Miếng Bọt Biển Ma Quái

Chương 16



Dì Louise nhấc con Grool lên, đặt nó vào lòng tay. Dì quan sát nó một hồi lâu rồi quay sang tôi nói:
– Kat này, đây chỉ là một miếng bọt biển khô thôi. Có gì ghê gớm đâu nào?
– Nhưng, nhưng… – Tôi ấp úng.
– Ô, dì hiểu. Cháu muốn đùa dì, vậy mà cứ tưởng chuyện nghiêm túc thật sự. – Dì cười và đưa lại con Grool cho tôi. Tôi cố túm lấy nó nhưng lại không muốn đụng vào nó. Rốt cục nó rơi phịch xuống sàn nhà.
– Một chuyện đùa hay đấy. – Dì khẽ cười khi quay đi. – Cháu cũng có một đầu óc tưởng tượng phong phú y hệt như dì vậy.
Tôi cầm con Grool lên và chăm chú quan sát nó.
Không còn hơi ấm.
Không còn hơi thở.
Không còn một chuyển động nào.
Khô và cứng.
Như một miếng bọt biển bình thường.
Dì Louise nghĩ là tôi đùa dì. Nhưng chính tôi mới là người bị đùa. Một lần nữa con Grool lại đánh lừa tôi. Tôi quăng con vật trở lại lồng. Nó nằm nguyên đấy như chết rồi. Tao mong cho mày thối rữa trong đó! – Tôi rủa nó.
Bỗng tôi trố mắt ngạc nhiên: miếng bọt biển khô màu nâu lại bắt đầu phập phồng. Trong mấy giây nó trở nên phồng to và ẩm ướt hơn. Quái quỷ thật! – Tôi thốt lên và nhìn nó chuyển sang màu hồng rồi màu đỏ.
Con Grool mỗi lúc một thở mạnh hơn. Đôi con mắt đen nhỏ của nó nhìn tôi vẻ thích chí. Nghe như nó lại còn cười khẩy nữa. Tôi tự hỏi vì sao nó lại thích thú với mình như vậy? Không có gì khủng khiếp xảy ra cả.
Không có gì ư?
Tôi nghĩ đến cú ngã thang của bố. Cái cành cây rơi. Ngón tay của cô Vanderhoff bị kẹt trong ngăn kéo. Con chó Killer chạy đâu mất. Buổi lễ sinh nhật của tôi bị hỏng. Khu vườn nhà tôi bị khô trụi, tàn héo.
Thế là quá đủ lắm rồi. Quá đủ lắm rồi!
Tôi hét lên một tiếng tuyệt vọng và lôi vật quỷ quái đó ra khỏi lồng. Sau đó tôi đập mạnh nó xuống mặt bàn học. Thở hổn hển, tim đập mạnh, tôi lấy ra một cuốn sách giáo khoa nặng nhất. Và tôi dùng cuốn sách đó nện thẳng đánh vào con Grool.
– Chết đi. Mày chết đi cho tao nhờ! – Tôi hét to.
Tôi giở cuốn sách lên cao và giáng xuống Grool. Tôi quật lên quật xuống liên hồi đủ để giết bất kỳ con vật nào. Hồi lâu sau tôi dừng tay. Toàn thân mệt nhừ, tôi nhìn xuống việc tôi vừa làm.
Trời đất ơi, cả một bãi hỗn độn.
Những mảnh màu nâu, màu hồng của con Grool vung vãi khắp bàn học của tôi. Tôi đã đập nó tan ra thành nhiều mảnh. “Được rồi!” tôi kêu lên mừng rỡ. “Được rồi!”. Thế là cuối cùng tôi đã tiêu diệt được con vật quái quỷ này! “Được rồi!” tôi lại kêu lên.
Nhưng tiếng kêu mắc lại trong họng tôi.
Khi những mảnh màu hồng, màu nâu bắt đầu chuyển động, tôi sợ hãi nhìn xuống và run bắn lên.

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.