Hoàng tử bé

XIX.



Hoàng tử bé leo lên một ngọn núi cao. Những ngọn núi duy nhất mà chàng đã từng có biết là ba hỏa sơn sâu tới hai đầu gối chàng. Và chàng đã từng sử dụng ngọn hỏa sơn nguội như sử dụng một cái ghế con. “Từ một đỉnh núi cao như chóp núi này chàng tự nhủ, ta sẽ nhìn thoáng qua một cái là thấy khắp cả hành tinh, khắp cả mọi người…” Nhưng chàng chỉ nhìn thấy những chóp nhọn lởm chởm bén như đao.

“Chào đó”, chàng nói vu vơ khống khứ.

“Chào đó… chào đó… chào đó…”, tiếng vang đáp lại.

“Các ngươi là ai?”, hoàng tử bé hỏi.

“Các ngươi là ai… các ngươi là ai… các ngươi là ai…”, tiếng vang đáp lại.

“Xin hãy là bạn thiết của ta, ta cô đơn lắm”, chàng nói.

“Ta cô đơn lắm… ta cô đơn lắm… ta cô đơn lắm…”, tiếng vang đáp lại.

“Hành tinh này sao mà kỳ cục thế!“, chàng tự nhủ. „Nó khô khan khô đét nó nhọn hoắt đắng cay, nó đìu hiu chát ngấm. Con người ở tại đây thì thiếu hẳn tưởng tượng. Ai bảo gì, thì chỉ biết lặp trở lại ba lần bốn lần cái điều họ bảo… Tại xứ sở mình, mình đã có một đóa hoa: bao giờ nàng cũng mở môi giật giành nói trước. Người ta chưa kịp mở miệng, thì nàng đã tuôn ra một tràng…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.