Tuyết sơn phi hồ

Hồi 10: Câu chuyện Không Có Ðoạn Kết



Thấy Miêu Nhân Phượng một khi nổi giận thì thần uy lẫm liệt, Hồ Phỉ cũng thầm sợ hãi, ôm chặt Miêu Nhược Lan không dám dừng chân. Tới sườn núi, chàng kéo thừng bằng một tay, tuột luôn xuống dưới chân núi. Chàng biết gần đó có một cái hang rất ít người qua lại, liền giở hết khinh công chạy luôn đến đó. Tuy chàng phải bế Miêu Nhược Lan song người cô rất nhẹ, không làm giảm tốc độ chạy chút nào.

Chừng chưa uống xong một chung trà, chàng bế Miêu Nhược Lan vào hang, quấn chặt cô trong chăn rồi để cô ngồi tựa vào vách đá. Chàng thầm tính toán, nếu muốn giải huyệt đạo thì phải đụng đến người cô; nếu không giải cứu, cô lại không biết nội công càng để lâu chỉ sợ có hại chi sức khỏe. Thực là vô cùng khó xử, chàng bèn lấy mồi lửa nhóm cháy một cành cây khô.

Dưới ánh lửa, đôi mắt Miêu Nhược Lan như gợi sóng thu, khuôn mặt xinh xắn ngời sáng, chàng bèn nói:

– Miêu cô nương, tại hạ không hề có ý mạo phạm nhưng nếu muốn giải thông huyệt đạo cho cô nương thì khó tránh khỏi đụng chạm đến quý thể, vậy việc này nên như thế nào?

Miêu Nhược Lan tuy không thể gật đầu tỏ ý, song ánh mắt nàng dịu dàng như thẹn thùng cảm ơn chứ không hề có vẻ giận dữ. Hồ Phỉ mừng lắm, bèn thổi tắt lửa đi, đưa tay vào trong chăn khẽ ấn vào mấy chỗ huyệt đạo để làm thông kinh mạch cho cô.

Tay chân Miêu Nhược Lan dần dần cử động được, cô khẽ nói:

– Ðược rồi, xin đa tạ.

Hồ Phỉ vội rụt tay lại, đang định nói nhưng lại không biết nói gì. Một lúc lâu sau, chàng mới nói:

– Vừa nãy mạo phạm, thực là lỗi không cố ý. Lòng này phân minh sáng láng, trời chứng giám cho, chỉ mong cô nương thứ lỗi.

Miêu Nhược Lan đáp:

– Tôi biết rồi!

Rồi hai người lại im lặng ngồi trước mặt nhau trong bóng tối. Ngoài hang tuy băng tuyết xuống đầy nhưng hai người thấy lòng ấm áp, thấy trong hang như có gió xuân dịu mát, ngày xuân tươi vui.

Một lúc sau, Miêu Nhược Lan lên tiếng:

– Không biết cha tôi bây giờ thế nào?

Hồ Phỉ đáp:

– Lệnh tôn là anh hùng vô địch, bọn chúng đâu phải địch thủ của ông. Cô nương yên tâm.

Miêu Nhược Lan khẽ thở dài:

– Ðáng tiếc, cha tôi tưởng rằng chàng… chàng không tốt với tôi.

Hồ Phỉ nói:

– Ðiều đó không đáng trách. Tình thế vừa nãy cũng thật khó xử.

Miêu Nhược Lan đỏ mặt lên, nói:

– Cha tôi có chuyện thương tâm cho nên hay nghĩ ngợi, xin Hồ huynh miễn thứ!

– Chuyện gì vậy? – Hồ Phỉ nói.

Lời vừa thốt ra, Hồ Phỉ đã biết ngay là lỡ lời, toan nói gì đó để đánh trống lảng nhưng nhất thời không biết nên nói gì. Chàng lấy hiệu là Tuyết Sơn Phi Hồ, ngày thường thông minh lanh lợi, mưu trí cơ biến, song hôm nay trước cô gái dịu dàng này thì không biết vì sao lại biến thành một người khác hẳn, tỏ ra hết sức vụng về.

Miêu Nhược Lan nói:

– Việc này nói ra thật xấu hổ nhưng tôi không muốn giấu huynh, đó là câu chuyện về mẹ tôi.

Hồ Phỉ kêu “A” một tiếng. Miêu Nhược Lan nói tiếp:

– Mẹ tôi đã xử sự sai lầm một việc.

Hồ Phỉ nói:

– Ai chẳng có lỗi lầm! Chuyện đó chẳng cần để dạ làm gì!

Miêu Nhược Lan thong thả lắc đầu nói:

– Ðây là việc sai lầm lớn lắm, là việc mà một người đàn bà không thể mắc phải trong đời, dù chỉ một lần. Sai lầm đó hủy hoại mẹ tôi, cả cha tôi suýt nữa cũng bị hủy hoại vì nó.

Hồ Phỉ lặng thinh, lòng thầm đoán ra được mấy phần. Miêu Nhược Lan nói tiếp:

– Cha tôi là hào kiệt giang hồ, mẹ tôi lại là tiểu thư lá ngọc cành vàng xuất thân từ một nhà quan. Một lần tình cờ cha tôi cứu được tính mệnh mẹ tôi, sau đó hai người thành thân. Hai người vốn không tương xứng lắm với nhau, nếu thế cũng chẳng có chuyện gì, nhưng cha tôi làm một chuyện rất sai là hay khen thân mẫu chàng trước mặt mẹ tôi.

– Khen mẹ tôi ư? – Hồ Phỉ ngạc nhiên.

Miêu Nhược Lan đáp:

– Ðúng thế. Hồi cha tôi so tài với lệnh tôn, ông thấy thân mẫu chàng oai phong lẫm liệt, có khí phách hơn cả đàn ông. Ngày thường nói chuyện phiếm, cha tôi tỏ ý hâm mộ lệnh tôn, nói rằng: “Hồ đại hiệp được người vợ vừa ý đến thế, sống một ngày hơn người khác sống trăm năm!”. Mẹ tôi nghe vậy, tuy không nói ra nhưng trong lòng rất không vui. Sau đó, Ðiền Quy Nông bên Thiên Long Môn đến nhà chúng tôi. Ông ấy tướng mạo tuấn tú, nói cười phong nhã, lại biết thủ thỉ làm vui lòng người. Mẹ tôi trong một lúc thiếu suy nghĩ, đã bỏ tôi lại, lẻn đi theo ông ấy.

Hồ Phỉ nhè nhẹ thở dài, không còn biết nói gì. Miêu Nhược Lan nghẹn ngào nói:

– Lúc ấy tôi mới lên ba, cha tôi bế tôi đuổi theo suốt đêm, không ăn không ngủ, cuối cùng đã đuổỉ kịp họ. Ðiền Quy Nông thấy cha tôi đâu dám động thủ. Còn mẹ tôi thì ra sức bênh vực cho ông ta. Thấy mẹ tôi thực lòng yêu ông ấy, cha tôi không có cánh nào khác là bế tôi về. Về tới nhà, ông ốm một trận suýt chết. Ông bảo tôi, nếu không vì sợ tôi bơ vơ côi cút, trên đời này không ai chăm nom thì ông đã chết quách rồi. Liền trong ba năm, ông không ra khỏi cổng lấy một bước, có lúc gọi mẹ tôi: “Lan ơi Lan, sao nàng dại dột thế?”. Tên của mẹ tôi cũng có chữ Lan.

Nói đến đây, Miêu Nhược Lan hơi đỏ mặt. Tên đàn bà con gái thường giữ kín, người ngoài chỉ được biết họ mà thôi. Riêng những người chí thân, gần gũi nhất mới nghe cô kể tên thật của mình ra. Hồ Phỉ ngà ngà ngây ngất như say rượu, lên tiếng nói:

– Miêu cô nương, Ðiền Quy Nông cố tình phá đám như thế thì chắc gì đã thật sự có tình ý với thân mẫu chăng?

Miêu Nhược Lan thở dài đáp:

– Cha tôi cũng nói như vậy, song ông thường trách mình, cho rằng nếu ông ân cần chăm sóc mẹ tôi thì bà chẳng đến nỗi bị người khác lừa. Cha tôi lấy hiệu là “Ði khắp thiên hạ không địch thủ”, song về mặt xử thế và giao tiếp với người thì ông thua xa Ðiền Quy Nông. Gã họ Ðiền lừa dối mẹ tôi thực ra là muốn lấy được bản đồ kho báu gia truyền của nhà họ Miêu. Tuy hắn khiến gia đình tôi tan nát, khiến tôi mất mẹ từ thửa ấu thơ song rốt cuộc vẫn là uổng phí tâm cơ. Mẹ tôi đã nhìn thấy tâm địa của hắn nên trước lúc lâm chung vẫn gửi trả chiếc thoa ngọc có giấu tấm bản đồ ở thoa ngọc cho cha tôi.

Thế rồi Miêu Nhược Lan kể lại tất cả những điều Lưu Nguyên Hạc mắt thấy tai nghe từ gầm giường, kể tới việc bọn Bảo Thụ giật lấy tờ bản đồ cùng bọn người này dựa vào thanh quân đao của Sấm Vương và tấm bản đồ để đi tìm kho báu như thế nào cho Hồ Phỉ nghe.

Hồ Phỉ căm tức nói:

– Lòng dạ gã họ Ðiền thật vô cùng thâm độc. Hắn sợ cha nàng nên không lấy được tờ bản đồ bèn mượn nhà quan bắt giam ông để buộc ông phải giao tờ bản đồ. Nào ngờ lưới trời lồng lộng, cuối cùng không thoát khỏi quả báo oan nghiệt! Ôi, kho báu ấy không biết đã làm hại bao người rồi!

Ngừng giây lát rồi Hồ Phỉ nói:

– Miêu cô nương, cha tôi thành thân với mẹ tôi lại là nhờ kho báu ấy đấy!

Miêu Nhược Lan kêu lên:

– Ôi! Thật thế sao? Mau kể cho tôi nghe đi!

Cô tuy giữ gìn nhưng do ít tuổi, lúc háo hức liền giơ tay nắm chặt lấy tay Hồ Phỉ, song ngay sau đó nhận ra không tiện liền rụt tay về. Hồ Phỉ khẽ cầm lấy tay cô, không chịu buông. Miêu Nhược Lan mặt đỏ thôi không rút tay về nữa. Cô cảm thấy sức nóng ở bàn tay chàng thấm sâu đến tận tim mình. Hồ Phỉ nói:

– Cô nương biết mẹ tôi là ai không? Là em họ của trang chủ họ Ðỗ đấy!

Miêu Nhược Lan càng lấy làm lạ, nói:

– Tôi từ bé đã biết Ðỗ bá bá nhưng cha tôi chưa nhắc đến chuyện ấy bao giờ.

Hồ Phỉ nói:

– Tôi biết được chuyện này là từ thư để lại của cha mẹ tôi, có thể lệnh tôn chưa biết tỉ mỉ. Ðỗ trang chủ lần được một vài manh mối, đoán rằng kho báu phải ở quanh vùng núi tuyết này nên ở lâu đài trên núi để tìm kiếm. Có điều ông ta xưa nay suy nghĩ chậm chạp, lại không có cơ duyên nên rút cục không tìm ra nơi để kho báu. Cha tôi ngầm tìm hiểu và tìm ra trước ông ta. Cha tôi vào trong hang để kho báu thấy cha Ðiền Quy Nông và ông nội cô nương chết trong hang. Ông đang định khui kho báu thì bất ngờ mẹ tôi cũng vào theo. Bản lĩnh mẹ tôi cao hơn Ðỗ trang chủ nhiều. Mấy ngày liền cha tôi loanh quanh trong vùng gần đấy nên mẹ tôi nhận ra được đầu mối. Bà vào tới trong hang liền ra tay với cha tôi. Hai người so tài thành quen nhau và khâm phục lẫn nhau, thế là cha tôi ngỏ lời cầu thân. Mẹ tôi cho biết từ nhỏ bà được anh họ là Ðỗ Hi Mạnh nuôi dưỡng nếu để cha tôi lấy hết kho báu thì bà mắc lỗi với anh họ, vì vậy hỏi cha tôi muốn có bà hay muốn kho báu, trong hai đằng chỉ được chọn một.

Cha tôi cười lớn, trả lời rằng châu báu có tới ngàn vạn cũng không bằng mẹ tôi.

Ông thuật lại việc này trên giấy, cất kín trong hang để sau này người nào tìm ra kho báu, đọc bài viết ấy tất hiểu rằng vật quý nhất trên đời này là tình yêu chân thành giữa hai trái tim thương mến nhau, quyết không phải là của báu đáng giá hàng mấy toà thành.

Miêu Nhược Lan nghe đến đây bất giác mơ màng khẽ, nói:

– Tuy cha mẹ huynh mất sớm nhưng sung sướng hơn cha tôi mẹ tôi nhiều.

Hồ Phỉ đáp:

– Còn tôi không cha không mẹ côi cút từ nhỏ thì đáng thương hơn cô nương.

Miêu Nhược Lan nói:

– Nếu cha tôi biết huynh còn sống trên đời này thì dù phải vứt bỏ tất cả cũng nuôi nấng huynh từ nhỏ. Như vậy từ nhỏ chúng ta đã được gặp nhau.

Hồ Phỉ đáp:

– Nếu tôi sống cùng gia đình cô nương, thì chỉ e lại bị ghét bỏ…

Miêu Nhược Lan cướp lời:

– Không, không đời nào! Nhất định tôi sẽ đối xử rất tốt với huynh như đối với anh trai ruột thịt của mình!

Tim đập rộn lên, Hồ Phỉ nói:

– Bây giờ mới gặp mặt nhau, có muộn không?

Miêu Nhược Lan không đáp, một lúc lâu sau mới nói:

– Không muộn đâu!

– Muội rất mừng! – Lát sau cô nói thêm.

Lòng mến mộ giữa nam nữ chỉ cần nửa câu là đủ truyền hết ý cho nhau. Hồ Phỉ nghe được câu ấy thì mừng quá, đáp:

– Suốt đời Hồ Phỉ không dám phụ lòng!

Miêu Nhược Lan nói:

– Muội nhất định học theo thân mẫu huynh chứ không học theo mẹ mình.

Mấy câu này cô chân tình nói với vẻ ngây thơ song ý tứ tỏ ra là quyết như vậy, đó là trao trọn số phận cả đời mình cho Hồ Phỉ, bất kể phận xấu hay tốt, bất kể mai sau là khổ hay sướng cũng đều chia xẻ với chàng.

Hai người nắm tay nhau không nói gì thêm, dường như hang núi bé nhỏ này là cả thế giới khác mà họ đặt mình trong đó.

Một lúc lâu sau, Miêu Nhược Lan nhắc:

– Chúng ta đi tìm cha muội đi, cùng đi nhé, mặc kệ những người của của Ðỗ trang chủ.

– Nào đi! – Hồ Phỉ đáp.

Tuy nói vậy nhưng trong đời, Hồ Phỉ chưa từng có được niềm hạnh phúc như vừa qua nên thực tình chàng không muốn rời hang. Miêu Nhược Lan cũng chung tâm trạng như thế, cảm thấy còn muốn nói chuyện thêm, gần nhau chút nào hay chút ấy, bèn hỏi:

– Ðỗ trang chủ là bề trên trong họ, sao huynh lại làm khó dễ cho ông ấy?

Hồ Phỉ căm tức nói:

– Việc này nói ra thật đáng giận, khi lâm chung, mẹ tôi nhờ cậy cha muội trông nom nuôi nấng tôi thành người. Trong đám tã lót của tôi, bà có để lại một số thứ và một số giấy tờ, trong đó ghi rõ ngày sinh tháng đẻ của tôi, quê quán họ Hồ, tên tuổi tổ tông cùng họ hàng thân quyến còn sống. Sau đó xảy ra sự biến, Bình Tứ thúc thúc ẵm tôi bỏ trốn. Ông tưởng cha muội muốn hại tôi nên thấy trong giấy tờ để lại có tên họ Ðỗ trang chủ nên liền bế tôi tìm tới. Nào ngờ Ðỗ trang chủ sinh lòng xấu xa, nghĩ rằng cha tôi có quyển sách võ học bí truyền, lại lờ mờ đoán rằng cha mẹ tôi biết điều bí mật về kho báu nên đã lục soát số di vật mà mẹ tôi để lại.

Bình Tứ thúc thúc biết chuyện không hay, suốt đêm bế tôi chạy trốn khỏi núi, mang theo được quyển sách võ học bí truyền đó, nhưng gói di vật mẹ tôi để lại cho tôi thì thất lạc trên trang trại. Lần này tôi hẹn với ông ta là muốn hỏi tại sao ông bắt nạt đứa trẻ mồ côi là tôi và đòi lại số di vật mẹ tôi để lại đó.

Miêu Nhược Lan nói:

– Ðỗ trang chủ xưa nay đối xử với người ôn hoà khiêm nhường, lại rất hiếu khách, không ngờ lại đối xử với huynh tồi tệ đến vậy.

Hồ Phỉ đáp:

– Con người này giả nhân giả nghĩa, chỉ một việc ông ta mưu hại cha muội có thể nhận ra những việc khác…

Nói đến đây, giọng chàng dịu hẳn lại:

– Nhưng bây giờ tôi không oán hận ông ta nữa. Nếu không có ông ta, làm sao tôi gặp được muội?

Lúc này ngoài hang chợt có tiếng binh khí va chạm nhau, văng vẳng xen kẽ với tiếng quát tháo chửi bới. Những tiếng này trầm đục, Hồ Phỉ lờ mờ nhận ra được còn Miêu Nhược Lan chỉ tưởng đó là tiếng gió lay tùng bách, tiếng tuyết rơi từ trên núi.

Hồ Phỉ nói:

– Tiếng này vang lên từ lòng đất, thật lạ! Muội ở đây, tôi ra xem sao!

Nói xong đứng ngay dậy. Miêu Nhược Lan nói:

– Không, cho muội đi cùng!

Hồ Phỉ cũng không muốn để nàng một mình trong hang liền nói “Thôi được!” rồi cầm tay nàng ra khỏi hang lần theo tiếng động mà đi.

Hai người thong thả đạp tuyết đi chừng mấy chục dặm. Hôm ấy là ngày rằm tháng ba, trăng đang độ tròn, ánh trăng như bạc rót xuống ánh tuyết như bạc lại phản chiếu trên da dẻ trắng ngần của Miêu Nhược Lan, thật là cảnh tiên trên cõi trần gian, nào biết đêm nay là cái đêm gì? Lúc này Hồ Phỉ đã cởi áo ngoài khoác lên vai cho Miêu Nhược Lan. Dưới ánh trăng, bốn mắt nhìn nhau, thật là không còn gì vướng bận trong lòng nữa.

Hai người thấy lòng êm dịu, những câu thơ ca vịnh tình ý gắn bó của người xưa bỗng từng câu buộc ra từ miệng họ. Hồ Phỉ bất giác ngâm khẽ:

– Nghĩ ngôn ẩm tửu, dữ tử giao lão.

Miêu Nhược Lan ngẩng đầu nhìn lên vào mắt chàng khe ngâm theo:

– Cầm sắt tại ngư, mạc bất tĩnh hảo.

Ðó là những câu đối đáp giữa một đôi vợ chồng được ghi lại trong Kinh Thi, tình ý triền miên, dịu dàng vô hạn. Chợt tiếng người trong lòng đất vang rõ hơn.

Hồ Phỉ nhận biết tinh hơn, nói:

– Bọn họ đã tìm đến nởi cất giấu kho báu đang tranh giành chém giết nhau dưới đó.

Từ lá thư để lại của cha, chàng biết nơi để kho báu, đã từng vào đó mấy lần và lấy ra tờ giấy cha mẹ cất giấu năm nào và cả cây bút bằng vàng của cha Ðiền Quy Nông. Sáng hôm nay, chàng búng cây bút vàng cho Ðiền Thanh Văn là có ý cảnh cáo. Tuy biết rõ kho báu nhưng thể theo ý cha mẹ, chàng không muốn khui nó ra.

Lúc này lần theo hướng tiếng động chàng đoán bọn Bảo Thụ thấy châu báu vàng bạc thì vằn mắt lên, đang tranh cướp lẫn nhau.

Hồ Phỉ đoán không sai một li. Dưới hang sâu, người của các phái Thiên Long Môn, ẩm Mã Xuyên sơn trại, Bình Thông tiêu cục đang lăn xả chém giết nhau để tranh giành của báu. Bảo Thụ khoanh tay đứng xem, chỉ cười nhạt, thầm nghĩ cứ để cho chúng mày đâm chém nhau vãn đi, lão hoà thượng này sẽ thong thả dọn dẹp chúng mày. Chu Vân Dương giằng co với Hùng Nguyên Hiến, cả hai lăn lộn dưới đất. Bỗng cả hai lăn đến cạnh đống lửa. Lúc đầu cả hai đều muốn đè đối phương trên đống lửa, nào ngờ lăn lộn một lúc suýt nữa làm tắt cả lửa. Bảo Thụ chửi mắng:

– Muốn chết cóng cả lũ hay sao mà dập lửa đi thế?

Lão giơ chân phải kê dưới thân mình Chu Vân Dương rồi hất tung cả hai gã cùng bay lên rồi rơi bình bịch xuống đất. Bảo Thụ cười hì hì, cúi xuống nhặt mấy thanh củi to bỏ thêm vào đống lửa. Ðang định ưỡn thẳng lưng đứng lên, lão chợt thấy dưới ánh lửa bập bùng soi rõ hai bóng người trên vách băng trước mặt. Hai bóng người này cùng đang rung rinh khiến lão giật mình quay lại nhìn. Thì ra ở cửa hang có hai người sánh vai nhau cùng đứng, một người có vẻ e lệ, đó là Miêu Nhược Lan, người kia râu ria tua tủa, mặt đầy sát khí, đó là Tuyết Sơn Phi Hồ Hồ Phỉ.

Bảo Thụ “A!” lên một tiếng, vẫy tay phải ra, một xâu tràng hạt sắt bay đi. Tràng hạt lúc đầu ném ra liền như một chuỗi nhưng thực ra dây xâu đã bị lão ngắt từ trước nên mâý chục hạt bỗng chia ra trên dưới, tả hữu đánh vào những huyệt đạo quan trọng trên người Hồ Phỉ và Miêu Nhược Lan. Ðây là tuyệt kĩ do lão khổ luyện hơn mười năm mới thành, chuyên nhằm bảo vệ mình và cứu người, chưa bao giờ dùng để đón đánh địch thủ cả. Lúc này, gặp địch thủ tài giỏi quá đột ngột, trong lúc cấp bách, lão phải giở chiêu sát thủ này ra.

Hồ Phỉ cười nhạt, bước tới một bước, che chắn cho Miêu Nhược Lan. Bảo Thụ thấy chàng không có công phu kì lạ nào chống đỡ thì mừng lắm, thầm nghĩ: “Thì ra ngươi chỉ phách lối, công phu chẳng qua có vậy, phen này phải khiến cho ngươi không có đất chôn mới được!”. Lão đang lúc đắc ý chợt thấy Hồ Phỉ vung hai tay áo ra là đã thu hết mấy chục hạt sắt đang vun vút bay tới, rồi từ tay áo có tiếng lách tách như tiếng băng rơi, mấy chục viên sắt đã bay cả sang vách băng, làm băng vụn toé ra tứ phía.

Bảo Thụ thấy thế thì bất giác sợ mất mặt, vội nhảy lùi về phía sau Tào Vân Kỳ.

Sợ Hồ Phỉ đuổi theo, lão la lên “Hỏng rồi!” hai tay chộp lấy lưng Tào Vân Kỳ, nhấc tấm thân cao lớn ấy lên ném vào đống lửa. Lão định dập tắt lửa đê Hồ Phỉ không thấy được lão, nào ngờ đống lửa vừa được bỏ thêm củi khô đang rực cháy, Tào Vân Kỳ ngã vào lửa, lửa bén vào quần áo hắn khiến trong hang càng thêm sáng.

Hồ Phỉ thấy Bảo Thụ vừa bước lên đã giở ngay độc thủ ra với mình và Miêu Nhược Lan, lại nghĩ tới những điều Miêu Nhược Lan vừa kể, đủ thấy lão hoà thượng này bỉ ổi ham tiền, đã hại đến tính mạng cha mình thì lửa giận trong lòng bùng lên chẳng khác gì đống lửa đang cháy trong hang vậy. Chàng cúi nhặt một vốc châu báu đặt lên lòng bàn tay trái, dùng ngón tay trỏ bên phải không ngừng búng đi.

Chỉ thấy nào trân châu, san hô, bích ngọc, mã não, phỉ thuý, bảo thạch, ngọc mắt mèo, ngọc xanh tố mẫu… thôi thì đủ thứ quý hiếm bay tới như mưa trên người Bảo Thụ. Mỗi hạt ngọc bắn tới khiến lão đau đớn khôn cùng. Lão vọt lên, cúi xuống cố tránh nhưng hễ ngón tay Hồ Phỉ búng ra, châu báu bắn tới đều trúng cả không chệch chút nào. Người trong hang khá đông, vậy mà số châu báu này không khi nào chạm vào người khác.

Nhìn thấy cảnh đó, bọn Lưu Nguyên Hạc, Ðào Bách Tuế đều nép sát người vào vách hang không dám động đậy. Lúc đầu Bảo Thụ còn né đông tránh tây, sau mắt cá chân trúng liền hai viên ngọc bích lão ngã ngay xuống, không đứng dậy được, đành kêu gào lăn lộn dưới đất. Lúc trước, lão chỉ sợ châu báu không nhiều, lúc này lão lại mong càng ít châu báu càng hay.

Hồ Phỉ càng búng càng nặng tay song cố ý tránh những chỗ nguy hiểm đến tính mạng lão, để cho lão nếm đủ mùi cay đắng. Những người kia lùi cả vào một góc hang chăm chú ngó xem, ai nấy hồn xiêu phách lạc, thở cũng không dám thở mạnh.

Miêu Nhược Lan thấy Bảo Thụ kêu rên thê thảm quá, trong lòng không nỡ bèn nói nhỏ:

– Người này xấu xa nhưng lão nếm đòn thế đủ rồi, tha cho lão đi!

Bình sinh Hồ Phỉ đã trừ ác là trừ tận gốc, huống hồ kẻ đó chính là kẻ thù đã giết hại cha mẹ mình, nhưng vừa nghe Miêu Nhược Lan nói vậy, chàng bỗng thấy mình đã hưởng hạnh phúc cực lớn nên lòng căm giận kẻ thù độc ác nhất trên đời cũng vơi đi nhiều. Chàng bèn vung tay trái ra, hơn mười mảnh ngọc quý còn lại trên tay bắn ra kêu lách tách, găm hết vào trong vách băng. Mọi người đều kinh hãi, thầm nghĩ: “Số đá quý ấy nếu cho Bảo Thụ nếm mùi, thì chỉ một mảnh thôi, cũng đủ lấy đi tính mệnh lão!”.

Hồ Phỉ quét ánh mắt giận dữ từ trái sang phải, ánh mắt tia đến mặt người nào, người ấy bất giác cúi gầm mặt xuống, không dám đón ánh mắt chàng. Trong hang im lặng như tờ, Bảo Thụ tuy đau đớn trên người song không dám rên nửa tiếng.

Một lúc sau, chàng quát lên:

– Các vị ham châu báu đến thế thì ở lạ trong hang này mà làm bạn với châu báu nhé!

Nói xong chàng dắt tay Miêu Nhược Lan quay gót bước ra.

Cả bọn không ngờ chàng chịu dễ dàng buông tha bon họ đến thế nên đều mừng rỡ khi nghe tiếng bước chân hai người xa dần trong đường hầm. Họ kêu lên vui vẻ rồi cúi xuống nhặt châu báu.

Ra khỏi đoạn có hai tảng đá tròn, Hồ Phỉ nói:

– Chúng mình ngồi đây đợi một lát xem họ có chịu ra không. Ai ít lòng tham, chịu rút ra ngoài thì tha mạng sống của người đó.

Lúc này trong hang mọi người dùng tay bới nhặt lung tung, chỉ giận cha mẹ không sinh cho mình vài cái tay nữa. Một lúc lâu sau, bỗng trong đường hầm vang lên một hồi tiếng đóng nện nặng nề, bọn họ lúc đầu không hiểu, sau mới nghĩ ra thì ai nấy hoảng sợ, mặt xám ngoét, cùng kêu lên:

– Trời ơi, nguy mất rồi!

– Hắn lấp chặt lối ra rồi!

– Liều mạng với hắn thôi!

Trong lúc nguy cấp, mọi người tranh nhau ùa ra. Ðến được chỗ hai tảng đá tròn thì hai tảng đá đó đã bị Hồ Phỉ đẩy về chỗ cũ, chặn cứng lối ra. Ðường hầm chật chội, ở phía ngoài còn có chỗ để đẩy, còn phía trong chỉ đủ chỗ cho mọi người đứng. Mặt đá lại trơn nhẵn không bám vào đâu được mà xê dịch, bị lấp kín như thế này, chỉ một lúc sau số băng tan thành nước sẽ đông cứng lại, nếu bên ngoài không có người đến cứu thì người trong hang không sao thoát ra ngoài được.

Miêu Nhược Lan thấy không nỡ, nói:

– Huynh định chôn sống họ hay sao?

Hồ Phỉ đáp:

– Muội nói đi, trong số đó ai là người tốt, đáng được tha mạng nào.

Miêu Nhược Lan thở dài:

– Trên đời này, ngoài cha muội và huynh, muội không còn biết có ai thực sự là người tốt cả. Song huynh không thể giết hết kẻ xấu trong thiên hạ được.

Hồ Phỉ sững người, hỏi:

– Huynh sao kể được là người tốt?

Miêu Nhược Lan ngẩng lên nhìn chàng, đáp:

– Muội biết huynh là người tốt. Khi chưa gặp huynh, muội đã biết rồi kia! Ðại ca, đại ca có biết lúc nào trái tim muội đã thuộc về đại ca không?

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.