Miếng Bọt Biển Ma Quái

Chương 6



Khôôông! – Tôi hét lên.
Miệng méo xệch vì sợ hãi, Carlo rút tay ra khỏi lồng và chìa ra trước mặt tôi.
– Ôi! – Tôi há hốc mồm.
Carlo vung vẩy tay trước mặt tôi và bật cười. Tay nó vẫn hoàn toàn lành lặn.
– Mày là thằng đáng ghét. – Tôi kêu to. – Đây hoàn toàn không phải chuyện đùa. Thật đáng ghét!
Carlo và Daniel cười nghiêng ngả.
– Một trò đùa tuyệt vời! – Daniel cười toe toét. – Này, Carlo. Cho tớ một… cánh tay. Ha, ha, ha.
Nó và Carlo vỗ vào nhau bồm bộp.
– Đi thôi, anh bạn. – Daniel kêu lên.
Tôi nhìn trừng trừng hai thằng ôn con ngu ngốc.
– Chúng mày phải biết đây không phải chuyện đùa. – Tôi nghiêm nghị nói. – Chúng ta chưa biết loại bọt biển này là giống vật gì.
– Bọn em cũng chưa biết chị là giống vật gì! – Daniel vừa nói vừa cười to.
– Nếu tao là con vật thì mày là thằng em của con vật đó! – Tôi trả miếng.
– Này, em nghĩ ra một ý. – Carlo nói, nháy mắt với Daniel. – Có thể chị nên buộc dây dắt nó đi dạo. Như thế chắc nó sẽ thích!
Carlo lúc lắc đầu cười ầm lên.
Bọn này phát điên thật rồi.
– Nhưng nó không có chân. – Daniel chêm vào.
– Chị có thể lăn nó đi trên đường. – Carlo gợi ý.
Hai đứa lại cười to hơn.
– Thôi đi, bọn quỷ. Chúng mày cút đi. – Tôi hét lên. – Để mặc tao và con bọt biển ở lại đây! Xéo đi ngay!
Daniel và Carlo vừa vỗ vai nhau vừa bỏ đi.
Tôi căng thẳng chờ cho chúng đi khỏi. Tôi cần bình tâm lại một lúc để ngồi nghĩ xem phải làm gì đây với con vật nhỏ bé cuộn tròn này.
Nhưng trước khi Carlo và Daniel ra khỏi phòng ngủ, một tiếng thét khiến tôi như nhảy dựng lên tận trần nhà. Tôi quay ra thấy Carlo đang khập khiễng một chân đi vào.
– Lại một trò đùa ngu ngốc gì nữa đây của chúng mày. – Tôi nói.
Carlo mặt nhăn nhó vì đau chỉ xuống chân. Nó rên rỉ ngồi xuống giường và cố gắng rút chân ra khỏi chiếc giày thể thao. Máu chảy thấm ướt cả chiếc tất trắng của nó.
– Cái đinh, – nó hổn hển nói, – em dẫm phải cái đinh!
Tôi đưa mắt nhìn chiếc giày trên sàn.
Một cái đinh dài xuyên thủng lớp đế cao su giày và đâm vào chân Carlo! Kỳ thật, tôi nghĩ. Cái đinh ở đâu ra nhỉ?
– Em ra nhiều máu lắm! – Carlo kêu rên. – Giúp em với!
Tôi hoảng hốt nhìn quanh tìm một cái gì để băng bó cho nó. Trong lúc đó mắt tôi vẫn không rời con bọt biển ở trong lồng.
– Ôi trời! – Tôi kêu lên.
Con bọt biển rung rung, lắc lắc.
Nhìn nó rung lắc ra dáng rất vui vẻ!
Và nó lại thở nữa – thở to đến nỗi tôi có thể nghe thấy được âm thanh phát ra từ phía bên kia phòng! Oa oà! Oa oà!
Khi lấy chiếc áo sơ mi băng chân cho Carlo, hai câu hỏi hiện ra trong đầu tôi – điều gì đang xảy ra ở đây vậy? Vì sao con bọt biển lại đột nhiên tỏ ra vui thích đến thế?
Chỉ đến ngày hôm sau tôi mới tìm ra sự thật rõ ràng về con bọt biển này. Và khi đã biết tôi mới hiểu vì sao lại có nhiều tai nạn như vậy trong ngôi nhà mới của chúng tôi. Biết rồi tôi chỉ mong sao giá như tôi không bao giờ mở cửa buồng bếp ấy, không bao giờ thò tay vào dưới chậu rửa bát và không bao giờ tìm thấy cái vật… mềm ấy.
Bởi vì bây giờ đã quá muộn.
Quá muộn đối với tất cả chúng tôi.

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.