Cuộc Lữ Hành Kỳ Diệu Của Nilx Holyerxon Qua Suốt Nước Thụy Điển

Phần 2: Bầy Cừu



Đã một lúc rồi Nilx chăm chú nhìn mặt biển. Bỗng chú thấy như biển kêu to hơn lên. Chú ngước mắt nhìn. Trước mắt chú, chỉ cách vài bước, sừng sững một vách đá trơ trụi; bên dưới, sóng vỡ tan thành bọt tung tóe. Đàn ngỗng trời lao thẳng tới khối đá; và Nilx lo là tất cả sẽ bẹp dí vào vách đá rắn, không thoát được.

Nilx vừa kịp ngạc nhiên rằng Akka mà không hề trông thấy mối nguy hiểm tí nào cả, thì cả đàn ngỗng đã đến trên núi, và chỉ lúc ấy, chú mới thấy trước mặt mở ra cái cửa hình bán nguyệt của một cái hang. Đàn ngỗng bay tọt vào và đã thoát nạn.

Trước cả việc nghĩ đến nỗi mừng vì gặp may, chúng làm cái việc đầu tiên phải làm ngay là điểm lại quân số, Akka, Uykxi, Kôlmê, Nelyê, Viixi, Kuuxi, sáu ngỗng con, ngỗng đực trắng. Lông-Tơ-Mịn và Tí Hon đều có đấy cả, chỉ còn thiếu Kalxi ở Nuôlya, ngỗng bay đầu hàng bên trái; chẳng ai biết đã có việc gì xảy ra.

Tuy nhiên, đàn ngỗng cũng không quá lo: Kakxi đã già và đầy kinh nghiệm, biết các đường đi và các tập quán của đàn, và sẽ biết cách tìm lại đàn.

Bây giờ, đàn ngỗng mới bắt đầu nhìn xem quanh mình trong hang. Ánh sáng bên ngoài còn lọt vào đủ để có thể thấy hang sâu và rộng. Đang vui mừng vì tìm được chỗ trú tốt như thế thì bỗng một con ngỗng thoáng thấy mấy đốm sáng màu lúc ánh lên trong một góc tối.

– Những con mắt đấy. Akka thốt lên. Ở đây có những loài vật lớn.

Tất cả lao ra phía cửa, nhưng Tí Hon nhìn trong bóng tối tinh hơn cả, liền gọi lại:

– Không có gì nguy hiểm đâu. Chỉ là những con cứu nép sát vách đá thôi

Khi đã hơi quen với cái ánh nửa tối, nửa sáng đàn ngỗng nhìn thấy rất rõ những con cừu. Những con to cũng đông gần bằng đàn ngỗng; cũng có cả mấy con cừu non. Một cừu đực to, sừng cong, dài, hình như là đầu đàn. Các ngỗng trời hết sức kính cẩn đi lại phía cừu.

“Tại nơi hoang vắng này, xin kính chào!” đàn ngỗng vừa chào vừa nói; nhưng con cừu đực to cứ đứng yên và không chào lại gì cả.

Đàn ngỗng kết luận rằng, đàn cừu không bằng lòng vì thấy kẻ lạ vào ở trong hang của mình.

“Có lẽ các bạn phật lòng thấy chúng tôi vào nhà các bạn chăng? Akka hỏi, nhưng thật là vạn bất đắc dĩ, vì chúng tôi bị gió thổi giạt vào đây. Chúng tôi đã phải vật lộn với cơn bão suốt ngày, chúng tôi lấy làm sung sướng được ở đây đêm nay”

Một lúc lâu đàn cừu mới quyết định trả lời; người ta nghe tiếng mấy con thở dài thườn thượt, Akka vẫn biết rằng cừu là những con vật nhút nhát và kỳ quặc; nhưng những con này hình như hoàn toàn không biết tí gì về phép lịch sự cả. Sau cùng, một con cừu cái, mặt dài và vẻ sầu muộn, trả lời giọng rên rỉ:

– Tất nhiên là không một ai trong bọn chúng tôi lại từ chối mà không cho các bạn nghỉ lại đây, nhưng đây là một cái nhà có tang và chúng tôi không thể tiếp khách như trước được nữa.

– Xin đừng bận tâm, Akka nói. Giá các bạn biết tất cả những gì chúng tôi đã phải chịu đựng ngày hôm nay thì các bạn sẽ hiểu rằng, chỉ xin được một góc chắc chắn để ngủ là chúng t lòng lắm rồi.

Nghe vậy, cừu già đứng dậy nói:

– Tôi nghĩ rằng đối với các bạn phải bay trong cơn bão ghê gớm nhất còn hơn là nghỉ lại đây. Nhưng hãy dùng vài thức giải khát mà chúng tôi có thể hiến các bạn đã, rồi hãy lên đường.

Cừu cái dẫn đàn ngỗng đến một chỗ đất trũng đầy nước. Bên cạnh có một đống rạ băm nhỏ và cám. Cừu mời đàn ngỗng ăn.

“Chúng tôi vừa trải qua một mùa đông nhiều tuyết khắc nghiệt hết sức, cừu nói. Những nông dân làm chủ hòn đảo này mang cỏ khô và rơm rạ, kiêu mạch đến cho chúng tôi khỏi chết đói. Và cái đống kia là tất cả những gì chúng tôi còn đấy”

Đàn ngỗng sà vào ăn, và nghĩ đã được gặp may, đều lấy làm vui vẻ, nhưng thấy rõ là đàn cừu đang lo lắng; mặt khác cũng biết rằng cừu rất dễ hoảng hốt nên không tin là có một mối nguy thật. Ăn xong sửa soạn đi ngủ, thì cừu đực già đứng dậy và lại gần, Nilx nghĩ mình chưa bao giờ trông thấy một con cừu có cặp sừng dài và to đến thế. Cừu lại đặc sắc về nhiều mặt, có cái trán rộng và xuôi, đôi mắt thông minh và tư thế đĩnh đạc của một con vật tự hào và can đảm.

“Tôi không thể yên tâm để các bạn nghỉ ở đây, mà không báo trước là nơi này không chắc chắn, cừu nói. Chúng tôi không thể nhận khách ngủ đêm được”.

Akka bắt đầu hiểu là có việc gay go thật.

– Chúng tôi xin đi vậy, vì bạn thấy là phải thế. Nhưng trước hết bạn có thể cho biết là cái gì đe dọa các bạn? Chúng tôi chẳng biết gì cả. Thậm chú chúng tôi cũng chẳng biết là mình đang ở đâu nữa.

– Các bạn đang ở trong đảo Karl Nhỏ, đối diện bờ biển Yơtlanđ, – cừu đực đáp, đảo chỉ có cừu và chim biển ở mà thôi,

– Có lẽ các bạn là cừu hoang chăng? – Akka hỏi

– Gần như thế, cừu đực đáp. Chúng tôi hầu như chẳng có việc gì với loài người cả. Có một quy ước từ lâu giữa chúng tôi với nông dân một cái trại ở Yơtlanđ: họ phải tiếp cho chúng tôi rơm, cỏ khi mùa đông có tuyết xuống, ngược lại họ có quyền mang đi một vài kẻ trong số chúng tôi, khi chúng tôi sinh đẻ quá nhiều. Đảo nhỏ quá, chỉ có thể nuôi được một số vật nào thôi. Còn lại mọi thứ thì chúng tôi phải tự liệu bởi thế chúng tôi không bao giờ ở trong các nhà, sau những cá có khóa, mà ở trong các hang đá.

– Và cả mùa đông các bạn cũng ở đây ư? Akka ngạc nhiên hỏi

– Dĩ nhiên – cừu đực đáp – Ở đây chúng tôi có những đồng cỏ tốt suốt mùa đông

– Nhưng tôi thấy là các bạn sướng hơn tất cả các giống cừu khác – Akka nói – các bạn đã gặp điều bất hạnh gì?

– Mùa đông năm ngoái trời rét lắm. Biển đóng băng, và ba con cáo đã nhân đây, đi trên mặt băng đến, rồi ở lại đây. Trừ chúng ra, trong các đảo, không có một con vật nào nguy hiểm cả.

– Cáo mà cũng dám đánh những vật như các bạn à?

– Ban ngày thì không, vì tôi biết chống lại, cừu đực vừa nói vừa lắc lắc cặp sừng. Nhưng ban đêm chúng len vào giữa bọn tôi, lúc chúng tôi đang ngủ trong các hang. Chúng tôi cố thức, nhưng cũng có lúc phải chợp mắt chứ, lúc ấy chúng đánh chúng tôi. Trong các hang khác, chúng đã giết đến con cừu cuối cùng, mà ở đấy có những đàn cũng đông như đàn chúng tôi đấy.

– Thú nhận hoàn cảnh khốn đốn của mình đến thế, thật chẳng vui vẻ gì – Cừu cái già nói thêm vào – Chúng tôi không có thể tự vệ hơn gì cừu nhà đâu.

– Các bạn có cho là chúng sẽ đến đánh các bạn đêm nay không? Akka hỏi

– Chắc chắn. Đêm qua, chúng đã đến bắt trộm của chúng tôi một cừu non. Chúng tôi mà còn dù chỉ một con, là chúng còn đến. Ở các nơi khác chúng đã làm thế.

– Nhưng chúng cứ tiếp tục như thé, thì các bạn sẽ bị diệt hết; Akka nói.

– Đúng thế, giống cáo ở các đảo Karl Nhỏ này sẽ chẳng còn được bao lâu nữa.

Akka hỏi lưỡng lự. Lại lên đường trong bão táp thì chẳng dễ chịu gì, nhưng mặt khác làm sao ở lại được một nơi mà người ta đang phải chờ những khách như thế? Hay nghĩ một lúc, ngỗng quay lại hỏi Nilx.

– Cậu có vui lòng giúp chúng tôi như cậu đã làm những lần trước không?

Nilx trả lời là chú không mong gì hơn. “Không được ngủ nhiều thì phiền cho cậu quá, Akka nói. Nhưng dù vậy, cũng nhớ thức gác và gọi chúng ta nếu bọn cáo đến, để chúng ta có thể bay đi”

Chú bé không bằng lòng lắm về cách thu xếp như vậy, nhưng cái gì thì cũng vẫn tốt hơn là phải bay trong bão tố như lúc nãy. Vì thế, chú hứa sẽ canh gác.

Chú đến ngồi nấp sau một táng đá ở cửa hang. Đêm càng khuya gió hình như càng dịu đi. Trời quang mây, ánh trăng chiếu giỡn trên các làn sóng. Cửa hang mở ra khá cao trên vách núi. Một con đường hẹp và cheo leo đưa đến đấy. Chắc là mấy tên trộm kia sẽ đến theo đường ấy.

Chưa thấy con cáo đâu cả thì Nilx đã phát hiện ra cái gì mà mới thấy đã làm chú sợ quá: trên bãi biển hẹp, dưới chân vách núi, có những khổng lồ hay những yêu tinh, hay hơn nữa những người tấm vóc dị thường.

Thoạt tiên chú tưởng mình nằm mê, nhưng mà chú trông thấy rõ quá, không thể ngờ là một ảo ảnh được.

Vài kẻ đã tiến xuống tận dưới nước, những kẻ khác như đang muốn leo lên vách núi. Vài kẻ có những cái đầu to tròn, những kẻ khác lại không có đầu. Mấy kẻ cụt tay, những kẻ khác lưng gù lại ngực bướu. Chưa bao giờ Nilx trông thấy một cái gì kỳ quái đến thế. Chú nhìn họ mà khiếp đảm, đến nỗi quên bẵng lũ cáo. Nhưng bỗng chú nghe thấy tiếng một cái móng cào vào đá. Chú thấy ba con cáo len lén lại gần. Vừa thoáng thấy là mình phải đương đầu với một mối nguy thực sự, chú trấn tĩnh lại ngay, nỗi kinh hoàng tiêu tan hết. Chú tự nhủ là đến đánh thức đàn ngỗng dậy và bỏ chạy lấy thân, phó mặc đàn cừu cho số phận của chúng thì tai hại quá. Chú có thể làm gì hơn không?

Nilx trườn nhanh vào cuối hang, nắm lấy sừng cừu định lay, đánh thức dậy, đông thời leo tót lên lưng cừu và nói: “Bố già, dậy đi, chúng ta sẽ làm cho bọn cáo kia hoảng một tí!”

Chú đã cố giữ im lặng hết sức, nhưng hẳn là mấy con cáo đã nghe thấy tiếng động. Đến cửa hang, chúng dừng lại bàn bạc:

– Có kẻ nào đã động đậy ở đây? Một con cáo nói. Tao không biết nó có thức không.

– Dào ôi, cứ vào đi! – Con khác nói – Mày cho là chúng nó làm gì được mình à?

Lũ cáo rón rén bước vào, nhưng lại dừng để đánh hơi

– Đêm nay bắt con nào? – Con đi đầu thì thầm

– Đêm nay bắt con đực to ấy – con đi sau cùng đáp. – Như thế, sẽ đỡ mệt với những con còn lại.

Ngồi trên lưng cừu đực, chú bé thấy chúng nó đã đến gần.

“Húc đầu một cái thẳng về phía trước!” Nilx nói khẽ vào tai cừu

Cừu đực làm theo lời Nilx, và con cáo đi đầu bị xô nhào hất ra phía cửa hang.

“Giờ húc một cái bên trái!” Chú bé vừa nói vừa quay cái đầu to của cừu đực sang đúng hướng ấy.

Cừu đực húc một cái hết sức mạnh đúng vào sườn con cáo thứ hai, nó lộn đi nhiều vòng, rồi mới đứng lên được và tháo chạy, Nilx rất muốn rằng con thứ ba cũng được thanh toán nợ nần nhưng nó đã bỏ chạy rồi.

– Thế đấy! Tôi mong rằng chúng đã lĩnh đủ cho đêm nay rồi! – Nilx nói

– Tôi cũng nghĩ thế – Cừu đực đáp – Giờ thì cậu nằm xuống lưng tôi rúc vào len của tôi. Cậu rất đáng được ngủ ấm cũng và kín đáo, sau khi đã phải chống chọi với cơn bão hôm nay.

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.