Trở Thành Ma Cà Rồng

CHƯƠNG 21



Tiếng bước chân đã nghe gần hơn. Vang lớn hơn khi nó tiến gần tới bếp. Mấy tấm ván lát sàn cũ kỹ kêu ọp ẹp và rên rỉ dưới bước chân của ma cà rồng. Andrew, T.J và Emily ôm chặt vào nhau. Chúng nép sát vào bức tường phía xa của nhà bếp.
– Mấy giờ rồi? – Andrew khẽ hỏi.
– Mày hỏi nghe buồn cười nhỉ, nhóc! – Giọng con ma ồm ồm khi nó bước vào bếp. – Đã đến giờ bọn mày chết rồi đó!
Andrew nhắm nghiền mắt lại. Ma cà rồng không thể thôi miên được cậu. Nhưng còn Emily và T.J? Hai người ép sát vào cậu. Cậu thấy họ đang run lẩy bẩy.
Khi Andrew thấy họ không run nữa, cơ thể họ nhão ra. Cậu vội mở mắt nhìn T.J thì thấy bạn đã nhìn trân trân về phía trước. Ồ, không! Ma cà rồng đã thôi miên lại T.J. Andrew quay sang Emilỵ Cô cũng nhìn về phía trước như T.J. Ma cà rồng đã thôi miên cả hai. T.J gục xuống sàn, Emily cũng rũ người xuống bên cạnh.
Bây giờ chỉ còn Andrew đối đầu với ma cà rồng. Con ma mỉm cười phô hết hàm răng trắng nhọn hoắt của nó ra:
– Một, hai, ba! – Nó đếm. Rồi dừng lại ở Andrew. – Mày là món đầu tiên.
Chưa kịp nghĩ ngợi gì cả, Andrew đưa tay lên che cổ.
– Đừng, đừng, đừng. – Con ma bước về phía Andrew. Ta đã quyết định không cắn mày. – Nó chộp tay áo Andrew. Ta sẽ không phí công đào tạo mày thành nhà Thông Thái của Bóng Tối nữa. Mày sẽ không thành ma cà rồng nữa đâu nhóc. Mày sẽ phải chết. Chết!
Andrew cố lùi lại.
– Ta đã phạm sai lầm khi chọn mày. – Con ma càu nhàu. – Một sai lầm lớn! Nhưng đấy chỉ là sai lầm đầu tiền ta đã mắc phải trong suốt sáu trăm năm quạ Không tệ đấy chứ, nhưng dẫu sao vẫn cứ là sai lầm.
Andrew gật đầu ra vẻ tán thành. Một lỗi lầm lớn. Bây giờ cậu đã cùng đường. Không lối thoát. Con ma nhanh và khoẻ lắm.
Mình đã lập kỷ lục, Andrew nghĩ.
Ngay lúc này cậu ước giá mà mình là ma cà rồng ở cuối giai đoạn tập sự để có thể đủ sức mạnh chống với con ma chuyên nghiệp thì hay quá. Mục đích duy nhất của cậu bây giờ là sự sống. Cậu phải làm gì đó để cứu tính mạng của cậu, chị cậu và bạn cậu. Cậu phải cố!
Bất thình lình, Andrew nhảy sang bên phải. Cậu làm con ma ngạc nhiên. Cú chộp bị vô hiệu. Không để phí phút giây nào, Andrew nhảy qua T.J và lao ra khỏi phòng.
– Ngài đã hiểu chưa, thưa ngài bá tước? – Cậu hét. – Đã quá muộn rồi đấy!
Con ma điên cuồng gào thét. Mắt nó bắn ra những tia lửa khủng khiếp.
– Qúa trễ cái gì hả thằng nhóc kiả – Nó hỏi.
– Qúa muộn để quay về xứ sở của những nhà Thông Thái, – Andrew hét lên. – Tôi đã nhận ra điều đó còn ngài thì cứ u mê.
Andrew không nhìn vào mắt ma cà rồng. Cậu cong môi, nhe răng ra. Nanh cậu lại mọc dài xuống. Cậu nhằn nhằn mấy cái nanh và gầm rừ với lão ma.
– Lại còn thế này nữa, – cậu hét. – Humphrey là cái tên của một con ma cà rồng đần độn, ngu si.
Cất lên một tiếng hú dài, con ma – bá tước Humphrey lao vù qua sàn nhà.
Andrew tức tốc nhảy tránh.
Cậu liếc về phía cánh cửa chớp nhỏ ở trên cửa bếp – một kế hoạch khác lại hiện lên trong đầu cậu. Nhưng trước lúc cậu kịp nhảy tránh thì ma cà rồng đã đứng ngay trước mặt cậu.
Nó dồn Andrew ép sát vào cửa bếp.
Mũi Andrew sặc mùi hôi thoát ra từ con ma.
Cậu cảm thấy bàn tay ma cà rồng sắp chạm vào cổ cậu.
Mấy ngón tay lạnh lẽo bóp lấy cổ họng Andrew. Cậu nghẹt thở.
Andrew cố vùng vẫy để thở. Cậu chợt nhớ đến kế hoạch. Ý nghĩ đó giúp cậu tăng thêm sức mạnh để có thể tống khứ lão bá tước ma này đi. Con ma buông tay ra, hơi lùi lại. Nhưng Andrew đã kịp phục hồi sức lực!
Ma cà rồng lại chồm vào Andrew. Cậu lách sang một bên rồi phóng về bức tường phía bên kia của căn phòng.
– Nào, hãy đến bắt ta đi Humphrey! – Cậu khiêu khích.
Rống lên một tiếng kinh hoàng, ma cà rồng nhe nanh ra, quờ tay bắt Andrew.
Andrew rùn người, nhảy thoát. Cậu lại ngửi phải cái mùi thối tha của con mạ Cậu đã thấy mấy ngón tay của nó sượt qua cổ mình. Nhưng cậu vẫn thoát ra…
Andrew tựa lưng vào cửa bếp. Tim cậu nện thình thình. Cậu cố giữ vẻ mặt bình tĩnh khi cậu lần tay ra tìm chốt cửa. Cậu từ từ mở chốt ô cửa thông gió.
– Mày chẳng làm gì được ta đâu! – Andrew quát. – Chẳng bao giờ!
Ma cà rồng gầm vang khi cúi người xuống rồi nó phóng ào về phía cửa, bay qua sàn nhà hướng về phía Andrew đang đứng.
Andrew dốc hết sức đẩy mạnh, cánh cửa bật tung ra. Cậu nhảy vội sang một bên.
Ma cà rồng lao vút ra cửa.
Andrew đập mạnh, đóng cửa lại. Cậu biết mình phải giữ ma cà rồng lại ngoài đó. Cậu dồn hết sức tì lên cánh cửa. Cậu nhìn qua cái lỗ nhỏ. Nếu lần này không thành công thì cậu sẽ phải chết.
Bá tước Ved quay ngoắt người lại, lao vào cửa và không ngớt gầm rú.

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.