Uyên Ương Đao

CHƯƠNG 9



Hay lắm, chiêu thứ nhất trong “Phu Thê đao pháp” Nữ Mạo Lang Tài Châu Vạn Hộc(#5) sử hay lắm, dùng thật kỳ diệụ
Viên Tiêu hai người cùng đỏ mặt lên, không ngờ trong cơn nguy cấp, hai người lại thuận tay sử một chiêu vừa mới học, làm sao lại phối hợp thật là không sai sót mảy maỵ Trác Thiên Hùng vung ngang thiết trượng, đang định tấn công, Nhiệm Phi Yến kêu lên:
– Chiêu thứ hai Thiên Giáo Diễm Chất Vi Quyến Thuộc(#6).
Tiêu Trung Tuệ theo đúng thế mà tấn công, Viên Quán Nam liền giơ ngang đao ra thủ ngự. Trác Thiên Hùng không thể dùng cách lấy công làm thủ, đành phải lùi lại một bước. Lâm Ngọc Long kêu lên:
– Chiêu thứ ba Thanh Phong Dẫn Bội Hạ Dao đài(#7).
Viên Trung Tuệ cà Viên Quán Nam liền cùng múa đao lên, gió nghe vi vút. Nhiệm Phi Yến lại nói:
– Minh Nguyệt Chiếu Trang Thành Kim ốc(#8).
Tiêu Viên hai người nhìn nhau mỉm cười, ánh đao lấp lánh chiếu rọi trên khuôn mặt, Trác Thiên Hùng lại bị dồn phải lùi thêm một bước nữa. Chỉ nghe Lâm Nhiệm hai người liên tiếp đọc các chiêu số:
– đao Quang Yểm Ánh Khổng Tước Bình
– Hỉ Kết Ti La Tại Kiều Mộc
– Anh Hùng Vô Song Phong Lưu Tế
– Khước Phiến động Phòng Nhiên Hoa Chúc
– Bích Tiêu Thanh Lý Song Minh Phượng
– Kim Triêu Hữu Nữ Nhan Như Ngọc
– Thiên Kim Nhất Khắc Khánh Lương Tiêu
– Chiếm đoạn Nhân Gian Thiên Thượng Phúc.
Hai người đọc tới đây, mười hai chiêu trong “Phu Thê đao pháp” đã hết, tuy còn hơn sáu mươi chiêu nữa nhưng Viên Tiêu hai người chưa học được. Viên Quán Nam kêu lên:
– đi lại từ đầụ
Một đao chém ra, lại chính là chiêu Nữ Mạo Lang Tài Châu Vạn Hộc. Hai người lần đầu sử mười hai chiêu này, phối hợp chưa thuần thục lắm, nhưng Trác Thiên Hùng đã tay chân luống cuống, chống đỡ thật khó khăn. Bây giờ sử lại từ đầu, hai người đã tương thông với nhau, thấy lộ đao pháp này chiêu nào cũng là một câu thơ nghe thật tình tứ, không khỏi vừa mừng vừa lo, phối hợp Uyên ương đao càng thêm chặt chẽ, đến chiêu thứ chín Bích Tiêu Thanh Lý Song Minh Phượng, song đao múa ra chẳng khác gì loan bay phượng múa, linh động uyển chuyển Trác Thiên Hùng làm sao chống đỡ nổi?
Chỉ nghe “A” một tiếng, đầu vai y đã trúng đao, máu chảy tung tóe. Y biết không địch nổi, đánh thêm e sẽ bỏ mạng nơi am ni cô này, liền thu thiết trượng về nhảy vọt qua tường chạy mất.
Viên Tiêu hai người nhìn nhau, tình trong như đã, nhất thời không biết phải nói gì. Bỗng nghe Lâm Ngọc Long lớn tiếng quát:
– Hay quá, hay quá, Nữ Mạo Lang Tài Châu Vạn Hộc.
Y bản tâm khen ngợi “Phu Thê đao pháp” của mình nhưng Tiêu Trung Tuệ nghe thế mặt lại đỏ bừng, cúi đầu chạy ra khỏi ni am. Viên Quán Nam đuôi theo đến cửa, thấy bóng sau lưng của Tiêu Trung Tuệ thấp thoáng khuất sau một rặng dương liễu rồi biến mất. đằng sau có người kêu lên:
– Tướng công.
Viên Quán Nam quay đầu lại, thấy tên thư đồng đang đứng cười, mở giỏ đựng sách ra, một đứa bé đang nằm ngủ, chính là đứa con của Lâm Ngọc Long và Nhiệm Phi Yến. Sách vở bên trong đã ẩm ướt một khoảng lớn, thật đúng là “Thư Trung Tự Hữu Hài Nhi Niệu”.
 
Ngày mồng mười tháng ba chính là ngày tiệc thọ năm mươi của Tấn Dương đại hiệp Tiêu Bán Hòa. Trong Tiêu phủ, người đến mừng đông nghẹt, Tiêu Bán Hòa mặc trường bào ngoài khoác áo ngắn, tại đại sảnh tiếp đón các anh hùng hảo hán bạch đạo, hắc đạo, tiền bối, thanh niên… Rất nhiều người Tiêu Bán Hòa vốn không quen biết, chỉ vì ngưỡng mộ danh tiếng của ông mà đến. Tại hậu đường, Viên phu nhân, Dương phu nhân, Tiêu Trung Tuệ cũng đều vui vẻ ăn mặc quần áo mới. Hai vị phu nhân không ngừng tiếp nhận những món lễ vật đủ loại của khách đem đến. Tiêu Trung Tuệ thì đang giắt hoa trước bàn trang điểm, đột nhiên nghĩ đến một chuyện khiến nàng mặt đỏ lên, cúi đầu ngâm nho nhỏ:
Thanh Phong Dẫn Bội Hạ Dao đài,
Minh Nguyệt Chiếu Trang Thành Kim ốc.
Viên phu nhân và Dương phu nhân hai người nhìn nhau, nghĩ thầm: “Con nhỏ này từ khi đoạt được thanh đao Uyên ương đem về, chợt vui, chợt buồn, dường như có tâm sự gì. Năm nay nó đã được mười tám tuổi rồi, chắc là ra ngoài gặp được anh chàng nào hợp tình hợp ý”.
Dương phu nhân thấy nàng cài đầu không đâu vào đâu, đột nhiên phát giác thiếu mất một món, vội hỏi:
– Tuệ nhi, cái kim thoa đại má cho con đâu rồi?
Trung Tuệ cười khanh khách nói:
– Con cho người ta rồị
Viên phu nhân nhìn Dương phu nhân, cả hai đều nghĩ thầm: “Quả nhiên không khỏi như mình nghĩ, con bé này chắc đã cho người ta món quà tình nghĩa ấy rồi”. Dương phu nhân hỏi thêm:
– Cho ai thế?
Trung Tuệ cười đến rung cả những bông hoa trên đầu, nói:
– Ỵ.. y ư? Thể nào hôm nay cũng đến bái thọ gia gia, người đó danh tiếng lẫy lừng, không ai tưởng nổị
Dương phu nhân đang toan hỏi thêm bỗng thấy bà vú họ Trương bưng một cái hộp bằng gấm đoạn vào, nói:
– Món thọ lễ này thật là kỳ quái, ai đời lại đem tặng lão gia một cái kim thoa?
Viên Dương hai phu nhân vội đến xem, thấy vật trong hộp lấp lánh, chính là chiếc kim thoa của Tiêu Trung Tuệ.
Dương phu nhân quay lại, thấy con gái mặt mày tươi rói, cười tít cả mắt vội hỏi:
– Người đem lễ đã đến phải không?
Trương má nói:
– đang ở ngoài sảnh nói chuyện với lão giạ
Viên Dương hai phu nhân nóng ruột muốn xem người đó là người như thế nào mà làm cho con gái mình thần hồn điên đảo, nhìn nhau khẽ gật đầu, cùng đi ra sau bình phong ngoài đại sảnh ngó ra, thấy một người đang ấp úng:
– Tiểu nhân tên là Cái Nhất Minh, ngoại hiệu là Bát Bộ Cản Thiềm, Trại Chuyên Chư, đạp Tuyết Vô Ngấn, độc Cước Thủy Thượng Phi, Song Thích Cái Thất Tỉnh, hôm nay đặc biệt cùng ba người anh em cùng đến chúc thọ Tiêu lão anh hùng.
Hai vị phu nhân vừa thoạt nhìn, thấy gã kia lùn bé ốm o, bên cạnh thêm ba người khác trông thật quái dị. Tiêu Bán Hòa vuốt râu cười đáp:
– Thái Nhạc tứ hiệp đại giá quang lâm, lại còn tặng cho lão phu chiếc kim thoa quả là hậu lễ, thật là có lòng.
Cái Nhất Minh đáp:
– Không dám, không dám.
Viên Dương hai phu nhân lòng đầy ngờ vực, không lẽ con gái mình chọn lại đúng là gã lùn này? Hai người kiến đa thức quảng, biết con người không phải ở tướng mạo, nhưng người này ngoại hiệu vang dội như thế, ắt là võ nghệ cao cường, dám tự xưng một chữ “hiệp”, nhân phẩm chắc cũng phải khá.
Trong tiếng chuông trống đàn hát, ngoài cổng lại tiến vào ba người khác, cùng hướng về Tiêu Bán Hòa hành lễ. Một thư sinh anh tuấn lớn tiếng nói:
– Vãn bối Lâm Ngọc Long, Nhiệm Phi Yến, Viên Quán Nam cung chúc Tiêu lão tiền bối phúc như đông hải, thọ tỉ nam sơn. Một chút bạc lễ, xin lão tiền bối cười mà nhận chọ
Nói xong y đưa lên một cái hộp dài đã mở sẵn. Tiêu Bán Hòa cám ơn, nhận lấy nhìn vào, không khỏi ngơ ngẩn, buột miệng nói ra:
– Uyên ương đaọ
 
Trong vườn hoa sau Tiêu phủ, Lâm Ngọc Long đang dạy đao pháp cho Viên Quán Nam, còn Nhiệm Phi Yến thì dạy cho Tiêu Trung Tuệ, mất hơn nửa ngày hai người mới truyền hết hơn sáu mươi lộ “Phu Thê đao pháp”.
Viên Quán Nam và Tiêu Trung Tuệ cố hết sức ghi nhớ, nhưng bảo hai người chuyên tâm nhất trí thực không phải dễ. Sau khi Tiêu Bán Hòa hỏi kỹ việc lấy được đao, bàn bạc với hai vị phu nhân xong mới hứa gả con gái cho Viên Quán Nam, nói rõ tối nay trong buổi tiệc thọ, sẽ tuyên bố cho hai người đính hôn. Hai người lòng như hoa nở, nếu không vì pho đao pháp này uy lực vô cùng, ắt không thể nào có lòng dạ nào mà tu luyện võ nghệ. Hơn nữa nếu như không phải là người học võ không theo lễ tục thói thường, trai gái chưa lấy nhau không thể nào ở chung một nhà được.
“đao Quang Yểm Ánh Khổng Tước Bình, Hỉ Kết Ti La Tại Kiều Mộc… Bích Tiêu Thanh Lý Song Minh Phượng, Kim Triêu Hữu Nữ Nhan Như Ngọc…” Lâm Ngọc Long và Nhiệm Phi Yến sau khi dạy xong, để cho hai người tự đối luyện đao pháp với nhau, hai vợ chồng thu được một đôi đồ đệ như thế, trong lòng thật là vui mừng.
Thái Nhạc tứ hiệp đứng một bên nhìn hai người tập luyện, Tiêu Dao Tử và Cái Nhất Minh không ngừng chỉ trỏ, nói chiêu này có sơ hở, chiêu kia có chỗ trống. Lâm Ngọc Long trong bụng tức tối, đưa tay chùi mồ hôi trên mặt, nói:
– Cái huynh, vợ chồng tôi có lộ đao pháp này tặng cho vợ chồng Viên huynh là lễ vật mừng tân hôn. Còn Thái Nhạc tứ hiệp thì có đồ mừng gì thế?
Thái Nhạc tứ hiệp nghe thế, trong bụng áy náy, không biết phải trả lời sao. Bảo đem lễ vật đến quả là điều đại kỵ của bọn họ. Nhiệm Phi Yến chủ tâm trêu ghẹo bọn họ, nói:
– ở trong bùn trong sông có giống Bích Huyết Kim Thiềm, người học võ ai ăn được một con, có thể tăng mười năm công lực, có điều rất là khó bắt. Cái huynh ngoại hiệu Bát Bộ Cản Thiềm, độc Cước Thủy Thượng Phi sao không đi bắt vài con, tặng cho vợ chồng mới cưới này, chẳng phải là một trọng lễ hay sao?
Cái Nhất Minh mừng quá, nói:
– Thật ư?
Lâm Ngọc Long nói:
– Bọn ta lẽ nào nói láo? Chỉ phải khinh công của vợ chồng ta còn kém, lại không biết bơi, không dám xuống nước bắt.
Cái Nhất Minh nói:
– Nói đến khinh công, thủy tính thì đúng là Cái mỗ coi như trò chơi. đại ca, nhị ca, tam ca bọn mình đi bắt cóc chứ?
Nhiệm Phi Yến cười:
– Ha ha, Cái huynh, chuyện đó Cái huynh quên sao? Bích Huyết Kim Thiềm phải đúng giờ Tí nửa đêm mới ra ngoài hút tinh hoa của ánh trăng. Ban ngày ban mặt làm sao bắt được?
Cái Nhất Minh nói:
– đúng rồi, đúng rồi. Ta biết chứ, nhưng bất chợt quên đấy thôi. Nếu ban ngày mà bắt được thì có gì là quí nữa?
 
*
* *
 
Trong đại sảnh nến đỏ chiếu sáng, trung đường treo một cẩm trục, trên thêu một chữ Thọ bằng chỉ vàng cao đến năm thước. Khi đó quan khách bái thọ đã xong, Tiêu Bán Hòa vuốt bộ râu dài, cười hỉ hả tuyên bố một hỉ sự: con gái độc nhất của ông ta Tiêu Trung Tuệ hôm nay sẽ cùng thanh niên hiệp sĩ Viên Quán Nam đính ước, xin mời các vị bằng hữu sau chén rượu thọ Ở lại uống thêm một chén rượu mừng.
Mọi người reo hò vang dậy, Viên Quán Nam quì xuống tấm thảm đỏ, bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu. Tiêu Bán Hòa cười hì hì cầm một chiếc quạt trầm tặng cho chàng làm lễ vật kiến diện, Viên Quán Nam liền tạ Ơn nhận lấy. Viên phu nhân cũng cười hoan hỉ tặng cho chàng một chiếc nhẫn ngọc, Viên Quán Nam cũng tạ Ơn…
đột nhiên, nghe keng một tiếng, chiếc nhẫn rơi xuống đất, Viên Quán Nam mặt mày biến sắc, nhìn chăm chăm vào bàn tay phải của Viên phu nhân. Thì ra ngón tay út bàn tay phải của Viên phu nhân có thêm một ngón tay phụ. Y chộp lấy bàn tay trái của Viên phu nhân, thấy cũng còn một ngón tay thêm vào ngón tay út. Viên Quán Nam run run gọi:
– Nhạc… nhạc mẫu đại nhân, bà… bà có nhận ra vật này không?
Nói xong chàng đưa tay lên cổ lôi ra một sợi dây chuyền vàng đeo một con sư tử bằng phí thúy. Viên phu nhân cũng cầm lấy con sư tử, toàn thân như bị sét đánh, kêu lên:
– Ngươi… ngươi là Sư Quan đấy ư?
Viên Quán Nam kêu lên:
– Mẹ, chính là con đây, chắc mẹ nhớ con lắm.
Hai người ôm chặt lấy nhau, cùng khóc òa lên. Trong thọ đường ai nấy đều im lặng, nhìn cảnh mẹ con gặp nhau, ai ai cũng thấy khó xử, lại vừa vui mừng, lại thêm vài phần lạ lùng. Chỉ nghe Viên phu nhân khóc nói:
– Sư Quan, Sư Quan, mười tám năm nay, con ở đâu? Mẹ không lúc nào không tưởng nhớ tới con.
Viên Quán Nam nói:
– Mẹ Ơi, con cũng đi khắp mười tám tỉnh, đi nghe ngón tin tức của mẹ. Con chỉ sợ kiếp này không gặp lại mẹ thôị
Tiêu Trung Tuệ nghe Viên Quán Nam kêu một tiếng “mẹ”, thân hình run rẩy như muốn ngã, trong đầu vang lên một ý niệm: “Thì ra chàng chính là anh ruột ta, thì ra chàng là anh ruột tạ.. chàng là anh ruột tạ..”.
Lâm Ngọc Long hỏi khẽ vợ:
– Cái gì? Viên tướng công là con của Tiêu thái thái ư? Ta chẳng hiểu gì cả.
Nhiệm Phi Yến đáp:
– Thì Viên tướng công đã chẳng nói đang đi tìm mẫu thân đấy ư? Anh ta còn nhờ mình đi kiếm giùm nữa, nói mẹ anh ta hai ngón tay út có hai ngón dự Tiêu thái thái chẳng đã nhận ra anh chàng là gì?
Lâm Ngọc Long lắc đầu:
– Thế sao y lại họ Viên, còn cha anh ta lại họ Tiêu?
Nhiệm Phi Yến gắt:
– Ngu lắm, Viên tướng công lạc mẹ từ khi mới lên ba, con nít ba tuổi làm sao biết mình họ gì, lấy đại một cái họ chẳng được hay sao?
Lâm Ngọc Long nói:
– Nếu nói thế, Tiêu cô nương là em gái anh tạ Anh em ruột sao lấy nhau được?
Nhiệm Phi Yến đáp:
– Nếu là anh em rồi thì còn làm sao lấy nhau được nữa? Anh nói thế chẳng hóa ra là thừa hay sao?
Lâm Ngọc Long bực mình nói:
– Hừ, có em nói thừa thì có.
Hai vợ chồng càng nói càng lớn tiếng. Tiêu Trung Tuệ cũng không nhịn nổi, “A” một tiếng, ôm mặt chạy ra ngoàị
Tiêu Trung Tuệ trong lòng hoang mang, chỉ thấy trước mặt một màu tối đen, không còn gì sinh thú nữa. Nàng chạy vù ra cửa, co giò chạy thật nhanh, đột nhiên nghe bình một tiếng, đầu vai đã đụng phải người nào đó. Nàng kêu lên “Chao ôi!” một tiếng, nghĩ thầm: “Hỏng rồi, ta một thân võ công, e rằng đụng người bị thương mất thôi”. Vội vàng giơ tay lên đỡ người nọ, bỗng dưng cổ tay bị nắm chặt, cánh tay tái tê đi, hóa ra đã bị người ta nắm trúng mạch môn. Nàng kinh hãi vội ngửng đầu lên, chưởng phải lập tức đánh rạ Người kia vung tay khua một cái bắt luôn mạch môn tay phải của nàng. Lúc này nàng đã nhìn rõ, chẳng ai xa lạ chính là Trác Thiên Hùng.
 
Chú thích
5.Trai tài gái sắc đáng giá như vạn hộc châu báu
6.Trời se duyên kẻ tốt đẹp thành thân quyến với nhau
7.Gió thổi tiếng ngọc chốn Dao Đài
8.Trăng sáng chiếu vào quần áo trông như nhà vàng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.