Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê

Chương 06



Tiếng chim kêu ríu rít ngoài cửa sổ, đánh thức Hiểu Khê bừng tỉnh. Cô vùng dậy, ngần ngừ không biết có nên gọi Lưu Băng dậy cùng không. Sau tối qua, cả hai đều thấy ngượng ngùng. Hình như họ vẫn không tự nhiên khi thấy mối quan hệ giữa họ phát triển nhanh chóng. Nhớ lại nụ hôn của Lưu Băng, Hiểu Khê đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch. Cô liếc nhìn Lưu Băng vẫn đang ngủ trên giường. Người anh thật đẹp. mặc độc chiếc quần lót, da thịt hồng hào. Sao trên đời lại có con trai da dẻ đẹp hơn cả con gái thế nhỉ? Hiểu Khê thầm nghĩ, nhưng “ơ, ơ” trái tim của cô lại lồng lên như con ngựa bất kham.

Lưu Băng khẽ trở mình, gương mặt thanh tú bắt đầu động đậy. Anh mở mắt ra, thấy Hiểu Khê đang đứng ngẩn ngơ bên cửa thì tỉnh bơ nói: “Đồ con gái hiếu sắc”. Hiểu Khê luống cuống: “Ơ, em có làm gì đâu… Em đang định vào gọi anh dậy!”. Lưu Băng chậm rãi ra khỏi giường, thong thả kết án: “Vậy tại sao em lại nhìn anh rõ dãi?”. Trời ạ, đồ vu oan, Hiểu Khê vội vã đưa tay lên quẹt miệng. Khỉ thật, đúng là có nước dãi. Không hiểu tại sao nữa. Cô giận mình chỉ muốn độn thổ xuống đất cho đỡ xấu hổ. Lúc này Lưu Băng đã ăn mặt gọn ghẽ, tới trước mặt Hiểu Khê, tinh nghịch trêu: “Cho em đấy! Đỡ phải mất công nhìn trộm nuốt nước bọt”. Hiểu Khê mặt mũi đỏ rực, chống chế: “Đâu có… anh… muốn làm gì?”. Lưu Băng cười phá lên: “Cho em hôn anh một cái đấy, bõ công thèm khát từ nãy tới giờ”.

Hiểu Khê ngắm cái má hồng hào của Lưu Băng, không khỏi thèm muốn, nuốt nước miếng đánh “ực” một cái, rồi chợt nhận ra hành vi khiếm nhã của mình nên hốt hoảng đẩy anh ra. Lưu Băng cười thích thú: “Vô dụng quá đi. Chỉ thích nhìn trộm người khác ngủ thôi hả? Cho công khai lại không muốn”. Hiểu Khê bị chọc quê, bực bội kéo mạnh cổ Lưu Băng lại gần, thơm đánh “chụt” một cái lên má anh rồi ngượng ngùng chạy biến ra khỏi phòng ngủ. Lưu Băng xoa xoa bên má được hôn, nhìn theo cô, khẽ cười: “Đúng là đồ tiểu quỷ to gan…”. Sửa sang lại trang phục xong, anh bước ra phòng khách, thấy Hiểu Khê đang lăng xăng bày biện đồ ăn sang. Cô rót một cốc sữa lớn, đưa cho Lưu Băng, giục giã: “Anh uống đi, rồi chúng ta mau đi học”.

Lưu Băng lặng lẽ uống cốc sữa trong khi Hiểu Khê cứ đứng ngẩn ra ngắm anh. Chợt cô giật mình, tự cốc một cái đau điếng vào đầu mình, lẩm bẩm “Giời ạ, sao tự nhiên mình lại mê con trai thế nhỉ? Lưu Băng uống sữa mà cũng ngẩn ra ngắm là là sao?”. Lưu Băng uống cạn cốc sữa, cất tiếng hỏi: “Này Hiểu Khê, gia đình em cũng không khá giả gì phải không?”. Cô gật đầu. “Vậy số tiền họ cho em hàng tháng đâu có thể đủ cho cả hai chúng ta”. Hiểu Khê cười gượng, xua tay: “Anh đừng lo. Em sẽ thu xếp ổn cả”. Lưu Băng trầm ngâm: “Không được, hay để anh kiếm tiền đưa phụ giúp em”. Hiểu Khê lắc đầu: “Không được, quan hệ giữa anh và gia đình đã như vậy, làm sao đi vay mượn được”. Lưu Băng cả quyết: “Vậy anh đi kiếm việc làm”. Hiểu Khê ngoác miệng ra cười: “Anh thì biết làm gì hở trời? Đến giặt đồ lót cho mình mà còn chưa làm nổi nữa là”.

Thấy mặt Lưu Băng lộ vẻ bực bội, Hiểu Khê cố nín cười, thanh minh: “Không phải, ý em là, với tình hình hiện nay, bố anh và cả hai bố con Thiết Sa Hạnh luôn rình rập thèm khát anh. Họ sẽ không bỏ qua đâu. Nếu anh ra ngoài đi làm, lỡ đụng phải họ thì làm sao tránh được rắc rối. Dù sao ở trong nhà cũng đỡ hơn”. Lưu Băng nhìn Hiểu Khê đầy nghi ngại. Hiểu Khê vẫn liến thoắng: “Anh nghĩ được như vậy là được rồi. Nhưng anh đừng lo, mọi chuyện sinh hoạt cứ để mặc em”. Lưu Băng nhún vai, thôi đành vậy, dẫu sao anh cũng đã có lòng.

Trong lớp, Hiểu Khê không thể tập trung nghe giảng nổi. Cô buồn bã cầm bút chì vẽ nguệch ngoạc lên vở, không hiểu mình dạo này ra sao nữa. Không hiểu sao cô cứ luôn nghĩ tới Lưu Băng, và luôn suy nghĩ lung tung mỗi khi nhìn thấy anh? Hiểu Khê thở dài, quay sang hỏi Tiểu Tuyền: “Này cậu, mình muốn hỏi một chuyện?”. Cô bạn lẻo mép Tiểu Tuyền quay phắt lại như bắt được vang, hớn hở động viên: “Sao? Có chuyện gì thế? Cứ nói với mình xem nào. Đảm bảo mình sẽ làm chị Thanh Tâm giải đáp hết khúc mắc của cậu”.

Hiểu Khê cau mày, đúng là Tiểu Tuyền có khác. Nhưng cô vẫn hỏi: “Có đúng là chim con thường coi con chim đầu tiên mà chúng nhìn thấy là mẹ mình không?”. “Trời, sao lại hỏi chuyện vớ vẩn thế này?”, Tiểu Tuyền kinh ngạc rồi thất vọng. Cô ta đang chắc mẩm Hiểu Khê tâm sự chuyện tình ái, song vẫn gượng gạo đáp: “Ờ ờ, mình thấy nhiều người cũng nói vậy”. Hiểu Khê vẫn thắc mắc: “Nhưng tại sao lại như vậy?”. Hừm, Tiểu Tuyền suy nghĩ hồi lâu rồi đáp: “Chắc tại chim con khờ khạo quá”. Hiểu Khê chau mày suy nghĩ rất lung. Tiểu Tuyền thắc mắc: “Chẳng lẽ cậu chỉ muốn hỏi mình chuyện này sao? Để mình suy nghĩ xem. Hình như cậu có ý khác thì phải. Hay cậu muốn ám chỉ tới điều gì? Hay là… cậu cho rằng… chàng thanh niên đầu tiên mà cậu quen… chính là bạn trai mình?”.

Đoán trúng được tâm trạng của Hiểu Khê, Tiểu Tuyền sướng rơn, kêu to một tiếng. Hiểu Khê hốt hoảng, lao tới bịt miệng bạn, rồi quay lại xin lỗi các bạn trong lớp vì họ đã gây ồn ào. Cô bực tức véo tai Tiểu Tuyền: “Cậu có im ngay không? Nếu không mình không thèm chơi với cậu nữa”. Tiểu Tuyền lập tức nín thít, nhưng chỉ được vài giây, cô lại không chịu nổi, liền quay ra hỏi tiếp: “Hiểu Khê, nói thật đi, có phải mình nói đúng không?”. Hiểu Khê chăm chú nhìn Tiểu Tuyền như để xác minh độ chân thực của bạn. Tiểu Tuyền vội giơ tay lên thề thốt: “Đảm bảo với cậu rằng mình rất đáng tin đấy. Chúng ta chơi với nhau như vậy, lẽ nào cậu không hiểu mình?”.

Hiểu Khê thở dài, gật đầu thừa nhận: “Cậu đã đoán đúng”. Tiểu Tuyền cười rạng rỡ nhưng mắt mở to, hào hứng hỏi: “Hay quá, thế các cậu đã đến đâu rồi? Ôm hôn? Hay đã ngủ chung?”. Hiểu Khê chống tay lên cằm, tư lự: “Mới hôn nhau thôi, nhưng mình cứ thấy người thay đổi sao ấy, không tài nào tập trung nghe giảng được”. Tiểu Tuyền cười thích thú: “Chà chà, thì ra mình thật tài. Hôm nay thấy cậu thật khác thường, hẳn nào đã bị tình yêu hớp hồn”. Hiểu Khê hỏi lại bằng giọng thảng thốt: “Yêu ư? Lẽ nào như vậy là yêu nhỉ?”. Tiểu Tuyền “xì” một cái, giải thích: “Ngốc ơi, có phải khi vừa gặp anh ta, người cậu thấy rất mâu thuẫn không? Vừa thích lại vừa sợ, tim đập thình thịch, vắng thì thấy rất nhớ?”. Hiểu Khê há hốc mồm kinh ngạc: “Tiểu Tuyền, cậu lợi hại quá. Tại sao cậu lại có kinh nghiệm về tình yêu thế?”.

Tiểu Tuyền lại cười ầm lên, đáp: “Cậu thực sự là đại ngốc đấy. Tiểu thuyết nào cũng dạy như thế cả. Theo mình phán đoán, chắc chắn cậu đã yêu người con trai hôn cậu rồi”. Hiểu Khê vẫn chống chế: “Vô lý thật, chỉ một nụ hôn, qua một đêm đã thành tình yêu rồi sao?”. “Chuyên gia tình yêu” Tiểu Tuyền hắng giọng rồi nói: “Hừm, thế nên mới gọi là tình yêu, chả biết đâu mà lần. Nó thích đến thì đến, thích đi thì đi, chẳng ai kiểm soát được. Cả đến và đi đều gây cho người ta biết bao hạnh phúc và đau đớn. Thậm chí có người đã ví nó như cơn dịch bệnh, sau khi rút đi, để lại bao nhiêu xác chết”.

Hiểu Khê lắc đầu, rụt cổ: “Ghê vậy à? Thê thôi, mình không cần nữa”. Tiểu Tuyền đập vào vai bạn, giảng giải: “Thế cậu định làm gì? Tình yêu thật sự không phải dễ dàng muốn có nó là có, muốn thôi là thôi, muốn không chế là khống chế đâu”. Rồi cô chợt nhận ra: “Lạ thật, sao nom cậu không hạnh phúc nhỉ? Thậm chí lại còn dằn vặt và đau khổ nữa chứ, Tại sao vậy? Thật khác thường đấy”. Hiểu Khê buồn bã thú nhận: “Vì… vì mình đang đói quá. Chả còn một đồng mua thức ăn… Trưa nay mình đã phải nhịn đói, nhưng còn bữa tối… không biết sao đây”. Tiểu Tuyền bực bội gắt: “Hết tiền sao không nói? Cậu còn coi mình là bạn không? Nào, đi, chúng mình đi mua chút gì ăn”.

Hiểu Khê giằng tay Tiểu Tuyền ra, nói nhỏ: “Be bé miệng thôi, cậu muốn thầy giáo phạt cả hai đứa sao? Mình có thể ăn được một bữa của cậu, nhưng không thể ăn được mãi. Thế nên mình đang nghĩ cách giải quyết triệt để…”. Đăm chiêu vò đầu bứt tai hồi lâu, đột nhiên mắt Hiểu Khê sáng lên, cô hỏi: “Đúng rồi, mình sẽ đi làm thêm. Cậu có biết nơi nào cần người làm không? Cậu mau nghĩ cách giúp mình đi”. Tiểu Tuyền chống tay suy nghĩ hồi lâu: “Ừ, đúng, đi làm kiếm tiền. A, mình biết một chỗ…”.

Mục Lưu Băng nhìn chằm chằm vào các món ăn trên bàn, ánh mắt anh đầy nghi ngờ. Quái lạ, mấy hôm trước còn ăn uống đạm bạc toàn đậu hủ và rau xanh, sao hôm nay Hiểu Khê lấy đâu ra tiền mua cá chép chua ngọt, sườn ram, rau xào đông cô, canh ngó sen nhỉ? Anh ngước nhìn Hiểu Khê, nghiêm khắc hỏi: “Sao hôm nay lại nhiều món ăn thế? Em lấy ở đâu thế?”. Hiểu Khê cười, đáp qua quýt: “Em tự nấu lấy đấy. Thấy anh ở đây không được ăn uống đầy đủ, gầy sọp đi, xấu trai hẳn. Thế nên em mới chịu khó tẩm bổ cho anh đấy. Mau ăn đi”. Lưu Băng vẫn ngờ vực: “Nhưng em làm gì có đủ tiền?”.

Hiểu Khê phẩy tay, đáp: “Không sao. Cha em rất thương em, sợ em ở đây xa nhà ăn uống thiếu thốn nên đã gửi thêm tiền”. “Thật sao?”, anh vẫn truy hỏi. Hiểu Khê gật đầu chắc nịch: “Đúng mà. Cha em chỉ cần em học hành tốt, đạt điểm cao là không tiếc gì em cả. Nhưng… để học tốt… em đã đang ký học thêm ở trường buổi chiều và buổi tối. Em sẽ nấu cơm trước… Anh cứ ăn, đừng đợi nhé!”. Lưu Băng ngẩn lên nhìn cô, cất giọng lạnh lùng: “Sao em nói dối anh? Có chuyện gì phải không?”. Hiểu Khê vội vã thanh minh: “Thật mà, không tin, anh cứ hỏi Tiểu Tuyền. Em đi học thêm cùng cô ấy”. Rồi cô vội vã gắp thức ăn vào bát của Lưu Băng, giục giã: “Ăn đi anh, ăn nhanh cho nóng. Mất công em làm đồ ăn”. Thấy Lưu Băng bưng bát cơm lên, Hiểu Khê thầm thở phào. May quá, đã đánh trống lảng được.

“Minh Hiểu Khê, bàn số 10!”.

“Dạ!”. Hiểu Khê dạ ran, bưng khay đồ ăn ra bàn số 10, nở nụ cười tươi như hoa. Rồi cô đặt đĩa sườn thơm nức mũi xuống bàn, lễ độ nói với khách: “Món sườn đã có ạ. Xin mời quý khách thưởng thức. Chúc quý khách có một buổi tối ngon miệng”. Cô khách hàng cũng cười lại với Hiểu Khê và nói với bạn trai: “Cô nhân viên này lịch sự thật, lại rất biết ăn nói, thích ghê”. Thấy bạn gái vui vẻ, chàng trai liền rút tiền ra boa cho Hiểu Khê: “Cám ơn cô nhé!”. Hiểu Khê nhún mình cảm ơn rồi cầm tiền đi vào quầy.

Các nhân viên phục vụ khác đều trầm trồ ngưỡng mộ Hiểu Khê. “Lạ thật, Hiểu Khê giỏi thật đấy, lần nào bê đồ ăn ra cũng có tiền boa. Chị đã nói những gì?”. Hiểu Khê cười cười: “Bí mật nghề nghiệp… thật ra, cũng không có gì đặc biệt đâu. Chỉ cần mình tinh ý, lựa vài câu vừa ý khách là được thưởng thôi”. Một cô phục vụ khác phản đối: “Vô lý, sao tôi cũng dùng cách đó nhưng không hiệu quả?”. Hiểu Khê kiên nhẫn truyền “bí quyết”: “Tất cả do biểu hiện của mình thôi. Tại mọi người cười chưa đủ độ thuyết phục. Nụ cười chưa đủ chân thực, khách sao, khiến khách hàng cho rằng chị cười chỉ vì muốn lấy tiền của họ… tất yếu sẽ không đạt hiệu quả. Muốn khách hàng vui, nụ cười phải xuất phát từ tấm lòng”.

 “Minh Hiểu Khê, bàn số 6 gọi món!”

 “Dạ!”, Hiểu Khê cầm thực đơn, vui vẻ tiến bước tới bàn số 6.

Thế là Hiểu Khê đã làm việc ở nhà hàng này gần một tháng rồi. Cô rất ưng ý. Đây là nhà hàng kiểu Pháp, khách khứa đều ăn mặc đẹp, rất có phong độ, cho tiền boa nhiều, khiến hầu bao của Hiểu Khê cũng rủng rỉnh. Có tiền rồi, cô cũng chịu khó nấu cho Lưu Băng nhiều đồ ăn ngon, khiến anh ấy dạo này trông thật cường tráng. Hiểu Khê nghĩ bụng, phải cám ơn Tiểu Tuyền một bữa ra trò mới được. Nhờ cậu ấy, mình mới có việc làm tốt như vậy. Nhược điểm duy nhất ở nhà hàng này là kinh doanh quá tốt, đông khách nên đóng cửa rất muộn. Có hôm tới hai giờ, cô mới về được. Chỉ ngại lâu ngày sẽ làm Lưu Băng nghi ngờ. Thật đúng là được mặt nọ lại mất mặt kia. Nhưng nếu nhà hàng kinh doanh ế ẩm, cô làm gì kiếm đủ tiền để nuôi Lưu Băng cơ chứ?

Hiểu Khê quyết định không suy nghĩ nữa vì đã tới bàn số 6. Một đôi nam nữ xinh đẹp đã ngồi đó. Cô gái có gương mặt xinh như hoa. Còn chàng trai mới nhìn từ phía sau cũng đủ thấy một cơ thể rắn rỏi, lanh lợi. Hiểu Khê cười rất tươi, chìa thực đơn cho cô gái trước, nói: “Thưa cô, mời cô chọn món trước”. Rồi cô quay sang đưa tiếp thực đơn cho chàng trai. Đột nhiên cô sững người, tờ thực đơn rơi toạch xuống đất. Vị khách nam đang ngồi cùng cô gái đó chính là Đông Hạo Nam – người hay gây chiến với cô nhất. Hiểu Khê thở dài, đúng là oan oan tương báo, bao nhiêu nhà hàng thì không lui tới, đến đây làm gì không biết.

Vừa nhìn thấy Hiểu Khê, Hạo Nam cũng kêu ầm lên ngạc nhiên, khiến tất cả khách khứa đang ăn trong nhà hàng đều quay lại nhìn: “Ơ, Hiểu Khê, sao em lại ở đây?”. Hiểu Khê hoảng hốt, chắp tay xin anh nói nhỏ: “Trời ơi, anh làm ơn nói nhỏ chút đi. Không em bị đuổi việc bây giờ”. Ngay từ khi mới vào làm, cô đã được dạy dỗ kĩ về triết lý kinh doanh “Khách hàng là thượng đế”. Nếu Hạo Nam la hét, người quản lý nhà hàng tất cho rằng cô gây chuyện lớn. Không, không thể mất việc được. Hạo Nam trừng mắt nhìn cô một lúc, thấy cô năn nỉ quá nên cuối cùng cũng chịu ngồi xuống ghế. Hiểu Khê vẫn tươi cười, vui vẻ nói: “Hôm nay anh đến đây dùng bữa ạ?”. Hạo Nam hất hàm hỏi: “Sao em ở đây?”. Hiểu Khê đáp: “Em làm việc ở đây, lúc nãy em nói rồi mà”. Hạo Nam cau có: “Làm việc? Em mà cũng đi làm thuê sao?!”. Hiểu Khê làm bộ ngơ ngác: “Có gì sai trái hả anh? Nhiều sinh viên cũng tranh thủ đi làm thuê mà”. Hạo Nam nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt nghiêm khắc: “Họ khác, em khác, chắc chắn là em rất cần tiền, đúng không?”. Hiểu Khê ấp úng, nhưng vẫn loanh quanh: “Em… em muốn mở mang kiến thức về xã hội”.

Hạo Nam điên tiết gằn giọng: “Hừm, chứ không phải vì Lưu Băng sống chung với em nhưng không chịu đưa tiền sao? Em phải đi làm thêm để nuôi anh ta? Được, Mục Lưu Băng này được lắm. Đúng là đồ trai bao”. Minh Hiểu Khê tức giận la lớn: “Đông Hạo Nam, im đi!”, quên mất cả nguy cơ sẽ bị đuổi việc. Nhưng cô không thể để bất kỳ ai xúc phạm tới Lưu Băng, kể cả bạn thân anh ấy. Bạn gái của Hạo Nam lo lắng can ngăn: “Anh Hạo Nam… sao thế? Ngồi xuống đi!”. Kẻ nóng tính Đông Hạo Nam lập tức trút toàn bộ cơn giận lên cô gái vô tội, quát to: “Xéo, xéo ngay cho khuất mặt tôi”. Cô gái xinh đẹp mặt tái xanh, vừa khóc vừa chạy ra khỏi cửa. Hiểu Khê thở dài nhìn theo cô gái, than thở: “Dã man quá! Một bữa tối thơ mộng thế là đi tong”. Hạo Nam điên tiết, lồng lên như một con mãnh thú: “Minh!.. Hiểu!… Khê!”

Giám đốc nhà hàng vội vã chạy đến, mặt mũi biến sắc nhưng miệng vẫn cố nhệch ra cười: “Đông thiếu gia đến để kiểm tra công việc ạ?”. Hiểu Khê thấy hơi chóng mặt. Thì ra nhà hàng là của nhà họ Đông. Ông giám đốc lại hỏi tiếp: “Đông thiếu gia, có phải cô phục vụ này làm cậu phật ý? Cậu yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dạy dỗ cô ta đàng hoàng!”. Hạo Nam mặt đỏ tưng bừng, la hét om sòm: “Xéo đi. Tất cả xéo hết. Để tôi ở lại với mình cô ta”. Ông giám đốc và tất cả nhân viên đứng quanh đó đều sợ hãi, đầm đìa mồ hôi, chỉ biết gật đầu lia lịa. Lời nói của con ông chủ quả hiệu nghiệm. Đúng năm phút sau, cả nhà hàng đã vắng tanh, tất cả thực khách đang say sưa ăn uống ban nãy cũng bị dọn sạch. Chỉ còn lại Hạo Nam và Hiểu Khê gườm gườm nhìn nhau đầy tức tối. Cứ nhìn nhau như vậy một lúc lâu, Hiểu Khê mệt mỏi ngồi phịch xuống một cái ghế, than vãn: “Hạo Nam, anh ghét tôi lắm phải không? Tôi làm thuê ở đây, lẽ ra anh càng có cơ hội để trả thù chuyện cũ chứ. Việc gì phải làm ầm ĩ lên như vậy?”.

Hạo Nam cau mày: “Tại sao anh phải trả thù. Lúc nào em cũng cho rằng anh ghét em lắm sau?”. Hiểu Khê giảng giải: “Tôi đã công khai chống đối anh hai lần trước toàn trường, anh vẫn chưa trả thù mà. Lẽ nào anh quên rồi?”. Hạo Nam càng cau mặt lại, nói nhỏ: “Hừm, vậy tại sao lúc Thiết Sa Hạnh bắt nạt em ở trường, anh lại ra tay giúp?”. Nhắc tới vụ Thiết Sa Hạnh, Hiểu Khê bật cười: “Ừ nhỉ, thế nghĩa là anh không ghét em, lại còn bênh vực em nữa. Thế mà… em cứ tưởng…”. Hạo Nam không quên vấn đề chính: “Sao em lại làm ở đây? Em thiếu tiền lắm sao?”. Hiểu Khê gật đầu, tha thiết nhìn Hạo Nam nói: “Anh có thể giúp em một chuyện không? Xin anh giữ kín chuyện em làm ở đây. Lưu Băng không biết…”. Hạo Nam thắc mắc: “Tại sao Lưu Băng lại không…?”. Nhưng Hiểu Khê đã cắt ngang: “Em chỉ nhờ anh có vậy, chuyện này không liên quan tới Lưu Băng. Anh nhận lời nhé!”

Hiểu Khê nhìn đồng hồ. Chết thật, đã hai giờ sáng rồi. Cô cuống cuồng tra chìa khóa vào ổ. Không biết hôm nay là ngày gì mà đông khách thế. Tiền boa của cô hôm nay cũng kha khá. Nhưng khắp người cô cứng đờ, tưởng không thể nhúc nhích nổi. Cầu mong sao Mục Lưu Băng đã ngủ, không phát hiện thấy cô về muộn thế này. Hiểu Khê rón rén mở cửa, nhưng bất ngờ thấy đèn phòng khách vẫn sáng choang. Chết thật, không hiểu có chuyện gì không? Vừa bước vào phòng, cô sững người khi thấy Mục Lưu Băng và Phong Giản Triệt đang khoanh tay chăm chú nhìn cô như dò xét. Giản Triệt chạy tới đỡ túi xách cho cô, ân cần hỏi: “Sao em về muộn thế? Làm bọn anh lo quá”. Hiểu Khê lắp bắp, chưa nghĩ ra được lý do gì hợp lý. Giản Triệt ấn cô vào ghế, nói tiếp: “Hôm nay Lưu Băng đến trường tìm em…”. Chết rồi, đến tận trường tìm à? Vậy là lộ hết. Hiểu Khê lẩm bẩm. Giản Triệt kể tiếp: “Lưu Băng gọi tới nhà Hạo Nam và gọi cho anh, nhưng không ai biết em ở đâu. Tất cả đều lo lắng”.

“Triệt, đừng nói nữa”, Lưu Băng ngăn lại, lạnh lùng nhìn Hiểu Khê: “Cô đi đâu vậy?”. Hiểu Khê ấp úng: “Em…đến nhà Tiểu Tuyền mà…”. Lưu Băng nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt: “Minh, Hiểu, Khê, cô thật sự làm tôi thất vọng”. Giản Triệt thở dài, giải thích: “Hôm nay bọn anh có đi tìm Tiểu Tuyền. Cô ấy cũng không biết em đi đâu”. Chết cha, lại càng lộ là nói dối. Hiểu Khê hốt hoảng nhìn Giản Triệt cầu cứu. Giản Triệt xoa đầu cô, hỏi: “Thôi, có gì để mai nói, em ăn uống gì chưa? Có đói không?”. “Không ạ!”. “Vậy mau đi tắm rồi ngủ sớm đi!”. Hiểu Khê như mở cờ trong bụng. Anh Triệt đã mở cho cô một lối thoát. Hiểu Khê hớn hở đi bề phía buồng tắm thì bị Lưu Băng gọi giật lại.

Chưa kịp định thần đã thấy Lưu Băng đứng trước mặt cô, nghiêm nghị hỏi: “Tôi làm phiền cô lắm phải không? Gần đây, cô về rất muộn. Có phải vì tôi sống chung nên cô thấy bất tiện?”. “Sao cơ?”. Hiểu Khê thực sự không hiểu anh ta nói gì. “Cô có bạn trai mới, đúng không?”, ánh mắt Lưu Băng nhìn xoáy vào cô như muốn thiếu cháy. Hiểu Khê cười phá lên, gập bụng lại cười nghiêng ngả: “Trời ơi, sao anh lại nghĩ ra được lý do hay ho đó!”. Lưu Băng đỏ mặt quát: “Im đi, vậy tại sao?”. Hiểu Khê ngẩn ngơ, đứng như phỗng vì không biết nói sao. Lưu Băng buồn bã nói: “Vậy tôi đi đây. Ngày nào cô cũng về muộn vì không muốn gặp tôi mà thôi. Vậy tôi đi để cô sống thoải mái hơn”. Hiểu Khê hốt hoảng lắc đẩu: “Không phải vậy đâu, mà anh định đi đâu?”. Lưu Băng lạnh lùng đáp: “Không liên quan đến cô”, rồi bỏ về phòng, thu dọn đồ đạc.

Hiểu Khê chạy theo, thấy Lưu Băng đang xếp quần áo vào túi xách thì thất vọng kêu to: “Anh đi đi, từ nay trở đi, tôi không quen biết anh, tôi ghét anh! Tôi ghét nhất tên Mục Lưu Băng xấu xa!”. Lưu Băng kéo khóa túi xách, bước ra khỏi phòng sách, lạnh lùng nói: “Tôi đi đây”. Hiểu Khê nước mắt ràn rụa nhưng giọng vẫn làm cứng: “Anh cứ việc đi. Không ai thèm giữ đâu. Anh đi càng xa càng tốt. Đừng để tôi gặp lại anh…”. Lưu Băng khách sáo nói: “Cám ơn cô đã chăm sóc tôi”.

Hiểu Khê bắt đầu khóc ầm ĩ, “Anh là đồ vô ơn. Hàng ngày, tôi nấu cơm, giặt giũ, quét dọn, lại còn cãi nhau với anh nữa… Tôi đối với anh tốt như vậy mà anh nỡ bỏ đi…”. Thấy Hiểu Khê khóc lóc âm ĩ, Lưu Băng hốt hoảng, năn nỉ: “Thôi mà, đừng khóc nữa” và ôm chầm lấy Hiểu Khê, đặt nụ hôn lên môi cô.

Vẫn là cái cảm giác ươn ướt… mằn mặn… Đầu óc Minh Hiểu Khê như mụ mẫn. Cô tựa vào lòng Mục Lưu Băng, thở nhẹ. Lúc này cô mới phát hiện thấy Giản Triệt đã về từ lúc nào. Lưu Băng nhìn cô trìu mến, giọng trêu chọc: “Lần này anh xin thề rằng do em cố tình dụ anh hôn em. Đồ háo sắc”. Hiểu Khê cãi ngay: “Vô lý, làm gì có”. Lưu Băng nói tiếp: “Em biết rõ là anh không thể chịu được khi em khóc, còn cố tình khóc lóc ầm ĩ là gì?”. Hiểu Khê vẫn ấm ức, mình có cố tình khóc đâu. Chả ai muốn khóc cả, do anh ta đấy chứ. Lưu Băng nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của cô, giọng rất nghiêm túc: “Sao em không để anh đi đi?”. Hiểu Khê lắp bắp: “Tại… tại vì…”. Lưu Băng cau mày: “Đừng nói dối anh. Nói mau lên!”. Hiểu Khê đỏ bừng mặt, đáp: “Tại em thích anh!” rồi rúc sâu hơn vào lòng anh.

Trời ơi, sao mình dám nói thẳng nhỉ? Nhưng Hiểu Khê không nghĩ được bao lâu vì một nụ hôn nữa của Lưu Băng lại khiến cô tan chảy. Ôi, ngọt quá, mềm quá… Hiểu Khê thấy rõ tim mình đập thình thịch… Chết mất, mình đã yêu, y hệt như Tiểu Tuyền đã nói.

Năm giờ chiều hôm sau, Hiểu Khê bưng một dĩa dưa hấu từ trong nhà bếp ra. Cô lấy một miếng đỏ nhất, đưa cho Lưu Băng, tủm tỉm cười: “Anh ăn thử xem. Người bán nói hôm nay dưa ngọt lắm”. Lưu Băng tinh nghịch chộp lấy tay cô, cắn một miếng, khen: “Ngọt khủng khiếp”. Hiểu Khê đỏ mặt nhìn anh: “Bỏ tay người ta ra nào”. Lưu Băng nhất định không chịu buông, lại kéo cô vào lòng, thì thầm: “Em là một cô gái rất lạ lùng. Lúc thì chua ngoa, đanh đá, lúc lại ngốc nghếch như heo, lúc thì nhát gan như chuột nhắt, khi lại thẹn thùng như mèo con”.

Hiểu Khê đang đắm đuối nên không nghe rõ cả câu Lưu Băng nói, chỉ thấy loáng thoáng mấy từ “heo… chuột… mèo…” liền cương quyết phản ứng: “Anh làm trò gì thế? Xúc phạm em hả? Không chịu đâu”. Lưu Băng cười ha hả, cốc yêu lên trán cô: “Ha ha, bây giờ mới nhận ra, phản ứng quá ư là… chậm chạp”. Nói rồi anh lại cúi xuống tìm đôi môi cô. Hiểu Khê bối rối: “Ơ ơi, anh… anh định làm gì thế?”. Chả lẽ hôn nhau cũng nghiện được sao? Hiểu Khê thầm nghĩ rồi nhanh chóng thấy đầu óc mình quay cuồng. Mãi lâu sau, Lưu Băng mới chịu rời môi ra khỏi gương mặt Hiểu Khê. Cô liếc nhìn đồng hồ rồi hốt hoảng đứng bật dậy, “Thôi chết, em đi đây. Tối gặp lại anh”.

Đã quá năm giờ. Chắc chắn ông giám đốc sẽ cắt khoản tiền thưởng chuyên cần của cô cho mà xem. Chỉ tại Lưu Băng cứ giữ lại. Vừa định quay người lao ra cửa, Lưu Băng đã đứng chặn trước cửa từ lúc nào. Anh chăm chú nhìn cô, lạnh lùng hỏi: “Sao? Em định đi đâu? Lại đi mất hút tới hai giờ sáng? Đừng nói là em đi dạo với Tiểu Tuyền nhé. Chiêu này xưa rồi. Anh không chấp nhận”. Hiểu Khê lúng túng, chỉ muốn phát khóc, làm thế nào để đánh lừa Lưu Băng nhỉ? Trong lúc cố gắng lục lọi trong trí nhớ, cô buột miệng: “Em đi xem phim”. Thấy Lưu Băng tròn mắt nhìn mình, Hiểu Khê cắn môi, nuốt nước bọt nói dối tiếp, “Từ lúc đến đây học, em chưa từng đi xem phim lần nào… Nghe Tiểu Tuyền nói có một rạp mới rất đẹp… nên…”. Mặt Lưu Băng hơi ửng hồng, anh nói: “Vậy… chúng ta hẹn hò nhé”.

Hẹn hò ư? Hiểu Khê chưa từng nghe Tiểu Tuyền căn dặn rằng trong tình yêu tất cả hẹn hò. Nhưng đành vậy, đâm lao phải theo lao. Thế là cô chấp nhận lời mời hẹn hò đầu tiên. Nhưng thật ra chẳng thú vị như cô dự tính. Vừa vào rạp chưa đầy năm phút, Lưu Băng đã “chìm vào giấc ngủ”. Hiểu Khê quan sát anh, thấy thật khâm phục. Âm thanh đinh tai nhức óc, tình tiết căng thẳng đầy kích thích mà anh ngủ được. Tới hết phim, Hiểu Khê đánh thức anh dậy. Lưu Băng uể oải vươn vai, ca thán: “Sao phim hết nhanh thế nhỉ? Anh thấy mình chưa kịp xem gì”. Hiểu Khê lườm anh, nhanh gì mà nhanh, có anh ngủ nhanh thì có.

Cuối tuần, rạp chiếu phim thật đông. Hiểu Khê suýt nữa bị một đám người đẩy dạt sang một bên. Cô cố gắng chen lên, ú ớ kêu, muốn đuổi kịp Lưu Băng. Chà, thật không muốn bị lạc ngay lần đầu hẹn hò thế này. Lưu Băng đã dừng lại chờ cô từ lúc nào, anh chìa tay ra, nói: “Cầm lấy tay anh, cẩn thận vấp té. Em lề mề quá đi mất”. Hiểu Khê luống cuống nắm lấy tay Lưu Băng, nép sát bên anh như chú chim non, hạnh phúc ríu ran. Nhưng niềm vui của cô đã nhanh chóng bị tiêu tan bởi một đám cô gái trẻ đẹp từ đâu chợt ùa tới. Tất cả tại Lưu Băng. Anh nổi bật trong đám đông như một tài tử điện ảnh. Bất chấp lời cầu nguyện của Hiểu Khê, họ vẫn dạn dĩ chạy tới, tranh nhau xin làm quen với Lưu Băng.

“Chào anh, em là Dân Ái!”

“Em là Hữu Tuệ!”

“Em là Mộng Nhi!”

“Em là…”

“Em là…”

“Chúng ta có thể kết bạn với nhau được không?”

Lưu Băng mỉm cười, ôm Minh Hiểu Khê phía trước ngực, thản nhiên nói: “Hãy hỏi cô ấy đi”. Hiểu Khê nghiêm mặt nhìn các cô gái tràn trề hy vọng đang vây quanh, gật đầu chào: “Chào các chị”. Mọi người tranh nhau nịnh bợ cô, hết vuốt tóc lại bẹo má: “Ôi em gái dễ thương quá!”, “Em là em gái anh ấy phải không?”, “Đồng ý cho bọn chị làm quen với anh ấy đi em”. “Bọn chị rất thích anh ấy. Anh trai em thật đẹp trai”. Hiểu Khê bực dọc muốn vùng vẫy ra khỏi mấy cô gái không biết xấu hổ này. Cô kêu ầm lên: “Còn lâu, anh ấy là bạn trai của tôi”. Các cô gái kia nhất loạt ngã đánh “rầm” vì thất vọng. Hiểu Khê vội vã kéo Lưu Băng đi. Anh cười tươi như hoa, nhắc lại: “Anh ấy là bạn trai của tôi”.Hiểu Khê ngượng ngùng im lặng. Không hiểu sao lúc nãy cô can đảm như vậy. Lưu Băng vẫn cười: “Vậy em là bạn gái anh rồi đấy nhé! Là do em tự thừa nhận đấy!”.

Hiểu Khê bất bình nghĩ, tệ thật, anh ấy làm như thể mình chủ động hết. Nhưng thôi mặc kệ đi, ai chủ động trước cũng được. Cô và Lưu Băng cứ nắm tay nhau đi dạo mãi tới khi trời sụp tối. Hai bên đường đèn đóm đã sáng rực, rồi tại tắt phụt. Trời đã về khuya, chỉ còn ánh trăng rọi xuống đôi bạn trẻ…

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.