo những bệ giặt quần áo lên bờ, củng cố lại các cầu. Những người canh giữ đường sắt dọc bờ hồ, đi đi lại lại không dám ngủ, đêm cũng như ngày. Những nông dân có cỏ khô cất trong những kho xép ở các đảo nhỏ, vội vàng chuyển vào đất liền. Dân chài thì cứu lấy lưới và lờ, đó. Các chuyến phà thì người ùa xuống đầy, những khách đường xa muốn về nhà hay ra đi trước khi trận lụt cản chân lại. Không phải chỉ người mới hoảng hốt.

Những con vịt có trứng ở trong các bụi cây ven bờ, những chuột đồng và chuột trũi cư trú dọc bờ và có con nhỏ còn ở trong hang, đều hoảng sợ hết sức. Tất cả, cho đến những con thiên nga kiêu ngạo cũng bắt đầu lo sợ tổ và trứng đang ấp của chúng bị tiêu diệt.

Vả lại chúng lo sợ cũng đúng, nước lũ của phá Melaren cứ lan ra mãi. Những bãi cỏ thấp quanh Gripxhoim đã ngập; tòa lâu đài cổ đã bị tách khỏi đất liền vì những dòng nước rộng đã phủ kín các con hào nhỏ hẹp hàng ngày. Ở Xtrenngex, con đường để dạo chơi xinh đẹp dọc bờ hồ đã bị biến thành dòng thác; ở Vexterax, người ta sửa soạn đi thuyền trong các đường phố. Hai con nai xứ lạnh đã ở cả mùa đông trên một hòn đảo giữa phá Melaren thấy nơi trú thân đã ngập, phải nhảy xuống nước bơi vào bờ. Những kho gỗ nguyên vẹn, một số ván và thùng trôi giạt không biết về đâu, và khắp nơi đều thấy những người cố ra cứu lấy của cải của mình.

Vào cữ ấy, một hôm Xmirre, con cáo, đang đi dạo chơi trong một cánh rừng bạch dương nhỏ ở phía Bắc phá Melaren. Nó vẫn nghĩ mãi đến đàn ngỗng và Tí Hon; nó đã mất hút dấu vết của chúng, và tự hỏi làm sao mà bắt lại chúng được.

Thế là trong lúc đang nản lòng, nó trông thấy Agar, con bồ câu đưa thư, đậu trên một cành cây.

– Rất vui mừng được gặp đằng ấy, Agar à, Xmirre nói. Có lẽ đằng ấy có thể nói cho mình biết lúc này Akka núi Kebnekayxe và đàn của mụ ấy ở đâu không?

– Có thể là ta biết, Agar trả lời, nhưng hãy tin chắc rằng ta chẳng bảo cho cậu đâu.

– Chẳng quan trọng gì việc ấy! – Xmirre dửng dưng đáp lại, – miễn là đằng ấy nhận lời chuyển lại cho mụ ấy một cái tin mà người ta đã nhờ tớ chuyển. Đằng ấy cũng biết là các bờ của phá Melaren đang ở trong cảnh đáng thương như thế nào. Lụt to mà, và các tộc đoàn thiên nga đông đúc ở trong vũng Yelxta sắp mất hết tổ và trứng đến nơi rồi. Ánh – Sáng – Ban – Ngày, vua các thiên nga, có nghe nói là con người bé nhỏ đi theo đàn ngỗng biết cách cứu chữa tất cả mọi thứ tai họa; y ủy thác tớ cầu khẩn Akka cùng với Tí Hon đến ngay vũng Yalxta.

– Ta có thể chuyển cái tin ấy. Agar nói – nhưng ta không hiểu là cái con người bé một mẩu ấy có thể cứu được đàn thiên ngan bằng cách nào.

– Tớ cũng vậy, – Xmirre nói – Nhưng người ta nói là nó có thể vượt qua mọi nỗi khó khăn đấy.

– Và ta cũng lấy làm ngạc nhiên là vua thiên nga lại đi gửi tin qua một con cáo – Agar bác lại như vậy.

– Thật ra ngày thường thì chúng ta là kẻ thù của nhau đấy, Xmirre thú nhận, giọng hết sức dịu dàng, nhưng trong những tai họa lớn thì phải giúp nhau chứ. Dù sao có thể đằng ấy cũng đừng nói với Akka là đã nắm được tin này từ một con cáo thì hơn, vì mụ ta không thể nào mà không ngờ vực được.

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.