Hung thần và đam mê

Chương 11



“Clare, anh có chuyện muốn nói với em”. Gareth nói ngay khi nàng chuẩn bị băng qua chàng.

Giọng chàng nhỏ, chỉ đủ cho một mình nàng nghe nhưng cũng đầy vẻ ra lệnh.

Clare vờ như không nghe thấy chàng nói gì, nàng không dám quay đầu lại nhìn chàng. Có lẽ sẽ tốt hơn nếu làm như không thấy chàng đang đứng trên bậc tam cấp.

“Một lời thôi, phu nhân”. Giọng Gareth nhỏ nhẹ nhưng rất dứt khoát.

Ngón tay Clare nắm chặt xung quanh gấu áo nhưng nàng cố hết sức không tuâ theo tiếng gọi nhẹ nhàng của Gareth.

“Quỷ sứ địa ngục. Anh biết em sẽ làm cho chuyện này trở nên rắc rối mà”. Gareth vội bước xuống những bậc thang.

Clare tiếp tục lờ chàng đi, đây là lâu đài của nàng và nàng là người nắm quyền. Nàng không định để Gareth ra lệnh cho mình. Tuy nhiên nàng cũng hiểu rõ chàng đã rất thành công trong việc là một người chỉ huy. Ra lệnh dường như là thứ đã có sẵn trong máu và trong giọng nói uy quyền của chàng khiến cho bất cứ ai cũng phải tuân theo.

Bất cứ ai, không phải là người đang định đi cứu những kẻ tội nghiệp kia.

Clare tự nhắc nhở bản thân nàng cũng có thể ban ra những mệnh lệnh uy quyền khiến người khác phải tuân theo như vậy. Nàng đã quen với việc này từ khi mới mười hai tuổi.

“Ulrich”. Clare mỉm cười lạnh lẽo khi Ulrich quay đầu lại với nàng, “Chuyện gì đang diễn ra vậy?”

“Tập đánh kiếm, thưa phu nhân. Ngài Gareth đã ra lệnh cho William và Dalian bắt đầu luyện tập từ hôm nay”. Ánh mắt của Ulrich chuyển từ gương mặt của Clare sang người đằng sau nàng.

Clare biết Gareth đã băng qua sân và đang tiến tới sau lưng nàng.

Dalian và William ngước nhìn nàng sau đó là nhìn Gareth. Bọn họ không phải là những người duy nhất dừng công việc lại để theo dõi xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Thất vọng hiện rõ trên mặt của William, “Chị Clare ơi, xin hãy nói cho em là em có thể tiếp tục tập đi, em sẽ thật cẩn thận. Em thề sẽ không làm mình bị thương đâu”.

Đôi mắt Dalian thì lấp lánh niềm thỏa mãn được trả thù. Cậu bắn một cái nhìn chiến thắng hả hê về phía Gareth, “Em biết chị sẽ không bao giờ cho phép bọn em tập những thứ nguy hiểm thế này mà, nữ chủ nhân. Chị vẫn luôn nói đao kiếm chỉ dành cho những kẻ ngớ ngẩn chẳng biết làm gì hơn với sức lực của mình ngoài việc đánh nhau tham gia những cuộc đấu thương vô tích sự mà”.

“Tại sao chúng ta không bàn bạc chuyện này nhỉ?” Clare bước đến trước mặt Ulrich và tặng cho anh ta một cái nhìn cảnh cáo. Gareth chỉ còn cách nàng vài bước chân nữa thôi, nàng phải hành động thật nhanh nếu không muốn bị mất thế chủ động.

Ulrich nhìn qua đỉnh đầu nàng và bắt gặp ánh mắt của Gareth, “Tôi tin rằng ông chủ là người chịu trách nhiệm cho những việc như thế này”.

“Ông chủ Gareth có thể làm gì tùy thích với anh và những binh sĩ khác của ông ấy. Tuy nhiên, William và Dalian là gia nhân trong nhà tôi và họ được tôi bảo vệ”.

“Vâng, thưa phu nhân”. Ulrich lầm bầm trả lời nàng nhưng ánh mắt lại sáng lên vẻ thích thú báng bổ.

“Chị phải cứu bọn em, chị Clare”. Dalian rền rĩ thảm thương.

“Hãy để chúng em tập, chị Clare”. William nài nỉ, “Em muốn được học cách sử dụng kiếm để có thể giúp bảo vệ lâu đài này. Ngài Gareth đã nói ngài ấy cần thêm những người lính được huấn luyện chuyên nghiệp”.

“Đúng thế”. Gareth đã tiến tới sát bên nàng, “Những chiến binh được huấn luyện tốt lúc nào cũng thiếu”.

Chàng bước tới và nắm lấy cánh tay Clare, bề ngoài trông như thể một cử chỉ quan tâm chăm sóc của một người chồng đối với vợ của mình. Tuy nhiên Clare cảm thấy rõ cái nắm tay rất chặt như thép của những ngón tay chàng. Chàng không làm đau nàng nhưng Clare cũng chẳng thể cựa quậy nổi tay.

“Dalian và William không phải là những binh sĩ của ngài, thưa ngài”. Nàng trả lời.

“Anh nghĩ ở đây đang có chuyện hiểu nhầm”. Ánh mắt Gareth nhìn nàng lịch thiệp nhưng cương quyết. “Không dễ để giải thích rõ ngay lúc này. Nếu em chịu đi với anh bây giờ, phu nhân ạ, anh sẽ giải thích thỏa đáng cho em”.

Clare cau mày, “Em phản đối, thưa ngài. Em không cho phép Dalian và William luyện tập với vũ khí”.

“Không, nhưng anh lại cho phép”.

Clare há hốc miệng sửng sốt, “Ngài không có quyền..”.

“Anh có quyền. Anh tin chúng ta có thể thảo luận rõ việc này ở một nơi riêng tư hơn”. Gareth nói rồi nhìn Ulrich.

“Hãy tiếp tục luyện tập trong lúc tôi giải thích với phu nhân của mình”.

“Xin tuân lệnh ông chủ”.

Gareth quay trở lại với William và Dalian. “Hãy quay trở lại với công việc đi các chàng trai. Chúng ta sẽ có nhiều việc đang chờ một khi các cậu được đào tạo xong để trở thành những hiệp sĩ đắc lực”.

“Phu nhân Clare”, Dalian kêu lên thảm thiết như một chú chó nhỏ bị bỏ rơi, “Chị không định cứu bọn em à?”

Ngón tay Gareth khẽ xiết lại trước khi nàng kịp trả lời, “Tập trung vào luyện tập đi, chàng nhạc sĩ. Ai mà biết được, nếu cậu chăm chỉ, cậu sẽ sớm tự vệ được bản thân mỗi khi gặp nguy khốn chứ không phải cứ núp mãi sau váy phụ nữ đâu”.

Mặt Dalian đỏ bừng, mắt ánh lên sự tức giận vì bất lực không làm được gì.

Gareth chẳng thèm chú ý thêm, chàng dẫn Clare băng qua sân quay trở lại xưởng làm nước hoa.

“Gareth, sao anh có thể làm một chuyện như vậy nhỉ?” Clare giận dữ nói với chàng.

“Đó là sự thật. Cậu bé này sớm hay muộn cũng phải học cách để trở thành

“Sao anh lại nói thế?”

“Cậu Dalian trẻ tuổi đã nói với anh rằng, mình là một đứa con hoang và anh nghi ngờ cậu ta đã trốn khỏi nhà chủ tới xin ẩn náu ở nơi đây. Cậu ta chỉ có duy nhất một mình trên đời và còn đơn độc hơn bản thân mình tưởng. Mặt khác cậu ta là một người nhút nhát bẩm sinh”.

“Phải, nhưng mà..”.

“Nếu muốn tồn tại được, cậu ta phải học cách tự chăm sóc bản thân. Theo những gì anh thấy từ những bài ca thảm hại của cậu bé, thì cây đàn hạc sẽ chẳng giúp ích gì được cho cậu ta trên đường đời đâu”.

Những lời sắt đá trong lập luận đầy thuyết phục của Gareth đã ngay lập tức xua tan hoàn toàn giận dữ của nàng. “Anh biết mình đang nói về ai mà, phải không chồng của em?”

“Đúng, nhưng không giống Dalian, anh được cha mình nuôi dạy tử tế trong lâu đài của ông. Nhưng cũng không thay đổi được thực tế anh vẫn là một đứa con không chính thức được mang họ của cha mình nên phải tự khẳng định tên tuổi bằng sức lực của bản thân”.

Giọng nói lạnh lùng của chàng làm cho nàng hiểu được rất nhiều điều. Có thể Gareth đã được nuôi dạy ở trong nhà của cha mình, nhưng chắc chắn cuộc sống của chàng ở đó chẳng bao giờ dễ chịu.

Ít nhất thì nàng vẫn luôn có Ước Mơ bên cạnh mình. Dù trong những thời khắc đen tối nhất của cuộc đời, nàng vẫn luôn có một mái nhà chở che, một nơi mà dân chúng cần đến nàng, nơi mà nàng thuộc về.

Nàng cố nén thôi thúc được chạm vào quai hàm đang đanh lại của Gareth để nói với chàng một điều: giờ đây chàng cũng đã có một mái nhà, một gia đình với nàng bên cạnh. Nhưng nàng biết chàng sẽ không muốn tiếp nhận bất kì sự cảm thông nào vào lúc này.

“Em rất cảm kích sự quan tâm của anh dành cho chàng nhạc sĩ của em, nhưng hiện giờ Dalian đã được an toànở Ước Mơ”. Nàng mạnh mẽ nói.

“Thật không?”

“Dĩ nhiên là thật, và cả bé William cũng thế, bạo lực chưa bao giờ xảy ra tại Ước Mơ. Không cần phải phòng thủ cho ngôi làng cũng như lâu đài này, lý do duy nhất bọn em cần một nhóm những chiến binh thiện chiến là để bảo vệ những con tàu chở hàng của bọn em”.

Miệng Gareth mím chặt, “Anh biết em không nghĩ anh có nhiều việc ở đây, nhưng bảo vệ hòn đảo này là nhiệm vụ của anh và em phải để cho anh thực hiện nhiệm vụ của mình”.

Clare liếc nhìn chàng băn khoăn, nàng tự hỏi phải chăng nàng đang xúc phạm chàng, “Có chắc anh cần sự hỗ trợ của William và Dalian để bảo vệ Ước Mơ thật không?”

“Cần chứ, ai có thể biết trước được điều gì? Anh nghĩ tốt nhất nên chuẩn bị để lường trước mọi tình huống bất trắc xảy ra”.

“Phải, nhưng..”.

“Thôi nào, Clare, em phải biết cân nhắc thiệt hơn chứ. Cậu nhóc William cần được tập luyện nếu không muốn bị chết ngạt trong sự ôm ấp của bà mẹ hay nghẹn thở vì những chiếc bánh nhân thịt mà cu cậu có thể ăn luôn mồm”.

Clare biết rằng chàng đúng, nhưng thật khó để thừa nhận, làm vậy chẳng khác nào đầu hàng ngay tức khắc khi nàng mới chỉ bắt đầu trận chiến này. “Em không phản đối việc cần phải cho bé William luyện tập thể chất nhiều hơn, tuy nhiên..”.

“Cậu nhóc nài xin được tập đánh kiếm, và Dalian cũng vậy”.

“Đủ rồi! Em thấy bé William đang trở thành một chiếc bóng quanh chân Ulrich mọi lúc mọi nơi, nhưng Dalian thì đâu có muốn, cậu ta hết sức hài lòng với việc chỉ ở trong nhà thôi mà”.

“Cũng quá đủ với cậu ta rồi!” Gareth nhìn đăm chiêu. “Anh tin chàng nhạc sĩ trẻ tuổi lúc nào cũng quấn quanh vạt váy của em và nhảy dựng lên trước mỗi tiếng động nhỏ bởi đã trải qua những kí ức tồi tệ với gã chủ cũ của mình. Để chiến thắng nỗi sợ, trước hết cậu ta phải có khả năng tự vệ trước đã”.

Clare tặng cho chàng một cái nhìn cáu kỉnh, chàng đã tính toán thận trọng trước mọi tình huống, nêu ra chính xác một số điều bản thân nàng đã lo ngại.

Nhưng Clare biết vẫn còn một số vấn đề hệ trọng hơn cần phải nói rõ với chàng: Ai mới là người đưa ra mệnh lệnh ở lãnh địa này?

“Em không từ chối việc William và Dalian cần được luyện tập thể chất dưới sự chỉ dẫn của các anh”. Clare thận trọng nói, “Và em cũng đồng ý việc luyện tập sẽ giúp hai đứa lấy lại được cân bằng. Nhưng có cần thiết để cả hai đứa trẻ phải khổ sở theo đuổi những bài tập nguy hiểm của cánh hiệp sĩ không?”

“Chúng sẽ tuyệt đối an toàn dưới sự chăm sóc của Ulrich”.

“Joanna sẽ chết mất”.

“Cô ấy sẽ phải tự điều chỉnh lại bản thân thôi. Nhưng đây không phải là vấn đề chính em muốn nói phải không?”

“Không”. Clare bước đến đối diện trước mặt Gareth. “Chúng ta hãy nói rõ ràng với nhau một việc nhé, thưa chủ nhân của em. Em sẽ là người đưa ra quyết định một khi có chuyện ảnh hưởng đến người trong nhà của em”.

Đôi mắt xám của chàng vẫn điềm tĩnh, không thể đọc nổi điều gì hệt như viên pha lê gắn trên đốc kiếm của chàng vậy. “Anh hiểu là em đã chịu trách nhiệm về lâu đài và mảnh đất này từ lâu rồi, Clare ạ”.

“Đúng thế”. Nàng nhìn chàng bướng bỉnh.

“Rõ ràng em đã phải một mình gánh vác nhiệm vụ nặng nề này quá lâu”.

“Chính xác”.

“Nhưng bây giờ em không đơn độc nữa”.

“Không cần phải nhắc lại cho em điều này”. Nàng bật lại, “Em nhận thức rất rõ tình trạng hiện tại của mình”.

Gareth nhướng mày lên, “Có phải em là người đã viết thư cho Đức ngài Thurston xứ Landry để yêu cầu một người chồng có khả năng bảo vệ lãnh địa này không nhỉ?”

“Thì sao nào? Em làm gì có sự lựa chọn gì khác?”

“Anh chỉ định nói em đã có được những thứ mà mình yêu cầu, thưa phu nhân”.

“Không hoàn toàn”.

“Đúng, không đủ phải không? Em đã từng tuyên bố rõ anh không đáp ứng hết những yêu cầu trong cái công thức chọn chồng chết tiệt của em”

Clare điên cuồng ước gì mình đừng lỡ lời như thế, “Em không định nói thế, thưa ngài”.

“Phải, nhưng em đã nói rồi. Cũng chẳng quan trọng lắm, chúng ta đâu phải lúc nào cũng đạt được điều mình muốn”. Gareth đặt tay lên đốc kiếm, “Chúng ta buộc phải hài lòng với những gì tốt đẹp nhất mà vận may đã ban tặng thôi”.

Có lẽ bản thân nàng cũng chẳng phải tuýp người phụ nữ chàng ao ước lấy làm vợ, Clare băn khoăn nghĩ, “Thưa ngài, em chỉ muốn chúng ta nói chuyện rõ để hiểu nhau thôi”.

“Anh cũng thế, vợ ạ. Nói thẳng ra có thể anh không phải là người chồng em hằng mong đợi, nhưng lại là người duy nhất em có. Hãy để anh thực hiện nhiệm vụ của mình và đừng gây trở ngại”

“Ngài định dạy Dalian và William học cái gì để bảo vệ lãnh địa này, thưa ngài”.

“Clare”. Đột nhiên Joanna gọi.

Nàng nhìn ra xưởng pha chế nước hoa, Joanna đã rời bậu cửa và đang hấp tấp chạy qua sân.

“Em phải ngăn họ lại”. Joanna cuống quýt nói, “William vẫn đang chơi với thanh kiếm nguy hiểm kia kìa”.

“Anh sẽ lo liệu việc này”. Gareth khẽ nói.

“Chị ấy là bạn em”, Clare trả lời, “Em nên lo việc này mới phải”.

“Với tư cách là chồng và là ông chủ của lãnh địa này, anh buộc phải yêu cầu em đứng về phía anh, phu nhân ạ”. Đôi mắt Gareth bỗng chốc trở nên rất lạnh lùng và cứng rắn. “Anh cảnh báo em, vì lợi ích của tất cả mọi người, em đừng có nói ngược lại những lời anh trước mặt Joanna”.

“Lạy thánh Hermione lòng thành, thế này là quá lắm rồi”.

“Nếu chúng ta không tỏ ra đồng lòng trong mọi quyết định, thì sẽ gây nên sự lẫn lộn và bất mãn trong người dân của chúng ta, em có muốn chuyện đó xảy ra không?”

Người dân của chúng ta.

Từ ngữ đó làm nàng chợt tỉnh và phải thừa nhận rằng, người dân đảo Ước Mơ bây giờ đã gắn chặt với Gareth. Nàng biết chàng đã đúng khi nhấn mạnh với tư cách là ông chủ và bà chủ của lãnh địa này, hai người bọn họ luôn phải sát cánh cùng nhau trên mọi quyết định.

“Ngài lại bắt được em bằng móng vuốt của mình rồi, thưa ngài”. Nàng lầm bầm trong vài giây trước khi Joanna bước tới. “Hãy nhớ sẽ có ngày em trả thù

“Em đã trả thù được anh theo cách tàn bạo nhất rồi. Anh là một ông chồng khốn khổ, kẻ vẫn chưa được hưởng đêm tân hôn với vợ của mình”.

Nàng ném cho chàng một cái nhìn sắc lạnh trước khi Joanna đang đầy kích động và lo lắng dừng lại trước mặt họ.

“Clare, tại sao em không ra lệnh cho ngài Ulrich dừng việc này lại?” Joanna hỏi, “William có thể bị thương bất cứ lúc nào, cứ nhìn cái cách nó múa thanh kiếm gỗ nặng trịch mà xem”.

Clare cố tỏ ra cứng rắn trả lời, “Ngài Gareth nghĩ rằng việc luyện tập sẽ tốt cho cả William và Dalian. Chồng em và em đang thảo luận việc này và em nghĩ là anh ấy đúng nên em đã đồng ý”.

“Em đồng ý với ngài ấy á?” Joanna trợn mắt sửng sốt.

Nàng không dám ngước lên nhìn Gareth sợ bắt gặp nụ cười chiến thắng tự mãn của chàng. Ngay lúc này, nàng không chắc mình có thể kiềm chế để không đấm cho chàng một cú.

“Chị cứ yên tâm là em đã cho phép hai đứa bé được luyện tập những kĩ năng của hiệp sĩ dưới dạng một bài tập thể chất lành mạnh”. Nàng mau mắn trả lời.

“Nhưng em không bao giờ chấp nhận kiểu tập này dù với lý do sức khỏe cơ mà”. Joanna hổn hển nói, “Từ khi anh trai Edmund của em chết, em đã nói không bao giờ muốn nghe lại âm thanh của kiếm nện vào khiên một lần nào trong đời nữa cơ mà?”

Clare rụt người lại, “Lúc đó chắc em đã quá đau khổ nên nhầm lẫn”.

“Nỗi đau khổ mà vợ tôi phải chịu đựng trước cái chết của anh trai có lẽ đã ngăn cản những cái nhìn tích cực của cô ấy về lợi ích thể chất đối với việc tập luyện”. Gareth ung dung nói.

Joanna trông có vẻ bối rối. “Thật vậy, Clare đã phải chịu nhiều buồn đau trong suốt thời gian đó. Tuy nhiên, chính tôi đã nghe cô ấy nhiều lần nói việc huấn luyện đàn ông trở thành hiệp sĩ là một trong những điều ngu ngốc nhất thế giới kia mà”.

Clare nhìn thấy ánh lấp lánh trong mắt Gareth, nàng đỏ mặt.

“Lúc đó, vợ tôi chưa nhận thức hết những khía cạnh tốt đẹp khác của việc luyện tập đối với sức khỏe”. Gareth nói, “Tôi vừa mới giải thích những ích lợi này cho vợ mình và cô ấy đã háo hức muốn cho William và Dalian luyện tập ngay”.

“Những lợi ích gì vậy?” Joanna nhìn chàng van nài, “William sẽ bị thương mất”.

“Cậu bé cũng có thể bị ngã khi trèo cây táo hay bị trượt cầu thang bất cứ lúc nào nhưng luyện tập sẽ không làm cho William bị đau đâu”. Gareth trả lời chị với một sự ân cần đáng ngạc nhiên. “Con trai của chị sẽ tuyệt đối an toàn như đang ngủ trong giường của cậu bé dưới sự giám sát của Ulrich”.

“William có một thể trạng không được tốt”. Joanna nhấn mạnh. “Những cuộc huấn luyện như thế này sẽ làm cho nó kiệt sức mất”.

“Một chế độ ăn uống khoa học cộng với việc luyện tập hợp lý sẽ làm cho cậu bé khỏe khoắn và vui vẻ hơn”. Gareth trả lời, “Tôi đã chứng kiến rất nhiều trường hợp những cậu bé yếu ớt cải thiện sức khỏe đáng kể sau khi áp dụng một chế độ luyện tập thể chất hàng ngày”.

“Tôi vẫn không chắc lắm”. Joanna nhìn Clare cầu cứu.

Clare cố nặn ra một nụ cười khích lệ trên khuôn mặt. “Chúng ta phải tập tin tưởng chồng em và ngài Ulrich, họ biết rõ thế nào là tốt cho cậu bé, chị Joanna ạ. Hơn nữa, họ là những người rất giàu kinh nghiệm trong những việc như thế này”.

“Những kinh nghiệm họ có được là ở lĩnh vực săn bắt những kẻ ngoài vòng pháp luật chứ đâu phải trong việc dạy dỗ những cậu bé con”, Joanna tuyệt vọng

“Không”, Gareth nói, “Tôi đã huấn luyện rất nhiều binh sĩ dưới quyền mình từ khi họ mới là những đứa trẻ, Ulrich cũng vậy. Chúng tôi biết rõ phải làm gì”.

Joanna hết nhìn Gareth lại nhìn Clare. Trên gương mặt chị, nét bối rối đã nhạt đi. Chị có vẻ không hoàn toàn thỏa mãn nhưng cũng hiểu rõ mình đang phải đương đầu với một cặp vợ chồng ông bà chủ của lãnh địa hết sức đoàn kết, đồng lòng. Trên một phương diện khác, điều đó lại cũng làm chị yên tâm hơn.

“Thôi được, nếu ngài đã bảo đảm William sẽ không bị đau thì tôi nghĩ việc luyện tập cũng chẳng hại gì cho thằng bé”.

“Sao chị không thảo luận một chương trình luyện tập riêng cho William với ngài Ulrich tối nay?” Clare đề nghị. “Em tin là anh ấy sẽ giải đáp hết mọi thắc mắc của chị”.

Joanna tươi tỉnh lên ngay, “Phải, chị sẽ gặp anh ấy. Ngài Ulrich là một hiệp sĩ tốt bụng và hào hiệp, và cũng hiểu biết rộng nữa”.

“Anh ấy sẽ là một tấm gương tuyệt vời cho William và Dalian noi theo”. Mắt Gareth lấp lánh, “Anh ấy không phải là một trong những gã hiệp sĩ đầu đất, cư xử thô lỗ mà chị nói đâu”.

Clare ngước mắt nhìn lên trời và cầu xin Thánh Hermione ban cho nàng thêm sức mạnh.

“Vâng, có lẽ ngài Ulrich sẽ gây ảnh hưởng tốt cho William”, Joanna nghiêng đầu lịch sự cúi chào Gareth. “Xin ngài thứ lỗi, thưa ông chủ. Tôi phải đi quan sát việc tập luyện mới được”.

“Hãy quan sát từ xa nhé”. Gareth khuyên, “Bằng không chị sẽ làm thằng bé mất tập trung, không tốt cho việc luyện tập của cu cậu”.

“Xin vâng”.

Clare nhìn chị Joanna bước vội vã hòa vào đám đông đang tụ tập trên sân để theo dõi luyện tập của hai cậu bé.

“Vậy là tốt lắm, phu nhân ạ”. Gareth thì thầm, “Anh biết việc này không dễ đối với em. Nhưng sự thật đã đến lúc cô ấy phải ngừng việc suốt ngày quanh quẩn canh chừng thằng bé. Cô ấy không thể bảo vệ nó suốt đời được”.

Clare nheo mắt trước ánh sáng ban ngày chói chang và quay mặt lại nhìn Gareth, “Anh đã chủ tâm sắp xếp như vậy, em tin anh đã thỏa mãn rồi. Lần sau, xin anh hãy vui lòng bàn bạc với em trước khi đưa ra quyết định có liên quan đến trách nhiệm của em, như vậy có được không, thưa ngài?”

“Em và anh bây giờ sẽ cùng chia sẻ trách nhiệm trong những quyết định có ảnh hưởng đến người dân trên lãnh địa của chúng ta, Clare ạ”.

“Thêm một lý do để anh nên bàn bạc với em trước khi tự mình quyết định vội vã như vậy”.

Gareth nắm lấy tay nàng một lần nữa và bước về phía xưởng sản xuất, “Anh nghĩ tốt nhất chúng ta sẽ kết thúc cuộc trò chuyện này ở một nơi riêng tư hơn. Anh đã trở thành mục tiêu quá đủ cho những lời xì xầm hôm nay rồi”.

Clare nhìn dải băng trắng toát trên tay chàng, cảm giác tội lỗi bao trùm lấy nàng, “Em hiểu, thưa ngài và em không diễn tả được sự hối hận của mình như thế nào”.

“Thử đi”.

“Xin lỗi, anh nói gì cơ?”

“Anh nói em hãy cho anh biết hành động hi sinh nhỏ nhoi của anh đã làm em hối hận đến thế nào đi”. Gareth đẩy nàng bước qua cửa vào trong gian phòng rất mát thơm ngát hương hoa của xưởng sản xuất.

“Anh đang trêu em phải không?” Nàng ngờ vực hỏi.

“Không, phu nhân ạ”. Gareth dừng ngay lại giữa gian phòng và quan sát những dây hoa dài treo la liệt trên trần để xông khô, “Vậy ra đây là nơi em mang lại lợi nhuận cho Ước Mơ”.

Clare cau mày, “Vâng, đây là một trong những xưởng sản xuất của em”.

“Anh muốn được xem cả những cái còn lại”. Gareth thong thả bước dọc hành lang kê những chiếc ghế dài. Chàng dừng lại trước một chiếc bình đựng đầy cánh hoa oải hương, hoa hồng và quế.

Chàng vốc một nắm đầy và đưa thứ hỗn hợp đó lên mũi ngửi, “Rất ngọt và nồng nàn. Đây chắc là mùi thơm dành cho phụ nữ, một trong những công thức mang lại nhiều lợi nhuận của em phải không?”

“Vâng, nó sẽ được đem bán ở phiên chợ mùa xuân tới”. Clare chống tay lên hông và khẽ giậm một chân trong khi chàng chuyển qua một chiếc bát khác.

“Anh thích mùi này”, chàng nói khi tiếp tục đưa một vốc khác lên mũi ngửi, “Tươi mát và sảng khoái, mùi mát dịu của đại dương”.

Clare khoanh tay trước ngực, “Đây là một hỗn hợp được tạo bởi nhiều loại hoa khác nhau trộn với bạc hà rất được cánh đàn ông lắm tiền ở London ưa chuộng.

Gareth gật đầu và thả vốc hoa trở lại chiếc bát, chàng thơ thẩn đi dọc hành lang đến chỗ những cái bàn đang trải đầy hoa khô, “Còn đây là gì?”

“Violet, hoa hồng và rễ cây huệ tím. Em trộn chúng với sáp ong để tạo nên một loại dầu thơm. Cứ nửa năm em lại cho tàu chở đến bán ở miền Nam, thứ này rất được ưa chuộng ở đó”.

Gareth nhìn cánh cửa ở tận cuối căn phòng, “Thế ở bên kia là phòng gì vậy?”

“Đó là nơi em chiết xuất những loại tinh dầu thơm khác nhau, là nơi em làm việc với những loại hoa và cỏ thơm khác”.

“Em có thấy anh rất quan tâm đến công việc thường nhật của em không?” Gareth rảo bước đến cánh cửa dẫn ra phòng kế bên.

“Trong trường hợp này thì có, thưa ngài”.

Gareth mở cánh cửa bước vào căn phòng bên cạnh, “Em không thể trách anh vì sự tò mò này được. Bây giờ khi anh đã chấm dứt việc săn đuổi những kẻ giết người thì toàn bộ thu nhập của anh được đặt ở trong bàn tay em rồi, phu nhân ạ”. Chàng dừng lại ngay giữa phòng, “Nó có mùi nồng nàn như thể tất cả mọi hương thơm trên trái đất đều tập hợp về đây”.

Clare cau mày và vội bước theo chàng, “Em đã nói với anh rồi, căn phòng này chứ đầy những cánh hoa tươi và cỏ thơm khác nhau mà”.

Gareth đi vòng quanh một chiếc vại lớn và mở nắp ra. Chàng hít vào một hơi thở sâu.

“Quỷ sứ thật, mùi thơm này khiến cánh đàn ông bọn anh nhức cả đầu”.

“Đó là tinh dầu hoa hồng mà”, Clare giải thích.

“Thế còn cái này?” Gareth nhấc nắp của một chiếc vại khác lên.

“Đó là tinh dầu thơm tổng hợp của hoa oải hương, quế và nhiều hỗn hợp khác. Thưa ngài, xin thứ lỗi vì em đã nghi ngờ việc ngài quan tâm đến những sản phẩm của em đến thế. Chúng ta đều biết rõ ngài đang định trốn tránh một cuộc tranh luận”.

“Một cuộc tranh cãi thì có”. Gareth hít vào một hơi sâu hương thơm của hoa oải hương và quế.

“Xin thứ lỗi, em không hiểu?”

“Anh chỉ đang tránh một cuộc tranh cãi mà thôi”. Chàng đậy trả chiếc nắp lại chỗ cũ và chuyển sang nghiên cứu ba chiếc bình lớn đặt trên bàn. “Cái gì đựng trong những chiếc bình này vậy?”

“Mật ong, sáp ong và giấm”. Clare cố hết sức kiềm chế cáu kỉnh của mình để trả lời. “ Em trộn nhiều loại hoa và cỏ thơm khác nhau để tạo nên kem và nước thơm. Thưa ngài, em không muốn tranh cãi với ngài, nhưng…”

“Tuyệt vời”. Gareth nhấc chiếc nắp bình đựng mật ong lên. “Anh không thích tranh cãi”. Chàng chạm vào một cỗ máy to đùng được làm từ gỗ và thép. “Cỗ máy này dùng để làm gì vậy?”

“Em sử dụng nó để chiết xuất tinh dầu từ quế và hoa hồng. Nó là một trong những thiết kế từ Ả Rập”.

“Em lấy nó ở đâu thế?”

“Nó là của cha em. Ông đã mua nó trong một lần du lịch đến Tây Ban Nha. Sau khi gửi cỗ máy này cùng một chiếc rương đầy sách và những thứ khác một thời gian ngắn thì ông mất”.

Gareth chăm chú xem xét một chiếc đinh ốc bằng thép của cỗ máy, gương mặt chàng bộc lộ một niềm háo hức tò mò không che giấu. “Thật là kì diệu”

“Không may, nó vừa bị hỏng và em không tài nào sửa nó được”.

“Có lẽ anh có thể giúp được em. Anh có đọc nhiều sách tiếng Ả Rập chỉ dẫn cách sửa chữa những chiếc máy như thế này”.

“Thật không?” Clare ngạc nhiên hỏi. Đây quả là một khía cạnh mới mẻ của chàng mà nàng chưa từng thấy trước đây.

“Thật”. Gareth lắc lắc chiếc bàn lề tay quay để kiểm tra.

“Có lẽ anh sẽ thích phòng nghiên cứu của cha em, nó ở phía bên kia sân. Em đã khóa nó lại từ khi cha em rời Ước Mơ một năm trước đây. Trong phòng chất đầy những sách và những đồ vật ông sưu tầm được trong suốt những chuyến du lịch khác nhau của mình”.

“ Anh rất thích được tham quan phòng nghiên cứu của cha

“Phải, em sẽ đưa cho anh chìa khóa. Có lẽ anh cũng thích đọc sách do cha em viết nữa. Em cất nó ở trong phòng của mình”.

“Cha em viết sách à?” Giọng Gareth có vẻ rất ấn tượng.

“Đó là một tuyển tập những phát minh và luận thuyết ông đã dịch từ tiếng Ả Rập. Tuy nhiên, thật không may, cha em lại không phải người ghi chép nắn nót lắm, rất khó để đọc những chú thích của ông”.

“Anh đang nóng lòng muốn thử sức đọc nó đây”.

Clare cau mày cáu kỉnh, nàng chợt nhận ra Gareth đã thành công trong việc đánh lạc hướng nàng khỏi chủ để muốn bàn luận. “Tuy nhiên lúc này em lại muốn thảo luận tiếp tục về sự phân định công việc giữa hai chúng ta”.

“Là một người đàn ông biết lúc nào thì nên chiến đấu, lúc nào thì nên để yên thanh gươm của mình trong vỏ, anh có thể nói với em anh không muốn có một cuộc thảo luận bây giờ, không phải lúc này”.

“Thật vậy sao?” Nàng thách thức.

“Đôi khi né tránh trực diện vấn đề lại là điều tốt nhất”.

“Sự thận trọng của anh làm em sửng sốt đấy, thưa ngài. Em cứ nghĩ anh muốn bắt đầu một trận chiến ngay cơ”.

“Không, anh đã có quá nhiều trận chiến trong đời rồi”.

“Xin thứ lỗi cho em nếu còn đôi chút hoài nghi, thưa ngài”.

“Đó là sự thật”. Gareth ngẩng đầu lên khỏi cỗ máy. “Anh thích tận hưởng những mùi thơm nước hoa của em làm hơn là tham gia trận chiến này cùng

“Đây là một trận chiến mà ngài không thể trốn tránh, thưa ngài. Chúng ta sẽ giải quyết nó ngay bây giờ”.

“Thôi được, đây là cuộc chiến mà em muốn, em sẽ có nó”.

Clare nhìn chàng bực bội. “Thưa ngài, chúng ta phải làm rõ vấn đề ai sẽ là người ra lệnh ở Ước Mơ”.

“Phải”. Gareth lại đi thơ thẩn đến bên một chiếc vại khác và nhòm vào bên trong. “Điều đầu tiên em phải hiểu rõ, thưa phu nhân. Anh không phải người làm thuê của em, em không thuê tài sử dụng kiếm của anh để bảo vệ lãnh địa này. Anh là chồng của em”.

“Em khó mà quên được điều này. Em chỉ cố gắng điều chỉnh bản thân để trở thành một người vợ đúng mực, nhưng anh lại làm mọi chuyện trở nên cực kì khó khăn”.

“Chính em mới làm cho mọi chuyện phức tạp lên khi cư xử với anh như thể anh chỉ là một người lính em thuê để bảo vệ lãnh địa này”.

“Lạy Thánh Hermione che chở, em đâu có xử sự như thể em thuê anh làm lính bảo vệ nơi này”. Clare giận dữ đáp lại “Em chỉ đang cố hết sức để bày tỏ lòng tôn trọng anh với tư cách là chồng e. Có vẻ em đã thất bại trên mọi phương diện”.

“Em đánh giá tình huống này như vậy à? Em nghĩ là mình thua cuộc ư?”

“Phải, chính xác đó là điều em đang cảm thấy”.

Gareth dựa người vào một chiếc bàn và đứng khoanh tay trước ngực. “Thế còn anh thì sao? Chẳng phải anh cũng đang gặp vấn đề nan giải tương tự như em sao? Em nghĩ việc điều chỉnh bản thân để trở thành một người chồng đối với anh là chuyện giản đơn lắm sao?”

“Em không thấy anh gặp khó khăn g

“Để anh liệt kê cho em nghe nhé”. Gareth xòe tay ra đếm lần lượt từng vấn đề, “ Ngay từ lần đầu đặt chân đến nơi này, em đã tuyên bố rõ ràng anh không phải là người phù hợp với những gì em yêu cầu”.

“Anh chỉ không được trông đợi thôi”. Clare lầm bầm.

Gareth lờ nàng đi. Chàng giơ một ngón tay thứ hai lên. “Em đã tuyên bố trước toàn thể gia nhân rằng em không định trở thành một người vợ thực sự của anh”.

“Em đã đồng ý chia sẻ chiếc giường với anh rồi”.

“Em khước từ việc hoàn thanh cuộc hôn nhân của chúng ta trong đêm tân hôn”.

Clare tức điên lên. “Em đã nói với anh sáng nay là em rất hối tiếc về quyết định đó. Em đã sai lầm khi từ khối thực hiện bổn phận người vợ của mình đêm qua” . Nàng hít một hơi dài rồi tiếp tục nói, “Em đã sẵn sàng cho đêm nay”.

Gareth liếc nhìn nàng chế giễu. “Bổn phận của em ư? Xin thứ lỗi nếu như anh không thể khơi dậy ham muốn của mình để làm tình với một người phụ nữ luôn cảm thấy bị ép buộc phải hoàn thành bổn phận của mình trên chiếc giường cưới”.

Clare đã chịu đựng hết nổi, nàng hiên ngang bước dọc hành lang đến đối diện với chàng, “ Đó có phải là lí do tại sao anh từ chối hoàn thành cuộc hôn nhân của chúng ta sáng nay khi em đã cho anh cơ hội không ? Anh đã đánh mất ham muốn của mình cho việc thực hiện nhiệm vụ này?”

Gareth nheo mắt lại “ Em đang trách anh à?”

Cơn giận của Clare đã vượt ngoài tầm kiểm soát. “Nếu anh không thể khơi dậy ham muốn của mình, thì có nghĩa chúng ta đang phải đối mặt với một vấn đề nan
giải đúng không?”

“V

“Em được một người thông thái nói cho biết rằng khác với phụ nữ, đàn ông không thể hoàn thành bổn phận của mình trừ khi anh ta có thể khơi dậy được ham muốn của bản thân cho công việc đó”.

“Ai nói với em thế?”

“Nữ trưởng tu Margaret”. Clare đáp trả một cách đắc thắng.

“À”. Gareth gật đầu nghiêm trang.

“Anh có điều gì phản đối lại không?” Clare yêu cầu.

Gareth nhún vai, “Không, bà ấy đã nói đúng”.

“Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ, thưa ngài, nếu như ngài đã thất bại trong việc khơi lại ham muốn của mình, có lẽ chúng ta phải hủy bỏ cuộc hôn nhân này thôi”.

Gareth vẫn điềm tĩnh một cách nguy hiểm, “Vậy ra đây là kế hoạch của em ? Em đã nghĩ đến việc hủy bỏ cuộc hôn nhân của chúng ta trước khi nó được bắt đầu?”

Clare nhìn vào mắt chàng và thấy làn khói tỏa ra hừng hực từ ngọn lửa của thế giới bên kia. Nhưng nàng đang bị ngọn lửa giận dữ của chính mình thiêu đốt nên không kịp cân nhắc lời lẽ.

“Chắc chắn việc bãi bỏ hôn sự này là cần thiết một khi anh đã không triệu tập đủ ham muốn của mình để thực hiện nhiệm vụ của người chồng”.

“Bà trưởng tu tốt bụng đó quên không nói với em sự thật về niềm ham muốn của đàn ông phải không, phu nhân?”

“Đó là sự thật gì vậy, thưa ngài?”

“Đôi khi chính những thứ kì cục nhất lại có thể khuấy động nỗi ham muốn đấy”. Gareth mỉm cười thật chậm rãi. “Tùy trường hợp, ví dụ như một cuộc tranh cãi như thế này lại làm cho người đàn ông cương cứng lên đó, em yêu”.

Quá muộn để Clare kịp đọc ra sự cảnh cáo lấp lánh trong đôi mắt chàng. Nàng vội vã thối lui nhưng không kịp.

Gareth chộp lấy nàng, bế bổng nàng trên đôi tay và sải ba bước đến cuối phòng. Chàng thả nàng rơi ngay xuống chính giữa chiếc bồn lớn đựng đầy những cánh hoa tươi.

Clare hét lên khi bị chìm trong chiếc bồn hoa khổng lồ làm những cánh hoa hồng và hoa oải hương bắn tung lên.

Mùi thơm ngạt ngào của những cánh hoa làm nàng mụ mị.

Nàng chưa kịp thở, Gareth đã lao mình vào trong chiếc bồn. Miệng chàng bao phủ lấy miệng nàng, cơ thể to lớn của chàng ép chặt lên nàng trong biển hoa mềm mại ngát hương.

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.