Đêm Của Ma Mèo

CHƯƠNG 22



Nhưng Wendy đã xù hết lông lên, tập trung tất cả sức lực quyết một trận sống mái với kẻ thù.
Em quyết không buông tay chịu chết.
Lũ mèo kia tiến gần hơn. Gần hơn.
Con mèo vàng chỉ còn cách mấy phân.
Nó há hoác mồm. Những cái nanh trắng của nó lấp lánh dưới ánh trăng.
Nó nhằm vào cổ em.
Wendy kinh hoàng nhắm nghiềm mắt lại. Con mèo vào sắp sửa xé xác em.
Lát sau, Wendy cảm thấy một cái lưỡi nhám đang liếm nhẹ má em.
Em mở mắt.
Em sững sờ nhìn con mèo vàng. Nó đang liếm mặt em. Rồi nó cọ người và em và kêu pờ rừ, pờ rừ ừ…
Wendy chẳng thể nào tin được. Chuyện gì thế này?
Có cái gì đó rất quen thuộc trong mùi của con mèo vàng. Hai con còn lại cũng có mùi quen như thế.
Wendy nhìn con mèo nâu và đen khi chúng đến gần em. Chúng thôi không gầm gừ và phun nước bọt nữa. Tai chúng không còn dựng ngược lên, đuôi ve vẩy ra chiều thân thiện.
Wendy nhìn quanh và xâm xẩy mặt màyKhu vường bắt đầu sáng hơn, mặt trăng đã lặn trong lúc em chạy trốn. Mặt trời sắp mọc.
Cơ thể Wendy bắt đầu ngứa ngáy. Cuộc đổi lốt làm người bắt đầu. Mình phải quay về phòng thôi, em nghĩ.
Em vùng chạy hkỏi con mèo vàng. Nhưng vừa mới đi được vài bước, con mèo nâu to đùng nhảy đến cản đường em. Wendy cố tránh.
Nó vồ em.
Thân hình đồ sợ của nó hất em ngã lăn xuống đất. Trước lúc Wendy kịp đứng dậy. Con mèo nâu đã chặn cái chân lông lá của nó lên cổ em.
Nó đè em nằm im. Wendy không thể cử động.
Bây giờ, hai con kia cũng chồm tới.
Qúa muộn để Wendy kịp nhận ra mấy con mèo đó đang vờn em, theo cái cách em vờn lũ chuột.
Em không thể chống cự lại chúng.
Bây giờ, chúng sẽ kết liễu đời em.

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.