Khổng Tước Rừng Sâu

CHƯƠNG 45



Qua những ngày oi bức nóng nực, mát mẻ cuối cùng đã tới.
Nhưng dù là nóng bức hay là mát mẻ, tôi và Vinh An vẫn thích đến Yum.
“Cậu có biết tại sao trước đây tớ kéo cậu đến Yum không?” Vinh An hỏi.
“Chưa từng nghĩ tới vấn đề này.” Tôi nói.
“Khi đó cậu vừa thất tình,” Vinh An bỗng hạ giọng, “Tớ muốn giới thiệu Tiểu Vân cho cậu.”
“Vậy sao?” Tôi nghi ngờ nhìn cậu ấy.
“Tiểu Vân không tệ, cậu cũng rất tốt, nếu có thể ở bên nhau thì càng hoàn mỹ.”
“Cậu nghĩ nhiều quá đấy.” Tôi nói.
Tiểu Vân quả thực là cô gái không tệ, hoà nhã thân thiết lại rất hiểu ý người khác.
Nhưng tôi đối với cô ấy không có cảm giác gì đặc biệt, tôi tin rằng cô ấy đối với tôi cũng thế.
Mặc dù cô ấy thường chiêu đãi tôi miễn phí, ở quán cũng thường tán gẫu, tâm sự với tôi, nhưng dù chúng tôi có đến gần nhau đến thế nào, đều ở trong giới hạn bạn bè.
Trong quán thường có người tỏ ra niềm nở với Tiểu Vân, ý đồ theo đuổi cô ấy, nhưng cô ấy đều không có phản ứng gì.
Tiểu Vân là người chọn ngựa, con ngựa này tuy trông có vẻ rất xinh đẹp và ngoan ngoãn, nhưng nếu phát hiện anh muốn thuần phục nó, điều khiển nó, dã tính của nó sẽ xuất hiện.
Tôi thường nhìn thấy những người muốn thuần phục cô ấy nhưng lại bị ngã tới mức mặt mũi bầm dập.
Có lần cô ấy cho tôi tấm vé xem ca nhạc, nói là của khách hàng tặng.
Tối hôm biểu diễn, tôi vào hội trường đang định ngồi vào chỗ, nghe thấy anh chàng bên canh nói:
“Anh ngồi nhầm chỗ rồi.”
“Không nhầm mà.” Tôi nhìn vé, lại đưa cho anh ta xem, đặt mông ngồi xuống.
Dù cho cả buổi biểu diễn vô cùng náo nhiệt, lại còn có một ngôi sao ca nhạc bị ngã trên sân khấu, nhưng tôi vẫn cứ cảm nhận được ánh mắt lạnh như băng và sự tức giận cực lớn từ bên cạnh truyền sang.
Lại có một lần một người khách bên quầy bar hình như ra sức hẹn hò với Tiểu Vân, nhưng cô ấy chỉ cười mà lắc đầu.
“Vậy chắc có thể mời em uống càphê chứ?” Người đó nói.
“Được thôi.” Cô ấy đáp.
Người đó vô cùng hoan hỉ, vẻ mặt như thể cuối cùng đã trèo lên được đỉnh Chô-mô-lung-ma(1).
Chỉ thấy Tiểu Vân đi tới máy pha cà phê, đun hai ly cà phê, một ly cho mình, một ly cho anh ta.
“Cảm ơn anh đã mời em uống cà phê.” Cô nàng cười nói.
Người đó há hốc mồm, rơi thẳng từ đỉnh Chô-mô-lung-ma xuống vực sâu muôn trượng.
Trước khi anh ta ra về, Tiểu Vân còn không quên nhắc anh ta trả thêm tiền một ly cà phê.
Còn có một lần có một người khách trước tiên tự rêu rao mình là người rành phim ảnh, sau đó mời Tiểu Vân đi xem phim.
“Tôi chỉ xem phim kinh dị thôi.” Cô nàng nói.
“Trùng hợp vậy?” Người đó cười toe, “Anh cũng thích xem phim kinh dị nhất.”
“Tôi không tin.” Cô nàng nói. “Xem phim kinh dị phải qua ba cửa, anh qua được tôi mới tin.”
“Đừng nói là ba cửa, ba mươi cửa anh cũng qua được!” Người đó vỗ vỗ ngực.
Tiểu Vân mỉm cười lau lau quầy bar, đột ngột nghiêng người về phía trước, hét to với anh ta: “Ê!”
Người đó giật nảy mình như bắn ra khỏi ghế, tay cầm cốc run lên, rượu đổ ra ngoài hơn nửa.
“Đến cửa thứ nhất: bị doạ bất ngờ mà còn không qua được, sao xem được phim kinh dị đây?” Cô nàng thở dài.
Mấy cảnh này tôi và Vinh An đều thấy tận mắt, mà sau khi cậu ấy biết giữa tôi và cô ấy đều không gọi điện thoại cho nhau, càng tò mò không biết cô ấy thích người con trai như thế nào.
“Nhưng nói đi phải nói lại,” Vinh An nói, “Nếu đến cậu Tiểu Vân cũng không có hứng thú, có lẽ rất khó thích người con trai khác.”
“Câu này của cậu chuẩn không cần chỉnh.” Tôi lập tức nâng ly cà phê cạn với Vinh An.
“Không lẽ cô ấy là…” Vinh An ngập ngừng.
“Mình nghĩ không phải đâu?” Tôi cũng lấp lửng.
“Em không phải là người đồng tính.”
Tiểu Vân đột nhiên phun ra một câu này, tôi và Vinh An đều giật bắn mình.
“Nói về người khác sau lưng là không có đạo đức đâu.” Cô ấy lại nói.
Tôi và Vinh An vội nói rượu hôm nay thật ngon, cà phê cực thơm vân vân để mau qua chuyện.
“Em chỉ thích một mình tự do tự tại, không muốn có bạn trai mà thôi.” Cô ấy nói.
“Vẫn nên có bạn trai đi thì hơn.” Vinh An nói.
“Lúc nào muốn có hãy nói.” Tiểu Vân nhún vai.
“Có thể mời em đi ăn cơm không?” Bên quầy bar lại có một khách hàng không sợ chết đòi hẹn hò với Tiểu Vân.
“Ăn gì thế?” cô nàng nói.
“Ăn gì cũng được, tuỳ em chọn.” Người đó nói.
“Được thôi.” Cô ấy cười.
Nói xong, Tiểu Vân vén chiếc rèm màu xanh da trời treo phía sau quầy bar, đi vào phòng bếp phía trong.
Trước khi đi vào trong, cô ấy còn ngoảnh đầu ra nháy mắt với bọn tôi.
Tôi và Vinh An đưa mắt nhìn nhau, không nhịn được bật cười.
Tiểu Vân không phải là cứ có người đòi hẹn hò lại chỉnh người ta, cô ấy chỉnh toàn những người cứ dây dưa lằng nhằng.
Cô ấy đối với khách hàng rất thân thiết, thậm chí sẽ chủ động bắt chuyện.
Nhưng Martini tiên sinh là ngoại lệ, Tiểu Vân chưa từng chủ động nói chuyện với anh ta.
“Trên mặt anh ta như có viết: tuyệt đối không được quấy rầy tôi.” Tiểu Vân bảo tôi, “Anh ta là khách hàng lâu rồi, nhưng em chỉ mới thấy anh ta chủ động nói chuyện với anh.”
“Thật sao?” Tôi hiếu kỳ, “Tại sao vậy?”
“Em cũng không biết.” Tiểu Vân nói, “Có lẽ các anh có duyên.”
Có lẽ tôi và Martini tiên sinh cũng coi là có duyên, nhưng thật sự có duyên với tôi có lẽ phải là Lý San Lam.
Trừ tuần lễ đầu tiên khi cô ấy mới dọn đến tôi gần như không gặp cô ấy ra, những ngày sau này, lúc nào ở đâu tôi cũng đụng phải cô ấy.
Cho dù là không muốn đụng phải cô ấy, không nên đụng phải cô ấy, cũng sẽ đụng phải cô ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.