Hiệp sĩ sắt

Chương 13



Chiếc mũ sắt của ông ta tung ra khỏi vai và bắn thẳng lên trần nhà. Một luồng lửa đỏ bắn vọt ra khỏi bộ áo giáp. Và sau đó là bộ giáp vỡ rời ra. Miếng sắt hộ tâm của ngài Thomas rơi xoảng xuống nền nhà. Tấm khiên của ông ta rời khỏi taỵ Tấm thép che bắp chân bong ra đập xuống sàn. Và một mùi khó ngửi như mùi cao su cháy nồng nặc trong không khí. Ngài hiệp sĩ đã biến thành một đống sắt vụn. Một đám khói, mây màu đỏ kỳ quái bốc lên trên cả cái đống đó. Tôi bịt mũi và tiến lại gần hơn. Tôi nghe thấy tiếng xì xì rất khẽ. Như tiếng không khí xì ra khỏi lốp xe vậy. Tôi nhìn đống giáp sắt. Ông ta đã biến mất. Lần này ra đi mãi mãi.

– Cháu đã thành công! Cháu thành công rồi! Được đấy, Conway!

– Tôi chưa từng phấn khích như thế trong suốt cả cuộc đời tôi. Tôi làm vài điệu nhảy trong đống bụi còn sót lại.

– Cháu thật sự là một phù thủy! Và tôi bỗng nghe thấy một tiếng khác. Một giọng nói lạ và chói tai.

– Mày là con thằn lằn ngu ngốc! Mày chẳng làm được gì cả! Ta làm tất cả đấy! Tôi cứng đờ người ra. Giọng nói này hình như rất giống giọng nói thật của một phù thủy. Nó vang dội cả nhà kính. Cửa sổ rung bần bật xung quanh tôi. Mặt sàn rung chuyển dưới chân tôi. Không gian tràn ngập những cơn gió buốt giá cuộn xoáy làm tôi rùng mình. Tôi quay lại xem tiếng nói rùng rợn ấy phát ở đâu ra.

– Đồ ngu! Mày tin rằng mày có quyền lực ma thuật ư?

– Giọng nói phát ra từ chú Spellman? Có thể thế chăng? Chú cười và những ngón tay buốt giá vươn tới gáy tôi. Chú cười cái kiểu mà tôi chưa từng nhìn thấy chú cười bao giờ. Cái kiểu tôi không hề thích tý nào. Răng chú trông nhọn hoắt. Da mặt kéo căng khít ngang mặt. Trông như cái sọ người vậy. Có gì đó qua tiếng cười ma quái của chú làm tôi cảm thấy như bị đá vào bụng. Tôi không thể tin được. Tôi bước lại gần hơn người bạn của tôi.

– Chú Spellman? Chú Spellman vẫy taỵ Cử động ấy làm không khí cuộn lại quanh tôi. Da tôi đột nhiên nhơm nhớp mồ hôi. Tôi toát mồ hôi lạnh.

– Đừng gọi ta bằng cái tên lố lăng đó, cậu bé!

– Chú Spellman gầm lên.

– Ta là Mardren, thầy phù thủy vĩ đại nhất mọi thời! Và bây giờ, con bọ nhỏ bé kia, ta sẽ kết thúc ngươi! Chầm chậm, chú Spellman giơ cả hai tay lên. Đôi tay phủ đầy nhẫn vàng hình lũ rắn. Những con rắn với những cặp mắt trang sức đỏ và tím rực trông thật khủng khiếp dưới ánh trăng. Ông ta chỉ thẳng vào tôi. Những chiếc nhẫn rắn hóa thành lũ rắn sống. Chúng trườn vòng quanh ngón tay ông tạ Lũ rắn phình to, to mãi lên. Chúng bò quanh cổ tay ông ta phun phì phì. Những cái lưỡi đen ngòm lia về phía tôi. Một con rắn to tướng lao về phía tôi. Tôi thấy quai hàm nó bạnh ra, những chiếc nanh cong dài chìa ra tấn công. Tôi vội lùi lại. Ông ta lại vẫy tay lần nữa. Những con rắn vàng phì phì biến thành những tia chớp nhấp nhoáng trên đầu ngón tay ông tạ Tiếng sấm chớp nổ ngay trong không khí quanh tôi. Qúa gần, tôi cảm thấy sấm chớp như đánh thẳng vào đầu tôi vậy. Tôi co rúm lại. Gần như quá muộn rồi. Tôi ngửi thấy mùi tóc cháy liền sờ vội lên đầu. Những sợi tóc ở trên đỉnh đầu nóng giãy, cháy thui. Tôi không thể tin được. Chú Spellman. Bạn tôi. Đã lừa tôi suốt từ trước tới naỵ Ông ta lừa tất cả mọi người! Thu mình xuống và ẩn vào một góc, tôi quan sát ông ta biến đổi thân mình. Đôi mắt vằn lên. Không đỏ như hiệp sĩ. Trắng. Lạnh. Băng giá và tàn nhẫn. Da mặt ông ta tỏa sáng lờ mờ như cái bóng điện mờ vậy. Rồi nó chuyển sang màu xanh vàng vọt bệnh hoạn trông khô ráp và giống như da thú. Những nếp nhăn quanh mắt và miệng ông ta hằn sâu, mũi thòng xuống dài và nhọn như mỏ chim. Ria mép ông ta cũng mọc ra. Dài và trông hoang dại. Hai má ông ta cũng mọc râu ra. Một sợi râu trắng rối tung và thắt nút chảy xuống tận hông ông tạ Ông ta vẫy vẫy một tay lên trên tay kia, đột nhiên một cây gậy dài ánh bạc xuất hiện trong tay ông tạ 108 109 Ông ta quay xung quanh, xoay cây gậy quay mòng mòng trên đầu. Một. Hai. Ba lần. Ông ta đã quay đạt tốc độ tối đa, tạo thành một vòng sáng mờ. Một vòng mờ màu tím. Tôi nheo mắt lại. Ông ta dừng phắt lại và đứng ngay trước mặt tôi. Một cái áo choàng dài màu tím bay phủ xung quanh người ông tạ Đôi ủng tím xỏ chân và chiếc mũ tím chóp nhọn đội chặt trên đầu. Những đồ trang sức treo trên áo ông ta tỏa ra thứ ánh sáng kỳ lạ. Những vầng trăng bạc. Những ngôi sao vàng. Những hình thù kỳ lạ tôi chưa từng thấy trước đây. Tôi thấy cả một vòng tròn màu xanh. Với những vòng sáng xanh cuộn bên trong.

– Viên cẩm thạch của tôi!

– Tôi nhìn trân trân vào hình biểu tượng đính trên áo choàng của chú Spellman. Tôi nhìn xuống miếng đá của tôi. Nó tỏa sáng dìu dịu.

– Mike, Mike, Mike.

– Chú Spellman…. Ờ,- lão Mardren cười. Tôi cảm thấy rờn rợn, gai ốc nổi khắp người.

– Mày tưởng là mày làm tất cả à?

– Mardren lắc đầu.

– Lão ta cười điệu cười ma quái.

– Con sâu ngố kia! Mày chẳng có năng lực pháp thuật nào hết. Tất cả thần lực đó là của tạ Ta chỉ sử dụng mày để hủy diệt kẻ thù nguy hiểm nhất của ta thôi. Mardren chỉ cây gậy dài màu bạc. Thẳng vào đống áo giáp. Lão dùng một bên chân đá văng chiếc mặt nạ của ngài Thomas. Chiếc mặt nạ lăn lông lốc vào góc nhà. Mardren cười khặc khặc.

– Cứ một trăm năm một lần, ta và ngài Thomas lại phải chiến đấu với nhau.

– Lão giảng giải.

– Nếu ta đánh bại hắn, hồn ma của hắn sẽ bị hủy diệt. Hắn sẽ bị cầm tù bên trong bộ áo giáp thêm một trăm năm nữa. Nếu hắn đánh bại ta….

– Lão Mardren so vai.

– Chậc, điều này sẽ không xảy ra, đúng không? ít nhất là sau một trăm năm nữa. Mày sẽ lo việc đó hộ tạ Ký ức bỗng gợi lại trong đầu tôi. Tôi nhớ lại những gì hiệp sĩ đã nói. Về việc chiến đấu với một gã phù thủy dưới lốt rồng. Dưới lốt một bức tường lửa.

– Mày đúng đấy!

– Mardren có thể đọc được ý nghĩ của tôi! Lão nói toạc ra tất cả những gì tôi đang nghĩ.

– Ngài Thomas tưởng nhà ngươi là tạ Hắn tưởng ta đã biến hình thành một cậu bé nhỏ bé yếu ớt. Đấy chẳng phải điều nằm trong kế hoạch của tạ Không hề gì. Nhưng vẫn phát huy tác dụng. Mày nghĩ xem vì sao một thầy phù thủy quyền năng như ta lại phải quanh quẩn ở xó này? Lão phù thủy nhìn quanh căn nhà kính. Mặt lão nhăn nhúm lại, lỗ mũi phồng lên.

– Với quyền phép của ta, ta biết sớm hay muộn ngài Thomas cũng tìm đến đây. Ta biết điều đó trước khi ông bác Basil của ngươi tìm thấy bộ áo giáp trong lâu đài Dreadbury và gửi đến đây. Ta phải đợi ngài Thomas. Ta phải chiến đấu với hắn. Mardren hau háu nhìn viên cẩm thạch của tôi. Lưỡi thò ra liếm cặp môi nứt nẻ. Lão nhăn nhở cười. Cảm giác rờn rợn bò ngược lưng tôi.

– Mày đã chộp viên cẩm thạch quý giá trước khi ta kịp lấy, thằng bé-gây-rắc-rối kia.

– Mardren nói.

– Cái ngày bộ áo giáp được chuyển đến đây, mày là người cầm vòng cẩm thạch ma thuật trước tiên. Mày đã sờ nó trước tiên và đeo nó. Có một lời nguyền ban quyền năng cho viên cẩm thạch đó. Sau khi mày chạm vào, ta không thể lấy nó khỏi mày nữa. Không ai có thể làm điều đó cả. Cho đến khi ngài Thomas bị hủy diệt. Bây giờ…. Một nụ cười chậm rãi kéo ra tận ria mép lão Mardren. Lão nhìn xuống đống áo giáp của ngài Thomas lăn lóc trên sàn. Đôi mắt lão sáng lên.

– Mày đã lo chuyện đó cho tạ Và ta không phải đối mặt với bất cứ nguy hiểm nào nữa. Nếu có ai đó cần phải giết….

– Mardren phất tà áo choàng. Những vầng trăng và ngôi sao phản chiếu vào tôi.

– Mày hiểu ý ta nói gì không? Mọi thứ đều hoàn hảo cho tới giờ…. Mardren quay tròn. Lão ta chỉ thẳng cây gậy vào tôi. Một tia chớp phóng ra khỏi đầu gậy. Bắn thẳng vào ngực tôi. Miếng đá nhấp nháy, cứ như thể nó đáp lại lời gọi ma thuật của lão Mardren vậy. Nó bốc khỏi ngực tôi. Giật giật hướng về lão phù thủy.

– Mày có một thứ thuộc về ta, con cóc kia.

– Lão Mardren lấy đầu gậy chạm vào dây chuyền quanh cổ tôi. Khi Mardren nâng cây gậy lên, viên cẩm thạch dính luôn vào đầu gậy.

– Giờ ta đã có cẩm thạch ma thuật.

– Mardren nói.

– Và ngài Thomas không thể ngăn ta dùng nó được nữa. Viên đá quyền năng này sẽ tăng thêm quyền lực cho ta.

– Lão liếc nhìn mặt đá xanh lấp lánh. Mặt lão tươi lên với nụ cười ác hiểm. Lão Mardren nhìn tôi.

– Tao sợ rằng tao phải tống khứ mày đi, tao không cho phép mày tiết lộ dù là chút ít bí mật của tao. Hư ừm. Ta nên làm gì nhỉ? Lão Mardren liếm cái môi dưới quắt queo, ngẫm nghĩ. Nghĩ cách tống khứ tôi. Tôi khó khăn nuốt một cái. Tôi lặng lẽ lùi ra sau một bước. Chạy thôi, tôi tự thúc mình.

– Đừng vội thế, đồ cóc nhái!

– Lão gầm lên. Lão nhìn tôi làm tôi đứng trân tại chỗ. Cặp mắt lão sáng lên.

– Đúng rồi! Ta biết đích xác mình phải làm gì. Ta sẽ biến ngươi thành một con chuột. Cẩn thận nhé! Đừng đến gần mèo đấy! Tôi nín thở. Phổi tôi nóng ran. Tay tôi run lập cập bên sườn. Mardren quan sát tôi run rẩy. Khục khặc, lão giơ tay lên trên đầu tôi.

– Đứng yên nào, thằng bé gây rối! Thần chú sẽ phải đọc ba lần.

– Lão dọn giọng. Lời lão vang vọng căn phòng.

– ánh trăng huyền ảo sẽ biến mày thành chuột. ánh trăng huyền ảo sẽ biến mày thành chuột. ánh trăng huyền ảo sẽ biến….

– Dừng lại!

– Một giọng nói khác hét lên. Lão Mardren há hốc mồm kinh ngạc. Tiếng nói cất lên từ trong bóng tối của phía kia nhà kính. Một giọng nói trầm ồm ồm. Nó vọng đi vọng lại. Gầm gừ. Tim tôi đập mạnh. Tôi thấy một hình thù gì đó hiện dần ra khỏi bóng tối. Nó từ từ tiến ra trước. Từng bước một tôi có thể nhìn thấy dần rõ hơn. Đôi giày sắt. Tấm thép chắn ngực. Một chiếc mũ sắt với khoảng không trống rỗng đằng sau mặt nạ. Ngài hiệp sĩ giơ một chiếc găng tay sắt lên. Ông ta chỉ thẳng vào lão Mardren. Giọng ông ta nổ vang:

– Tên phù thủy kia! Mày sẽ không thắng được đâu!

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.