TIẾU NGẠO GIANG HỒ

089. Hán tử cầm cờ trắng là ai?



Đào cốc nhị tiên nói chuyện oang oang, Hoàng Hà Lão Tổ và hán tử kia đều
nghe rõ mồn một.
Lão Đầu Tử thở dài nói: -Hỡi ôi Lệnh Hồ công tử mà không hồi tỉnh thì Lão Đầu
Tử này chỉ còn đường tự sát.
Hán tử kia nói: -Hãy khoan!
Đột nhiên gã cất cao giọng hỏi: -Vị nào ngồi trên cây táo ở phía ngoài tường
đó? Phải chăng là Nhạc Bất Quần tiên sinh, chưởng môn phái Hoa Sơn?
Nhạc Bất Quần giật mình kinh hãi. Tiên sinh xiêu người đi một cái suýt nữa té
xuống, miệng lẩm bẩm: -Té ra hành tung mình bị bại lộ rồi!
Bỗng nghe hán tử kia lại hỏi: -Nhạc tiên sinh! Tiên sinh là khách sao không vào
chơi nói chuyện?
Nhạc Bất Quần bẽn lẽn vô cùng! Tiên sinh nhận thấy mình mà tiến vào tất có
điều không hay, nhưng cũng chẳng có thể ngồi bất động trên ngọn cây này.
Hán tử lại nói: -Lệnh cao đồ là Lệnh Hồ công tử ngất đi. Mời tiên sinh vào đây
coi xem thế nào …
Nhạc Bất Quần hắng giọng một tiếng tung mình nhẩy vọt qua một quãng
không chừng hơn trượng hạ mình xuống dưới hành lang.
Lão Đầu Tử đã từ trong phòng đi ra, chắp tay nói: -Nhạc tiên sinh! Mời vào
trong nhà.
Nhạc Bất Quần nói: -Tại hạ lo cho là sự yên nguy của tiểu đồ mà thành lỗ
mãng.
Lão Đầu Tử nói: -Vụ này tại hạ thật đáng chết. Hỡi ôi! Nếu mà … nếu mà …
Đào Chi Tiên lớn tiếng ngắt lời: -Lão bất tất phải quan tâm. Y không chết đâu.
Lão Đầu Tử cả mừng hỏi: -Sao các hạ biết y không chết?
Đào Chi Tiên hỏi lại: -Y còn nhỏ hơn lão, mà ít tuổi hơn cả ta nữa. Có đúng thế
không?
Lão Đầu Tử đáp: -Đúng thế! Vậy thì làm sao?
Đào Chi Tiên nói: -Người tuổi già chết trước hay người tuổi non chết trước? Dĩ
nhiên người già chết trước, Lão còn chưa chết, ta đây cũng chưa chết, thì y
chết thế nào được?
Lão Đầu Tử đã tưởng Đào Chi Tiên có kiến thức gì hay ho độc đáo, ngờ đâu
hắn lại nói nhăng, lão đành nở một nụ cười nhăn nhó không nói gì nữa.
Nhạc Bất Quần chạy vào phòng thì thấy Lệnh Hồ Xung nằm ngất xỉu trên
giường. Tiên sinh bụng bảo dạ: -Mình mà không phô trương “Tử hà thần công”
thì mấy người này coi thường phái Hoa Sơn mình.
Tiên sinh nghĩ vậy liền ngấm ngầm vật thần công, quay mặt vào phía trong để
mọi người khỏi trông thấy sắc mặt biến thành màu tía. Tiên sinh đưa bàn tay
đặt vào huyệt Đại truy sau lưng Lệnh Hồ Xung.
Tiên sinh biết tình trạng chân khí trong người hắn vận hành thế nào rồi, nên
không dùng sức mạnh mà chỉ trút nội lực từ từ từng chút một vào. Tiên sinh
cũng cảm thấy những luồng khí từ trong người hắn xô ra phản kích, liền nhấc
bàn tay cao lên nửa tấc ngừng lại một chút, rồi lại đặt xuống.
Quả nhiên chẳng mấy chốc Lệnh Hồ Xung dần dần hồi tỉnh. Hắn la gọi: -Sư
phụ! … Lão nhân gia đã đến đấy ư?
Lão Đầu Tử thấy Nhạc Bất Quần không phí một chút hơi sức mà làm cho Lệnh
Hồ Xung tỉnh lại, thì trong lòng bội phục vô cùng!
Nhạc Bất Quần nghĩ thầm: -Nơi đây là chốn thị phi, chẳng nên chần chừ ở lại.
Vả không hiểu phu nhân cùng quần đệ tử ở dưới thuyền hiện trạng ra thế nào.
Âu là ta trở về quách.
Tiên sinh nghĩ vậy liền chắp tay nói: -Được các vị đón tiếp thầy trò tại hạ một
cách nồng hậu, tại hạ rất lấy làm cảm kích và hổ thẹn.
Bậy giờ xin phép cho tại hạ cáo từ.
Lão Đầu Tử nói: -Dạ dạ! bây giờ Lệnh Hồ công tử hãy còn mỏi mệt. Hỡi ôi!
Đang lẽ bọn lão phu tiếp đãi trịnh trọng mới phải, nhưng lúc này mọi việc bối
rối, cam đành thất l, xin hai vị lượng thứ.
Nhạc Bất Quần nói: -Các hạ bất tất phải khách sáo.
Dưới ánh đèn ảm đạm, Nhạc tiên sinh trông thấy cặp mắt hán tử kia liếc
nhoang nhoáng, không khỏi động tâm liền chắp tay hỏi: -Tôn tính đại danh
ông bạn đây là gì?
Tổ Thiên Thu cười đáp: -Té ra Nhạc tiên sinh còn chưa biết ư? Y là Dạ miêu tử
Kế Vô Khả Thi.
Nhạc Bất Quần trong lòng kinh hãi nghĩ thầm: -Dạ Miêu Tử Kế Vô Khả Thi ư?
30 năm trước người này đã nổi tiếng là một nhân vật lợi hại. Hắn dở dang
không ở phe chính cũng không hẳn phe tà. Tại sao hắn lại nhập bọn với Lão
Đầu Tử?
Tiên sinh chắp tay nói: -Tại hạ nghe danh lừng lẫy của các hạ đã lâu. Bữa nay
tương kiến thật là may mắn.
Vô Khả Thi tủm tỉm cười đáp: -Bữa nay chúng ta gặp nhau đây, ngày mai còn
hội diện ở Ngũ Bá Cương nữa.
Nhạc Bất Quần ngấm ngầm kinh hãi. Đáng lý mới gặp nhau lần đầu không nên
hỏi vội, nhưng tiên sinh có con gái bị bắt, cốt nhục tình thâm trong lòng nóng
nảy, liền hỏi ngay: -Tại hạ không hiểu có chỗ nào đắc tội với các bạn võ lâm
nơi đây, nay đã tới quí xứ chưa được đến nơi bái kiến thật có điều khiếm
khuyết. Tiểu nữ cùng tên tiểu đồ họ Lâm không biết bị ông bạn nào bắt đưa
đi?
Kế Vô Khả Thi mỉm cười đáp: -Cái đó tại hạ chưa hiểu rõ.
Nhạc Bất Quần phải hỏi Kế Vô Khả Thi về chuyện con gái lạc lõng nơi đây là
một chuyện khuất tất đến địa vị chưởng môn nhân. Tiên sinh lại nghe gã lạnh
nhạt, ăn nói không dứt khoát thì trong lòng vừa nóng nảy vừa phẫn nộ, nhưng
cũng không hỏi thêm được nữa, liền lạnh lùng nói: -Giữa lúc canh khuya tại hạ
đến quấy nhiu rất lấy làm áy náy. Bây giờ xin cáo từ.
Tiên sinh nâng Lệnh Hồ Xung dậy rồi đưa tay ra muốn bồng lên.
Lão Đầu Tử thò đầu vào chỗ giữa hai thầy trò cướp lấy Lệnh Hồ Xung nói: –
Lệnh Hồ công tử là do tại hạ mời đến, dĩ nhiên để tại hạ kính cẩn đưu về.
Lão nói xong lấy một chiếc chăn mỏng trùm lên mình Lệnh Hồ Xung để che gió
cho hắn rồi rảo bước đi ra ngoài cửa.
Đào Chi Tiên la lên: -Trời ơi! Chúng ta là hai con cá lớn mà bỏ lại đây thì còn ra
thế nào?
Lão Đầu Tử trầm ngâm một chút rồi ngập ngừng: -Cái đó …
Hắn lại nghĩ: -Bắt cọp dễ nhưng thả cọp khó. Nếu thả hai anh em lão này ra
thì bọn Đào cốc lục tiên tất đến sinh sự trả oán, khó lòng chống nổi.
Lệnh Hồ Xung biết ý lão liền nói: -Lão tiền bối! Xin tiền bối tha hai vị đó ra. Đào
cốc lục tiên! Các vị đừng tìm hai vị Tổ, Lão để sinh sự nữa. Chúng ta đổi thù ra
bạn được chăng?
Đào Thực Tiên đáp: -Không đến sinh sự với họ thì được. Còn chuyện đổi thù ra
bạn thì không được, nhất định không được!
Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu hắng giọng một tiếng, bụng bảo dạ: -Chúng ta
chẳng qua vì nể mặt Lệnh Hồ công tử mà không so bì với các ngươi. Chẳng lẽ
chúng ta lại sợ Đào cốc lục tiên các ngươi chăng?
Lệnh Hồ Xung hỏi Đào Thực Tiên: -Tại sao vậy?
Đào Thực Tiên đáp: -Giữa Đào cốc lục tiên với bọn Hoàng Hà Lão Tổ vốn
không thù oán thì không có chuyện thù nghịch. Đã không phải kẻ thù nghịch
thì làm gì còn có chuyện đổi thù ra bạn. Nếu nói là kết thành bằng hữu thì
không sao nhưng bảo đổi thù ra bạn thì không phải.
Mọi người nghe đều cười ồ.
Tổ Thiên Thu cúi xuống cởi lưới cá ra.
Nguyên tấm lưới này đan bằng tơ dã tầm và thuần kim ty nên kiên cố dị
thường. Kiếm sắc, đao bén đều không chặt đứt. Người nào đã bị mắc vào lưới
rồi mà không có ai cởi ra cho thì càng cựa càng siết chặt vào.
Đào Chi Tiên đứng dậy trể ngay quần ra đi tiểu vào lưới cá.
Tổ Thiên Thu hỏi: -Lão … làm trò gì thế?
Đào Chi Tiên đáp: -Nếu không đi tiểu vào tấm lưới thối tha này thì không hả
giận được.
Bảy người đưa nhau về bến thuyền đậu.
Nhạc Bất Quần trông xa đã thấy Lao Đức Nặc và Cao Căn Minh hai tên đệ tử
chống kiếm
đứng gác ở đầu thuyền, tiên sinh biết ngay không có chuyện gì xảy ra mới hơi
yên lòng.
Lão Đầu Tử đưa Lệnh Hồ Xung vào khoang thuyền, kính cẩn xá dài tận đất
nói: -Công tử gia ân nghĩa suốt trời mây, lão phu cảm kích vô cùng! Bây giờ xin
cáo từ. Chẳng bao lâu sẽ có ngày tái hội.
Lệnh Hồ Xung từ lúc đi đường bị chấn động đã mê man muốn ngất xỉu, nên
chẳng hiểu lão nói gì, chỉ ậm ừ một tiếng.
Bọn Nhạc phu nhân thấy quái nhân tròn ủng đối với Lệnh Hồ Xung lúc trước
thì uy hiếp đến thế mà bây giờ tôn kính vô cùng, ai cũng lấy làm quái lạ.
Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu sợ bọn Đào Căn Tiên quay về không dám chần
chừ ở bên thuyền liền chắp tay nhìn Nhạc Bất Quần thi lễ cáo từ.
Đào Chi Tiên nhìn Tổ Thiên Thu vẩy tay nói: -Tổ huynh khoan rồi hãy đi!
Tổ Thiên Thu hỏi: -Còn chuyện gì nữa?
Đào Chi Tiên đáp: -Còn cái này!
Hắn nghiêng mình đi thích đầu vai vào Tổ Thiên Thu.
Hai người đã đứng gần nhau mà cử động của Đào Chi Tiên lại cực kỳ mau lẹ.
Tổ Thiên Thu trong lúc bất ngờ không kịp né tránh đành vận động nội lực để
đón đỡ.
Chỉ trong nháy mắt lão vận khí vào huyệt Đan điền bụng rắn như sắt đá. Đầu
vai huých vào bật lên những tiếng binh binh, choang choảng.
Đào Chi Tiên lùi lại mấy trượng đứng cười ha hả.
Tổ Thiên Thu la lên: -U¨i chao!
Lão thò tay vào bọc sờ thấy vô số mảnh sành, mảnh sứ, hoặc ngọc, hoặc tre,
gỗ vỡ tan tành.
Nguyên trong bọc lão có đến hơn hai chục cốc chén uống rượu bị Đào Chi Tiên
huých vào làm vỡ hết.
Lão đau khổ vô cùng vì tiếc của. Lão vừa tức giận vừa đau xót giơ tay lên một
cái liệng mấy chục mảnh chén vỡ vào Đào Chi Tiên.
Đào Chi Tiên đã đề phòng từ trước nghiêng mình đi né tránh. Đồng thời la lên:
-Lệnh Hồ Xung bảo chúng ta đổi thù ra bạn. Lời nói của y không thể bỏ qua
được. Chúng ta có thành cừu địch trước thì sau mới nên bè bạn.
Tổ Thiên Thu tốn bao nhiêu tâm huyết sau mới sưu tầm được những ly cốc
này mà bị Đào Chi Tiên đụng mạnh làm vỡ tan ra từng mảnh thì không tức
giận sao được?
Lão đã toan đuổi đánh, song nghe Đào Chi Tiên nói vậy liền dừng bước lại bật
tiếng cười khô khan nói: -Phải rồi! Đổi thù ra bạn! Đổi thù ra bạn!
Lão chuyển lời cho Lão Đầu Tử và Kế Vô Khả Thi để cùng thực hành.
Lệnh Hồ Xung đang lúc mê man vẫn lo cho sự yên nguy của Nhạc Linh San.
Hắn nói: -Đào Chi Tiên! Xin tôn giá bảo bọn họ không nên … không nên sát
hại sư muội của tại hạ.
Đào Chi Tiên dạ một tiếng rồi la gọi: -Này này! Lão Đầu Tử! Kế Vô Khả Thi! Tổ
Thiên Thu! Mấy ông bạn hãy nghe đây! Lệnh Hồ Xung bảo các vị đừng sát hại
sư muội bảo bối của y.
Bọn Kế Vô Khả Thi chạy khá xa, nghe Đào Chi Tiên nói vậy ba người liền dừng
bước thương lượng một hồi rồi mới bỏ đi.
Nhạc Bất Quần quay lại thuật chuyện cho Nhạc phu nhân nghe những điều đã
mắt thấy tai nghe tại nhà Lão Đầu Tử.
Bỗng trên bờ có tiếng la gọi om sòm. Bọn Đào Căn Tiên bốn người đã quay trở
về. Bốn lão này vừa
thở vừa nói là họ đã bắt được hán tử cầm cờ trắng xé thành bốn mảnh.
Đào Thực Tiên cười ha hả nói: -Giỏi! Giỏi! Bốn vị ca ca quả là giỏi thiệt!
Đào Chi Tiên hỏi: -Các vị xé gã ra bốn mảnh thế có biết tên gã là gì không?
Đào Căn Tiên đáp: -Gã chết là chết rồi còn hỏi tên làm chi? Chẳng lẽ ngươi
biết tên gã chăng?
Đào Chi Tiên đáp: -Dĩ nhiên tiểu đệ biết. Gã là Kế Vô Khả Thi, ngoại hiệu là Dạ
Miêu Tử.
Đào Căn Tiên vỗ tay nói: -Cái họ nghe đã hay, cái tên lại hay tuyệt! Té ra gã đã
biết trước là ngày sau bị Đào cốc lục tiên bắt được thì nhất định có mưu kế
cũng không thi hành được. Gã không thể trốn khỏi định mệnh bị xé xác thành
bốn mảnh nên mới đặt tên như vậy.
Đào Thực Tiên nói: -Gã Dạ Miêu Tử Kế Vô Khả Thi bản lãnh thật là siêu quần
xuất chúng! Trên đời ít người bì kịp.
Đào Căn Tiên nói: -Đúng thế! Võ công của gã thật là ghê gớm! Nếu không
phải là Đào cốc lục tiên thì nguyên một khinh công của gã cũng đủ là một tay
cao thủ võ lâm.
Đào Thực Tiên nói: -Thuật khinh thân của gã thì khỏi nói. Sau khi bị xé xác
thành bốn mảnh gã lại ráp vào hoàn toàn như cũ rồi và hành động được như
thường. Gã vừa mới ở đây nói chuyện xong.
Bọn Đào Căn Tiên biết mình nói dối bị lòi đuôi rồi nhưng cứ lờ đi. Họ làm bộ
kinh ngạc.
Đào Hoa Tiên nói: -Té ra Kế Vô Khả Thi còn có công phu này nữa! Nếu thế thì
bản lãnh gã như nước biển không còn đấu nào mà đong được hết. Phục quá!
Phục quá!
Đào Căn Tiên nói: -Chuyện người xé làm bốn mảnh rồi ráp lại chỉ trong khoảnh
khắc lại hành động được như ngày thường ta nghe ngày trước đã có người nói
tới và cái đó kêu bằng “Hóa linh vi chỉnh đại pháp”. Có điều thuật này đã thất
truyền đã lâu không ngờ Kế Vô Khả Thi lại biết được. Thật là một dị nhân
trong võ lâm. Lần sau chúng mình có gặp gã nên kết làm bằng hữu.
Hắn nói dối một lần đã bị vỡ, liền nói dối lần thứ hai. Anh em Đào cốc lục tiên
sáu người chẳng biết hổ thẹn là gì, bịa chuyện nói lấy được, mà vẫn nhơn
nhơn tự đắc.
Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân nhìn nhau lo buồn vì ái nữ bị cướp mà kẻ
đối đầu chẳng hiểu là ai. Hai người không ngờ oai danh phái Hoa Sơn mấy
trăm năm nay phút chốc bị trôi theo dòng nước sông Hoàng Hà. Nhưng hai
ông bà e làm cho bọn đệ tử khiếp sợ nên cố giữ vẻ thản nhiên không để lộ mối
buồn rầu ra ngoài mặt. Hai ông bà cũng không bàn tán về những điều nghi
vấn chưa giải quyết được mà chỉ ngấm ngầm xao xuyến trong lòng. Trong con
thuyền lớn chỉ nghe tiếng bọn Đào cốc lục tiên nói chuyện ba hoa.
Qua chừng nửa giờ, trời sắp sáng rồi.
Bỗng nghe trên bờ có tiếng bước chân rầm rộ. Lát sau thấy khênh tới bên bờ
hai cỗ kiệu. Một kiệu phu đi trước dõng dạc nói: -Lệnh Hồ Xung công tử đã
dặn bảo không được làm cho Nhạc cô nương kinh hãi. Tệ chủ nhân có điều
mạo muội, xin Lệnh Hồ công tử tha tội cho.
Bốn tên kiệu phu đạt xuống rồi xoay mình nhìn xuống thuyền thi lễ đoạn trở
gót đi luôn.
Bỗng nghe thanh âm Nhạc Linh San trong kiệu cất lên: -Gia gia! Má má!
Vợ chồng Nhạc Bất Quần vừa kinh hãi vừa vui mừng nhảy tót lên bờ mở rèm
kiệu ra coi quả nhiên thấy ái nữ ngồi chm chệ trong đó. Có điều chân tay nàng
bị điểm huyệt không hành động được.
Trên cỗ kiệu thứ hai, người ngồi chính là Lâm Bình Chi.
Nhạc Bất Quần thò tay thúc vào những huyệt Hoàn Khiên, Tích Trung, Ủy
Trung của cô con gái để giải khai cho nàng.
Bỗng Nhạc Linh San thét lên một tiếng: -Trời ơi!
Vẻ mặt nàng cực kỳ đau khổ, huyệt đạo ở đùi vẫn chưa giải khai được. Nàng
khẽ nói: -Gia gia! Y bảo đây là thủ pháp điểm huyệt độc môn của nhà y. Gia
gia không thể giải được đâu.
Nhạc Bất Quần hỏi: -Người ấy là ai?
Nhạc Linh San đáp: -Cái người tâm thân cao lớn ư? Y … y … y
Nàng nói liền ba tiếng y rồi miệng méo xệch đi như muốn khóc.
Nhạc phu nhân nhẹ nhàng vuốt tóc nàng rồi ẵm vào lòng đưa vào khoang
thuyền, khẽ hỏi: -Hài nhi bị họ khinh mạn chăng?
Nhạc Linh San nghe mẫu thân hỏi liền khóc òa lên.
Nhạc phu nhân cả kinh nghĩ thầm: -Bọn này là hạng người không chính đáng
mà San nhi lại lọt vào tay chúng đã mấy giờ, chẳng hiểu có bị chúng làm ô
nhục không?
Bà vội hỏi: -Sao? Có điều gì cứ nói thật cho má nghe.
Nhạc Linh San vẫn khóc nức nở không ngừng lại được.
Nhạc phu nhân lại càng kinh hãi. Trong khoang thuyền có nhiều người bà
không tiện hỏi nữa, đặt con gái xuống giường kéo chăn đắp cho nàng.
Nhạc Linh San đột nhiên khóc to lên nói: -Má má! Con người to lớn mắng hài
nhi …
Rồi nàng nức nở không nói nữa. Nhạc phu nhân nghe nàng nói vậy như cất
được gánh nặng, liền mỉm cười nói: -Bị người ta mắng mấy câu làm gì mà phải
tủi thân?
Nhạc Linh San vừa khóc vừa nói: -Hắn còn giơ tay hăm dọa làm như toan đánh
người ta.
Nhạc phu nhân cười nói: -Thôi được! lần sau mình gặp hắn sẽ mắng trả và
hăm dọa lại hắn nữa.
Nhạc Linh San nói: -Hài nhi chẳng nói gì tới đại sư ca, cả tiểu Lâm tử cũng vậy.
Thế mà con người cao lớn bảo bình sinh hắn rất ghét là nghe ai nói xấu Lệnh
Hồ Xung. Hài nhi liền bảo chính hài nhi cũng không thích chuyện đó. Hắn liền
sừng sộ hỏi: “Mi không ưa ư? Không ưa thì ta đem mổ mi làm thịt”. Má má!
Hắn nói tới đây rồi nhe bộ răng trắng nõn hăm dọa hài nhi.
Nàng lại khóc hu hu. Nhạc phu nhân nói: -Hắn thật là một con người đốn mạt.
Xung nhi! Người cao lớn đó là ai?
Lệnh Hồ Xung thần trí vẫn mê man chưa tỉnh táo, nghe hỏi ấp úng đáp: –
Người cao lớn … đệ tử … đệ tử … đệ tử
Lúc này Cao Căn Minh đã ẵm Lâm Bình Chi vào khoang thuyền. Chàng nói xen
vào: -Sư nương! Nhà sư người cao lớn ăn thịt người thật chứ không phải hăm
dọa chơi đâu.
Nhạc phu nhân kinh hãi hỏi: -Cả hai tên cùng ăn thịt người ư? Sao ngươi lại
biết?
Lâm Bình Chi đáp: -Hòa thượng kia hỏi đệ tử về vụ “Tịch Tà kiếm phổ” rồi móc
trong bọc ra một miếng gì đưa lên ăn có vẻ ngon lành rồi đưa đến bên miệng
đệ tử hỏi đệ tử có muốn ăn không? Té ra … là một chiếc bàn tay người!
Nhạc Linh San la thất thanh: -Sao ngươi … không nói trước?
Lâm Bình Chi đáp: -Tiểu tử sợ sư thư kinh hãi nên không dám nói.
Nhạc Bất Quần bỗng lên tiếng: -Đó là Mạc Bắc Song Hùng. Người cao lớn
nước da trắng bạch, còn nhà sư thì da đen nhẻm phải không?
Nhạc Linh San đáp: -Đúng rồi! Gia gia có biết chúng ư?
Nhạc Bất Quần lắc đầu đáp: -Ta không quen biết mà chỉ nghe tiếng ở Mạc Bắc
ngoài quan ải có hai tên cường đạo. Một gã tên là Bạch Hùng và một gã là
Hắc Hùng. Nếu sự chủ tự ý đem hàng hóa đi thì Mạc Bắc Song Hùng chỉ cướp
đoạt tài vật là xong. Trong trường hợp ai nhờ bảo tiêu đi hộ vệ thì chúng bắt
bọn bảo tiêu giết thịt nấu ăn. Chúng bảo da thịt người có luyện võ lẳng lên
nên ăn vào càng ngon miệng.
Nhạc Linh San lại thét lên một tiếng.
Nhạc phu nhân nói: -Sư ca thật thà quá. Câu chuyện ăn thịt người ngon miệng
mà cũng nói ra khiến cho người ta phải buồn nôn.
Nhạc Bất Quần tủm tỉm cười, ngừng lại một chút rồi hỏi: -Ta chưa từng nghe
nói Mạc Bắc Song Hùng vượt qua Vạn lý trường thành, mà sao chuyến này
chúng vào tận bờ sông Hoàng Hà? Xung nhi! Sao ngươi lại quen biết bọn Mạc
Bắc Song Hùng.
Lệnh Hồ Xung ngơ ngác hỏi lại: -Mạc Bắc Song Hùng ư?
Hắn tưởng Song Hùng là hai vị anh hùng, ngờ đâu là con gấu. Hắn ngẩn
người ra một lúc rồi nói tiếp: -Đệ tử không quen biết họ.
Nhạc Linh San vội hỏi: -Tiểu Lâm tử! Nhà sư đó bảo ngươi ăn bàn tay người
ngươi có ngoạm miếng nào không?
Lâm Bình Chi đáp: -Dĩ nhiên là tiểu đệ không ăn.
Nhạc Linh San nói: -Ngươi không ăn là may, nếu ăn một miếng thì từ đây ta
không nhìn mặt ngươi nữa.
Đào Cán Tiên ở ngoài khoang thuyền đột nhiên nói xen vào: -Thứ ngon nhất
thiên hạ chẳng gì bằng thịt người. Nhất định tiểu Lâm tử đã ăn thịt người mà

không dám thừa nhận đó thôi.
Đào Diệp Tiên cũng nói: -Nếu gã không ăn sao không bảo trước mà bây giờ
còn cãi lấy được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.