Miếng Bọt Biển Ma Quái

Chương 2



Daniel, em làm chị sợ đến chết được! – Tôi hét to và giơ tay nện vào lưng nó.
Từ cái đầu thằng em tôi bật ra tiếng cười, nó giật tung bộ quần áo đóng giả chuột đang mặc trên người xuống.
– Nhìn mặt chị hay chưa kìa! – Nó kêu lên, – chị biết sao không? Từ nay em sẽ gọi chị là Kat nhát!
– Ha ha. Hay đấy. – Tôi đáp, mắt nhớn nhác. Sao tôi lại không biết Daniel bao giờ cũng là đứa chúa đầu têu ra những trò đùa tinh quái, nghịch ngợm nhỉ?
Chợt tôi nhớ lại việc đã sai thằng em làm.
– Bố bảo em tìm con Killer. Nó ở đâu?
– Em chẳng phải tìm nó gì cả, – Daniel cười khẩy, – nó chẳng bao giờ mất đâu mà sợ!
– Em nói thế nghĩa là gì? – Tôi hỏi.
– Em nhốt Killer vào tầng hầm, – nó đắc chí nói. – Trong khi chị đang treo mình quanh vòm cuốn thì em chạy qua cửa bếp vào nấp ở dưới bệ rửa bát.
– Em đúng là một con chuột. – Tôi thốt lên.
Nghe có tiếng động nhẹ trên sàn trải thảm, tôi hỏi:
– Tiếng động gì vậy?
Daniel ngoác rộng miệng:
– Ồ không, đó là một con chuột thật đấy! – Nó hét lên. – Chị Kat, cẩn thận! Chạy đi!
Tôi hoảng hồn nhảy ngay lên cái ghế nhà bếp khi… Killer lon ton chạy vào bếp. Daniel phá ra cười:
– Chị lại bị lừa rồi nhé! – Nó tỏ vẻ khoái lắm.
Tôi thọc tay cù thằng em.
– Cho mày cười chết thôi! – Tôi gào lên.
– Dừng lại đi! Đừng cù nữa! – Nó van xin. – Chị Kat, tha cho em. Em… không… làm thế nữa đâu!
– Chừa chưa? – Tôi hỏi.
Nó gật đầu vâng, miệng nó nửa cười nửa mếu.
– Thôi được, – tôi nói vẻ tha thứ. – Bây giờ thì em thôi cái trò đó đi.
– Cám ơn chị, – nó nói, – mà này, con Killer đang làm gì ở kia thế?
– Thôi đi. Em đừng hòng đánh lừa chị lần nữa. – Tôi tuyên bố.
Nhưng khi tôi đưa mắt liếc nhìn thì thấy con chó xpanhin màu nâu vàng dường như đang rất chăm chú vào một cái gì đấy ở bên trong cái tủ dưới bộ rửa bát mà tôi vừa mở ra.
Nó kéo cái tủ ra rồi khịt mũi đánh hơi. Nó dùng mũi đẩy tủ và lắc lắc đầu gầm gừ.
Có cái gì lạ đây, tôi nghĩ. Killer không bao giờ gầm gừ cả.
– Mày có cái gì đấy, cún? – Tôi hét lên với nó.
Con chó thậm chí không thèm nhìn lên.
Gâu, gâu, gâu,… gâu
Tôi cúi xuống để nhìn cho rõ.
– Chuyện gì vậy chị Kat? – Daniel hỏi.
“Chẳng có gì cả! – Tôi trả lời lơ đễnh. – Chị nghĩ chắc là một miếng bọt biển rửa bát cũ thôi mà”.
Gâu, gâu, gâu,… gâu
Miếng bọt biển rửa bát thì chẳng có gì khác lạ cả – nó tròn nhỏ, màu nâu nhạt, nhỉnh hơn quả trứng một chút. Nhưng cái miếng mà Killer lôi ra trông rất kỳ dị, đáng sợ. Con chó cứ nhảy vòng quanh nó vừa sủa vừa gầm gừ.
Tôi giật lấy miếng bọt biển từ chỗ con chó để nhìn cho kỹ hơn. Thấy thế con chó xổ vào cắn tôi.
– Killer! – Tôi la lên. – Mày tồi lắm.
Nó lẩn vào góc. Rít lên một tiếng kêu xấu hổ, nó buồn bã nằm xuống sàn nhà, đầu gác lên chân.
Tôi cầm miếng bọt biển đưa lên sát tận mắt chăm chú xem xét. Chà! Đợi chút nào!
Tôi đột nhiên hiểu ra hành vi lạ lùng của Killer.
– Daniel, lại mà xem này! – Tôi hét to. – Chà! Chị không tin điều này!

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.