THUNG LŨNG

Chương mười hai



Bà Lucy nói:
– Hai giờ rưỡi.
Bà đang ngồi trong phòng khách với Midge và Edward. Bên phòng thư viện, ông Henry, thám tử Poirot đang trao đổi với thanh tra cảnh sát Grange. Qua cánh cửa đóng kín, vẫn nghe thấy tiếng nói bên trong thỉnh thoảng lọt ra.
Bà Lucy nói tiếp:
– Midge, tôi vẫn cứ nghĩ rằng chúng ta phải bảo nhà bếp chuẩn bị bữa ăn. Kể ra lúc này mà ngồi ăn uống coi như không có chuyện gì xảy ra thì có thể bị người ta bảo là không tim. Nhưng chúng ta không được quên rằng hôm nay chúng ta mời ông thám tử Hercule Poirot đến ăn bữa trưa, hẳn lúc này ông đã đói. Bản thân tôi không đói nhưng ông Henry nhà tôi và cậu Edward săn bắn suốt buổi sáng chắc bây giờ cũng đã đói mèm.
Edward nói:
– Em thì chị không cần quan tâm đến.
– Cậu bao giờ cũng có tính kín đáo ấy, Edward! Rồi còn David nữa. Nó cũng cần được ăn. Đám trí thức trẻ háu đói lắm. Tối hôm qua tôi nhận thấy nó ngồi ăn như vũ như bão. Mà David đâu rồi nhỉ?
– Ngay khi nghe tin về vụ án mạng, cậu ta liền lên phòng ngay.
– Thật à? Vậy là nó ý tứ đấy! Vụ án mạng là chuyện dễ gây tâm trạng bối rối, làm đảo lộn mọi sinh hoạt bình thường, cho nên David muốn tránh. Bọn gia nhân đầy tớ cứ bấn cả lên, mọi công việc bê trễ hết. Bữa trưa nay có món thịt vịt. May mà món này có thể ăn nguội… Midge, cô có thấy ta cần làm gì cho Gerda không? Tôi muốn đem lên cho chị ta thứ gì đó. Đĩa súp chẳng hạn…
Midge lắng nghe, thầm nghĩ bà Lucy đúng là không có tính người. Nhưng nghĩ thêm, cô lại thấy bà rất người là đằng khác. Tình hình căng thẳng thế nào bà ấy vẫn không quên chức trách chủ nhà, vẫn quan tâm đến nấu nướng, ăn uống cho khách, vẫn không bỏ những công việc thông lệ. Ngườ khác dễ coi đó là những việc tủn mủn đáng khinh bỉ, thật ra họ đều rất cần.
Midge cũng thấy đói, và điều lạ là cô thấy tâm hồn cô như bị bôi bẩn phần nào. Cô lúng túng không biết mình nên xử sự ra sao đối với người phụ nữ mà mọi người mới hôm qua còn gọi là “Gerda tội nghiệp” vậy mà chỉ vài ngày nữa sẽ phải đứng trước tòa vì can tội giết người!
Midge nghĩ: “Những chuyện ấy chỉ có thể xảy ra với người khác, không thể với những người trong nhà mình”.
Cô đưa mắt sang nhìn Edward. Cô nghĩ, đúng thế, những người như. Edward không thể là kẻ giết người được. Anh ấy không bao giờ làm điều gì thô bạo với bất cứ ai. Nhìn Edward, Midge cảm thấy đỡ hoang mang. Edward ít nói, lành hiền và hay quan tâm đến người khác…
Bác quản gia đi vào, cúi xuống ghé vào tai bà Lucy báo rằng đã có bánh mì kẹp thức ăn và cả cà phê đặt trên bàn trong phòng ăn. Bà Lucy gật đầu cảm ơn. Bác quản gia ra rồi, bà Lucy nói:
– Bác quản gia nhà này đúng là trung thành, tận tụy, chu đáo. Bác ta rất ý tứ, luôn đoán được ý chủ và làm mọi việc cần làm. Bác ta đã chuẩn bị xong và bưng lên phòng ăn bánh mì kẹp thức ăn, cả cà phê nữa. Vậy là chúng ta có thể sang đấy ăn mà không sợ bị chê là không có tim.
Bà Lucy ngạc nhiên thấy hai gò má Midge ướt đẫm, bà nói khẽ:
– Cô em tội nghiệp! Cô dễ xúc đông auá đây mà!
Edward đến ngồi bên cạnh Midge trên đi-văng quàng tay ôm vai cô:
– Đừng khóc nữa, Midge!
Midge gục đầu vào vai Edward thổn thức. Cô nhớ lại cái ngày lễ Phục Sinh tại thái ấp Ainswick, khi Edward dỗ cô nín lúc cô khóc vì con thỏ của cô chết…
Edward hỏi:
– Nhà có rượu cognac cho cô Midge uống một chút không?
– Có đấy, trong tủ ly bên phòng ăn. Hình như…
Bà Lucy ngừng nói khi thấy Henrietta bước vào. Midge cũng nhích ra xa Edward, còn anh thì ngồi yên. Midge nhận thấy thái độ Henrietta rất lạ. Cô ta cố tình không nhìn Edward và Midge có cảm giác Henrietta căm giận anh.
Bà Lucy reo lên:
– Ôi, Henrietta đây rồi! Tôi đang nghĩ không biết cô ra sao. Cảnh sát đã đến, hiện đang thảo luận với ông Henry nhà tôi và nhà thám tử Poirot. Cô đã cho Gerda dùng gì rồi? Một chút rượu cognac hoặc nước trà và một viên aspirine chứ?
– Em đã cho chị ấy một chút cognac và nước đun sôi để nguội.
– Tốt lắm! Đấy là thứ trong các lớp huấn luyện y tá người ta thường khuyên dùng cho những trường hợp bị sốc! Là tôi nói về nước đun sôi để nguội ấy, tất nhiên. Vì về cognac thì ngày nay ngươi ta thấy có tác dụng chống lại các chất kích thích. Tôi cho rằng đó chỉ là vấn đề từng thời thôi. Hồi tôi còn trẻ, ở Ainswick, thầy thuốc thường cho rượu cognac để chống sốc. Tôi không biết khi vừa giết chồng xong thì tinh thần người ta thế nào, nhưng tôi nghĩ rất có thể là sốc. Không có yếu tố bất ngờ ở đây…
Henrietta lạnh lùng nói:
– Sao mọi người tin chắc Gerda là người giết John đến thế?
Không khí im lặng nặng nề bao trùm lên tất cả. Bà Lucy là người đầu tiên phá vỡ nó.
– Tôi tưởng điều đó đã rõ ràng? Vậy còn khả năng nào khác nữa hay sao?
Henrietta đáp:
– Rất có thể khi Gerda đến, chị ấy thấy John đã bị trúng đạn và gục xuống rồi, thế là tiện tay chị ấy nhấc khẩu súng lên. Đúng lúc ấy thì chúng ta đến!
Không khí trong phòng lại im lặng.
Bà Lucy hỏi:
– Gerda nói thế chứ gì?
– Đúng!
Chữ “đúng” ném xuống, vang to như một phát súng. Bà Lucy trợn mắt ngạc nhiên, nhưng rồi thấy có cãi cũng vô ích, bà chuyển sang đề tài khác:
– Bên phòng àn đã có bánh mì kẹp thức ăn và cà phê rồi đấy. Nếu cô…
Đang nói dở chừng, bà ngừng bặt. Gerda từ ngoài vào theo lối cửa phòng khách để ngỏ. Chị ta nói ngay câu xin lỗi:
– Tôi… Tôi không thể nằm thêm được nữa… Tôi bị… quá choáng váng!
Bà Lucy đứng lên:
– Chị ngồi xuống đây nghỉ, đừng đứng thế!
Bà kéo Midge dậy khỏi đi-văng, lấy chỗ dìu Gerda ngồi xuống, rồi kê một chiếc gối sau lưng chị.
– Tội nghiệp!
Bà nói câu ấy theo phép lịch sự chứ không cho nó một ý nghĩa nào. Edward lúc này đã đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời. Gerda gạt những sợi tóc rủ xuống trán, nói giọng rất khẽ:
– Đến bây giờ tôi mới bắt đầu lờ mờ nhận ra. Lúc trước tôi đinh ninh đây chỉ là tôi nằm mê… thậm chí bây giờ tôi vẫn chưa tin, tôi chưa thể tin được rằng John đã chết! Sao lại có người có thể giết anh ấy được? Ai có thể giết chồng tôi?
Bà Lucy buông một tiếng thở dài rất sâu rồi quay phắt đầu lại. Cửa phòng thư viện mở ra. Ông Henry bước vào cùng với thám tử Poirot và mọt người đàn ông to lớn, vai rộng, để hàng ria mep rất rậm. Ông Henry giới thiệu với vợ đấy là Thanh tra cảnh sát Grange. Sau khi chào bà Lucy viên thanh tra xin phép được nói chuyện một chút với vợ của nạn nhân. Bà Lucy hất đầu về phía Gerda lúc này vẫn ngồi trên đi-văng.
Thanh tra Grange đi về phía chị:
– Bà là bà Christow?
– Vâng. Tôi là Gerda Christow, vợ ông John Christow.
– Phiền bà cho tôi hỏi vài câu. Tất nhiên cuộc nói chuyện này bà có thể hoãn lại, đợi sự có mặt của luật sư của bà…
Ông Henry ngắt lời viên thanh tra cảnh sát:
– Đúng đấy, Gerda ạ! Tôi cho rằng nên để đợi luật sư của chị…
Gerda không để ông Henry nói xong, ngắt lời ngay:
– Luật sư? Tại sao phải có luật sư? Ông ta thì biết gì về cái chết của chồng tôi?
Thanh tra Grange khẽ ho. Ông Henry định nói, nhưng Henrietta đã tranh nói trước.
– Ông thanh tra chỉ muốn biết sự việc sáng nay đã diễn ra thế nào thôi.
Gerda ngước nhìn viên thanh tra cảnh sát, kể:
– Tôi có cảm giác đang trong một cơn mê khủng khiếp. Tôi thấy dường như mọi thứ đều không có thật. Thậm chí tôi không thể khóc được. Giống như tôi đã mất hết mọi cảm xúc, biến thành một vật vô tri vô giác….
Thanh tra Grange dịu dàng nói:
– Đó là sốc!
– Đúng thế… Chắc là như thế… Nhưng sự việc diễn ra quá nhanh, quá đột ngột… Tôi ở trong nhà đi ra, theo lối xuyên qua cánh rừng dẻ dẫn đến bể bơi…
– Lúc đó là mấy giờ, thưa bà Christow?
– Gần một giờ. Một giờ kém hai phút. Tôi biết chính xác bởi trước lúc ra khỏi nhà, tôi có nhìn lên đồng hồ treo tường. Ra đến gần bể bơi, tôi thấy John… nằm sóng soài trên mặt đất… bên cạnh là vũng máu… loang ra trên nền xi-măng…
– Bà có nghe thấy tiếng súng không?
– Có… à không… tôi không biết nữa! Tôi biết là lúc đó ông Henry và anh Edward đang săn ở khu rừng phía trên… Tôi chỉ nhìn thấy chồng tôi…
– Sau đó thế nào nữa, thưa bà Christow?
– Tôi thấy John… Máu… Khẩu súng ngắn… Tôi nhặt khẩu súng lên…
– Tại sao?
– Tôi không hiểu câu ông hỏi?
– Tại sao bà nhặt khẩu súng lên, thưa bà Christow?
– Tôi… Tôi không biết nữa!
– Lẽ ra bà không nên nhặt lên, thưa bà Christow.
– Không nên?
Gerda ngước cặp mắt vô cảm nhìn viên thanh tra cảnh sát. Chị nói thêm:
– Dù sao thì tôi đã nhặt nó lên! Tôi đã cầm vào tay!
Gerda đưa hai bàn tay lên nhìn, như thể vẫn còn thấy khẩu súng trên đó. Rồi ngẩng đầu lên, chị nói tiếp, giọng lo lắng:
– Nhưng ai có thể giết chồng tôi? Không ai muốn giết anh ấy! John là con người nhân hậu nhất trên thế gian này. Anh ấy rất tốt! Chỉ nghĩ đến người khác! Ai cũng quý anh ấy, thưa ông thanh tra! Chồng tôi là một bác sĩ tốt nhất trên đời! Một bác sĩ tận tụy và một người chồng tuyệt vời nhất! Sự việc vừa qua chỉ là một ngẫu nhiên, một tai nạn! Không thể có chuyện ai cố tình giết anh ấy! Ông thử hỏi bất cứ ai xem, không ai muốn giết John cả!
Thanh tra Grange khép cuốn sổ tay, nói bằng giọng rất nghề nghiệp:
– Bây giờ hãy tạm như thế đã! Cảm ơn bà!
*
Thám tử Hercule Poirot và Thanh tra cảnh sát Grange ra khỏi cánh rừng dẻ, đến bể bơi. Thi thể nạn nhân, sau khi được chụp ảnh theo mọi góc độ và được bác sĩ pháp y khám nghiệm kỹ càng, đã được chở đến nhà xác. Quang cảnh nơi đây lại thanh bình, yên tĩnh như trước.
Một người mặc quần tắm tiến đến gần Thanh tra Grange:
– Thưa ông, khẩu súng.
Khẩu súng vẫn còn rỏ nước. Thanh tra Grange nhón hai ngón tay đỡ lấy. Ông nói:
– Hy vọng lấy dấu vân tay chỉ vô ích. May mà trong trường hợp này điều đó không quan trọng. Lúc ông đến đây, thưa ông Poirot, bà Gerda Christow vẫn đang cầm khẩu súng phải không?
– Đúng!
Thanh tra Grange nói tiếp:
– Việc đầu tiên là xác minh nguồn gốc khẩu súng. Tôi cho rằng Huân tước Henry sẽ dễ dàng làm việc đó. Vì chắc chắn hung thủ lấy khẩu súng này trong phòng giấy của Huân tước.
Đưa mắt quan sát xung quanh, bể bơi, ông ta nói tiếp:
– Bây giờ hai chúng ta xem xét lại vị trí! Lối đi này là từ khu chăn nuôi, chính Huân tước phu nhân Lucy Angkatell đã theo lối đó ra đây. Còn hai người khác, ông Edward Angkatell và bà Henrietta Savernake cũng từ trong rừng đi ra đây, nhưng không đi cùng, mỗi người theo một lối khác nhau. Edward thì theo lối đi bên phải, Henrietta thì theo lối bên trái, dẫn đến khu vườn hoa cây cảnh nằm ở phía trên cao của tòa biệt thự. Khi ông nhìn thấy họ, thưa ông Poirot, ông thấy hai người đó mỗi người ở một bên bể bơi phải không?
– Đúng thế!
– Còn con đường trước mặt chúng ta thì dẫn ra đường cái. Ta ra đấy ngó một cái!
Trong khi đi, thanh tra Grange vẫn tiếp tục nói. Ông đã nhìn thấy rất nhiều sự việc cho nên mất mọi khả năng dễ xúc động và có phần đã yếm thế. Ông ta nói giọng thản nhiên:
– Tôi không bao giờ thích loại vụ án kiểu này. Nàm ngoái tôi đã gặp một vụ y hệt như thế này ở gần thị trấn Ashridge. Nạn nhân là một sĩ quan quân đội về hưu, đã từng lập nhiều chiến công. Bà vợ ông ta sáu mươi nhăm tuổi, thuộc loại rất cao tay, điềm tĩnh, lạnh lùng, và không hề xấu chút nào đâu nhé: mái tóc vàng lượn sóng rất đẹp nay đã hoa râm. Bà ta rất thích làm vườn. Một hôm bà ta vào phòng chồng, lấy khẩu súng sĩ quan chỉ huy của ông ấy, mang ra vườn, bắn chết ông ta. Đơn giản như vậy thôi! Tất nhiên việc điều tra khá phức tạp, và là cả một câu chuyện chúng tôi phải làm sáng tỏ. Bà ta khăng khăng rằng hung thủ giết ông ta là một tên du thủ du thực nào đó. Chúng tôi giả vờ tin bà ta, thôi không điều tra nữa. Bà ta tưởng vụ án đã xếp vào kho lưu trữ, nên chủ quan không phòng bị!
Thám tử Poirot hỏi:
– Ông muốn nói rằng ông tin chắc hung thủ giết John chính là Gerda, vợ anh ta?
Thanh tra Grange ngạc nhiên nhìn nhà thám tử:
– Ông không nghĩ như thế sao?
Hercule Poirot chậm rãi nói:
– Rất có thể sự việc diễn ra đúng như chị ta khai!
Viên thanh tra nhún vai:
– Tất nhiên có thể như thế! Nhưng câu chuyện chị ta kể tôi thấy không đứng vững. Và mọi người ở đây đều tin rằng hung thủ chính là Gerda. Họ biết những điều tôi với ông không biết. Lúc đến đây, ông đã có nghi ai giết nạn nhân chưa?
Để nhớ lại cho rõ, Poirot nhắm mắt lại, cố hình dung… Ông đi theo lối qua cánh rừng dẻ, khi ra khỏi rừng, viên quản gia tránh sang một bên nhường chỗ cho khách… Ông thấy Gerda Christow đứng bên cạnh tử thi… Chị ta có vẻ mặt nghệt ra và cầm khẩu súng trên tay… Đúng như thanh tra Grange vừa gợi ý, lúc đó Poirot tin rằng hung thủ chính là Gerda… Nói cho đúng hơn, ông tin rằng người ta bố trí cốt để ông tin là như thế… Đúng vậy, lúc đó Poirot có cảm giác đây là một màn bố trí! Nhưng đấy lại là chuyện khác!
Liệu lúc đó Gerda Christow có vẻ mặt của một phụ nữ vừa giết chồng xong hay không? Nhà thám tử tự đề ra câu hỏi, và ngạc nhiên thấy rằng trong cuộc đời làm nghề, chưa bao giờ ông đứng trước một phụ nữ vừa mới giết chồng xong. Ông đành phải dùng óc tưởng tượng suy luận vậy. Khuôn mặt của người phụ nữ vừa giết chồng xong sẽ phản ánh điều gì? Niềm đắc thắng? Nỗi kinh hoàng? Sự nghi hoặc? Hay nỗi choáng váng? Hay không thể hiện gì hết? Mọi thứ còn tùy hoàn cảnh. Có bao nhiêu vụ án mạng có bấy nhiêu hoàn cảnh cụ thể, không hoàn cảnh nào giống hoàn cảnh nào…
Thanh tra Grange vẫn tiếp tục nói. Thám tử Poirot đợi ông nói xong một câu mới hỏi chen vào:
– Gerda Christow có được phép trở về nhà ở London không?
Viên thanh tra đáp:
– Được phép. Khó có thể cấm chị ta về nhà! Còn hai đứa con nhỏ ở đó. Chỉ có điều chúng tôi phải bố trí theo dõi sát. Tất nhiên không để chị ta biết. Chắc chắn chị ta sẽ tưởng cảnh sát thôi không nghi ngờ chị ta nữa và chị ta đã thoát ra một cách yên ổn. Tôi còn nhận thấy chị ta có vẻ hơi đần…
Poirot thầm nghĩ, không biết Gerda có biết đang bị người ta nghi không? Cả từ phía cảnh sát lẫn phía bạn bè. Vẻ mặt Gerda tạo cho nhà thám tử cảm giác chị ta phản ứng chậm, vẫn chưa hiểu rõ những gì đã xảy ra và vẫn còn đang ngơ ngác trước cái chết của chồng.
Hai người ra đến đường cái. Lát sau, Poirot đứng lại trước cổng biệt thự của ông.
Thanh tra Grange hỏi:
– Đây là nhà ông? Đẹp đấy! Xin chúc mừng! Bây giờ tôi xin cảm ơn ông, thưa ông Poirot, về sự cộng tác. Nhất định tôi sẽ đến thăm ông và báo ông biết những tin tức tiếp theo…
Đưa mắt nhìn ngôi biệt thự bên cạnh, viên thanh tra nói thêm:
– Có phải kia là nhà của ngôi sao màn bạc nổi tiếng mới đến đây đấy không?
– Bà Veronica Cray? Hình như đúng đấy! Bà ta thường về nghỉ cuối tuần ở đây…
– Tôi đã thấy bà ta trong bộ phim Người phụ nữ săn hổ. Bà ta đẹp, nhưng hơi quá trí thức so với thị hiếu của tôi. Tôi thích loại diễn viên như Deanna Durbin hoặc Heddy Lamarr hơn!
Một phút sau, chia tay với thám tử Poirot, thanh tra Grange quay trở lại thái ấp Thung Lũng.
*
– Thưa Huân tước, khẩu súng này Ngài có nhận ra không?
Ông Henry ngắm nghía khẩu súng ngắn viên thanh tra cảnh sát vừa đặt lên bàn giấy của ông. Chìa tay ra, ông Henry hỏi:
– Tôi cầm lên có được không?
Thanh tra Grange đáp:
– Được ạ. Khẩu súng này đã nằm dưới đáy nước cho nên các dấu vân tay nếu có cũng đã không còn. Phải nhận rằng đó là điều đáng tiếc, bà Henrietta Savernake đã đánh rơi nó.
– Tất nhiên rồi… Nhưng cô ấy quá xúc động và trong những trường hợp như thế, phụ nữ thường không làm chủ được các hành động cử chỉ của họ.
Thanh tra Grange tán thành. Tuy nhiên ông cũng đưa ra nhận xét rằng ông ta thấy Henrietta Savernake không có vẻ là một phụ nữ dễ xúc động. Trong lúc đó ông Henry chăm chú xem xét khẩu súng rồi so số của nó với bản kê ông viết trong một cuốn sổ.
Ông Henry quả quyết nói:
– Đúng đây là một khẩu súng trong bộ sưu tập của tôi.
– Lần cuối cùng Ngài nhìn thấy nó là bao giờ?
– Chiều hôm qua. Chúng tôi mang súng ra sân bắn thử vào mục tiêu và đây là một trong những khẩu đó.
– Ai đã bắn bằng khẩu này, thưa Ngài?
– Theo tôi nhớ thì tất cả mọi người đều cầm nó bắn.
– Cả Gerda Christow?
– Cả chị ấy!
– Lúc bắn xong. Ngài làm gì khẩu súng này?
– Tôi xếp nó vào chỗ của nó trong ngăn kéo kia…
Ông Henry ra mở ngăn kéo trên cùng của một chiếc bàn giấy rất to. Trong ngăn kéo chất đầy những khẩu súng ngắn, cả revolver lẫn pistolet tự động.
– Ngài có một bộ sưu tập rất phong phú, thưa Huân tước!
– Tôi bắt đầu sưu tập từ đã rất nhiều năm nay.
Viên thanh tra trầm ngâm nhìn vị nguyên Toàn Quyền quần đảo Hollowenes. Huân tước vóc người cân đối, dáng vẻ đàng hoàng. Thanh tra Grange thầm nghĩ giá được phục vụ dưới quyền vị quan chức này hẳn là sung sướng, chẳng bù với cấp trên của ông ta hiện giờ, Giám đốc cảnh sát tỉnh. Weldshire, một con người khó tính và hay có những quyết định quái đản. Gạt dòng suy nghĩ, thanh tra Grange quay lại chuyện vụ án.
– Thưa Huân tước, khi cất khẩu súng này vào vị trí của nó, hẳn Ngài đã tháo hết đạn?
– Tất nhiên!
– Vậy đạn Ngài để ở đâu ạ?
– Đây.
Ông Henry lấy trong tủ ra một chiếc chìa khóa nhỏ rồi mở ngăn kéo khác ở dưới cùng. Thanh tra Grange thầm nghĩ, vậy là việc lấy đạn rất dễ dàng. Gerda Christow biết chỗ để súng, chỗ để đạn, chị ta chỉ việc vào lấy. Khi đàn bà đã ghen thì họ dám làm mọi thứ. Bởi ở đây rõ ràng động cơ gây án là ghen. Chuyện này đã rõ như ban ngày. Điều tra xong ở đây, mình sẽ ra London, điều tra ở phố Harley!
Ông Henry đóng ngăn kéo. Thanh tra Grange nói:
– Cảm ơn Ngài Huân tước! Tôi sẽ tin cho Ngài biết những phát hiện mới của chúng tôi!

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.