Vết Bớt Màu Cà Phê Sữa

CHƯƠNG 38



Erlendur nhìn Katrín.
“Đó là cách mà anh ta lấy được thông tin về người cha thực của mình à?” ông hỏi.
“Con tôi phát hiện ra rằng nó không thể là con trai Albert” giọng Katrín trầm xuống.
“Bằng cách nào cơ?” Erlendur hỏi. “Anh ta đã tìm kiếm điều gì? Tại sao anh ta lại tự tìm kiếm mình trong cơ sở dữ liệu? Hay đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên?”
“Không” Katrín nói. “Đó không phải là một sự tình cờ”.
Elínborg thấy như thế đã quá đủ rồi. Cô muốn dừng việc chất vấn lại và để Katrín được nghỉ ngơi. Cô đứng lên và nói rằng mình cần lấy một cốc nước rồi ra hiệu gọi Erlendur đi cùng mình, ông đi theo cô vào bếp. Elínborg bảo ông rằng có lẽ người phụ nữ đã chịu đựng quá đủ rồi và họ nên để bà được yên, đồng thời khuyên bà nên gặp luật sư trước khi nói thêm điều gì khác. Họ phải để những câu hỏi lại sau, nói chuyện với gia đình Katrín và yêu cầu một vài người ở cùng và giúp đỡ bà. Erlendur không đồng ý. Ông chỉ ra rằng Katrín vẫn chưa bị bắt, chưa bị nghi ngờ vì tội gì, rằng đây không phải là một cuộc thẩm vấn chính thức mà chỉ là thu thập thêm thông tin, và rằng lúc này đây Katrín đang rất hợp tác. Họ cần phải tiếp tục.
Elínborg lắc đầu.
“Còn nước còn tát” Erlendur nói.
“Nói hay thật!” Elínborg rít lên.
Katrín xuất hiện ở cửa bếp và hỏi xem họ có tiếp tục không. Bà đã sẵn sàng nói cho họ biết sự thật và lần này sẽ không giấu giếm gì nữa.
“Tôi muốn vượt qua chuyện này” bà nói.
Elínborg hỏi bà có muốn nói chuyện với luật sư không, nhưng Katrín lắc đầu. Bà nói rằng mình không biết luật sư nào và cũng chưa bao giờ có dịp nhờ đến luật sư. Bà không biết phải làm chuyện đó thế nào.
Elínborg nhìn Erlendur với vẻ cáo buộc, ông đề nghị bà nói tiếp. Khi tất cả mọi người đã ngồi xuống, Katrín kể lại câu chuyện của mình. Bà xiết chặt tay và bắt đầu kể câu chuyện đời mình một cách buồn bã.
 
Buổi sáng hôm đó Albert ra nước ngoài. Họ dậy rất sớm. Bà pha cà phê cho cả hai người. Họ lại nói về chuyện bán nhà và mua một nơi nào đó nhỏ hơn. Họ thường nói về chuyện này, nhưng chưa lần nào bàn đến nơi đến chốn. Có thể đó là một bước ngoặt lớn đánh dấu tuổi già của họ. Họ không cảm thấy già, nhưng dường như càng ngày việc mua một ngôi nhà nhỏ hơn càng trở thành một áp lực với họ. Albert nói khi nào về ông sẽ nói chuyện với một công ty bất động sản, rồi ông lái chiếc Cherokee đi.
Katrín quay trở lại giường. Hai tiếng nữa bà mới phải đi làm, nhưng bà không thể ngủ lại được. Bà nằm đó, trở mình cho đến 8 giờ. Sau đó bà dậy. Bà đang ở trong bếp thì Einar bước vào. Anh ta có chìa khóa nhà.
Bà có thể nhận ra ngay con trai mình đang buồn nhưng không hiểu tại sao. Anh ta nói rằng mình đã thức suốt đêm, sau đó bước qua phòng khách vào bếp nhưng không ngồi.
“Con biết rằng có một số thứ không phù hợp” anh ta nói và nhìn mẹ mình đầy giận dữ. “Con luôn biết điều đó”.
Katrín không thể hiểu được con mình đang tức giận vì điều gì.
“Con nghĩ rằng có một vài thứ khốn kiếp không phù hợp” anh ta nhắc lại, gần như là hét lên.
“Con đã bẻ khóa mật mã” anh ta nói. “Con đã phá luật và bẻ khóa mật mã. Con muốn biết bệnh tật được di truyền trong các gia đình như thế nào – và nó đúng là được di truyền lại theo huyết thống, con có thể khẳng định với mẹ điều đó. Nó xảy ra trong một vài gia đình khác, nhưng không phải gia đình chúng ta. Không phải trong gia đình của bố và gia đình của mẹ. Đó là lý do tại sao nó không phù hợp. Mẹ có hiểu không? Mẹ có hiểu điều con đang nói không?”
Điện thoại của Erlendur kêu lên trong túi áo khoác và ông xin Katrín thứ lỗi. Ông đi vào bếp để nghe máy. Người gọi là Sigurdur Óli.
“Gái già ở Keflavík đang tìm ông đấy” anh ta nói luôn.
“Gái già? Ý anh là Elín ư?”
“Phải, Elín”.
“Anh đã nói chuyện với bà ta chưa?”
“Rồi” Sigurdur Óli nói. “Bà ta nói rằng mình cần phải nói chuyện với ông ngay lập tức”.
“Anh có biết bà ta muốn gì không?”
“Bà ta thẳng thừng từ chối nói chuyện với tôi. Ông làm đến đâu rồi?”
“Anh có cho bà ta số điện thoại của tôi không?”
“Không”.
“Nếu Elín gọi lại lần nữa, hãy cho bà ta số của tôi” Erlendur nói rồi tắt máy. Katrín và Elínborg đang chờ ông trong phòng khách.
“Xin lỗi” ông nói với Katrín. Bà tiếp tục câu chuyện dang dở.
 
Einar đi qua phòng khách. Katrín cố gằng trấn tĩnh con và hỏi xem có chuyện gì đã khiến con mình thất vọng đến thế. Bà ngồi xuống và bảo con ngồi cạnh. Nhưng anh ta không nghe. Anh ta đi đi lại lại trước mặt bà. Katrín hiểu rằng con mình đã có vấn đề trong một thời gian dài và sự ly hôn không có tác dụng. Vợ Einar đã bỏ nó. Cô ta muốn một sự khởi đầu mới mẻ. Cô ta không muốn bị ngộp thở vì mỗi buồn của anh ta.
“Nói cho mẹ biết có chuyện gì đi” bà nói.
“Quá nhiều, mẹ ạ, quá nhiều”.
Và sau đó là câu hỏi mà bà đã chờ đợi sau từng ấy năm.
“Bố con là ai?” Con trai bà hỏi và dừng lại trước mặt bà. “Ai mới thực sự là bố của con?”
Bà nhìn Einar.
“Chúng ta không còn bí mật nào nữa, mẹ ạ” anh ta nói.
“Con đã phát hiện ra điều gì?” Bà hỏi. “Con muốn nói đến chuyện gì?”
“Con biết bố không phải là bố của con” anh ta nói rồi cười rống lên. “Mẹ đã nghe rõ chưa? Bố không phải là bố của con! Và nếu ông ấy là bố con, thế con là ai? Con đến từ đâu hả? Các anh trai con. Bỗng nhiên họ chỉ là anh em cùng mẹ khác cha. Tại sao mẹ chưa bao giờ nói cho con biết điều gì cả? Tại sao mẹ nói dối con trong suốt thời gian qua? Tại sao? Tại sao?”
Bà nhìn con đăm đăm, mắt ầng ậng nước.
“Mẹ đã lừa dối bố phải không?” Einar hỏi. “Mẹ có thể nói với con. Con sẽ không cho ai biết đâu. Mẹ đã lừa dối bố phải không? Không ai cần biết trừ hai mẹ con mình, nhưng con phải nghe chuyện đó từ chính mẹ. Mẹ phải nói cho con biết sự thật. Con đến từ đâu? Con được sinh ra như thế nào?”
Einar dừng lại.
“Con được nhận nuôi ư? Một đứa trẻ mồ côi phải không? Con là cái gì? Con là ai? Hả mẹ?”
Katrín òa lên nức nở. Anh ta nhìn mẹ chằm chằm, rồi bắt đầu bình tĩnh lại, trong khi bà khóc trên ghế sô pha. Phải mất một lúc Einar mới nhận ra những điều mình nói đã làm mẹ đau khổ đến mức nào. Cuối cùng anh ngồi xuống và ôm lấy mẹ. Họ ngồi trong yên lặng một lúc cho đến khi bà bắt đầu kể cho Einar nghe cái đêm ở Húsavík khi Albert đang ở ngoài khơi. Bà đi chơi với mấy người bạn gái và gặp một vài người đàn ông, trong đó có Holberg, kẻ đã đột ngột xông vào nhà bà. Anh ta lặng im ngồi nghe mẹ nói.
Bà kể cho con trai biết Holberg đã cưỡng hiếp và dọa nạt bà như thế nào, và bà đã quyết định sẽ sinh con mà không bao giờ nói cho ai biết chuyện gì đã xảy ra. Không nói với chồng hay với Einar. Và chuyện đó đã có tác dụng. Họ sống bên nhau thật hạnh phúc. Bà không cho phép Holberg phá hủy hạnh phúc của mình. Hắn không thể giết chết gia đình bà.
Bà nói với con mình những chuyện đó, mặc dù đó là đứa con trai của kẻ đã cưỡng hiếp mình, điều đó cũng không ngăn nổi bà yêu thương nó hết mực giống như hai đứa con còn lại, và bà biết Albert cũng đặc biệt yêu quý nó. Vì thế Einar chưa bao giờ phải chịu đựng hậu quả do Holberg gây ra. Chưa bao giờ. Anh phải mất một lúc mới thông suốt những gì mẹ mình vừa nói.
“Con xin lỗi” cuối cùng anh cũng nói. “Con không có ý định tức giận với mẹ. Con nghĩ rằng mẹ đã nói dối về thân phận của con. Con không biết chút gì về vụ cưỡng hiếp đó”.
“Tất nhiên là không rồi” bà nói. “Con làm thế nào mà biết được cơ chứ? Mẹ vẫn chưa hề nói cho ai biết mà”.
“Đáng lẽ ra con đã phải xét đến khả năng đó” anh ta nói. “Còn có một khả năng khác, nhưng con không quan tâm đến nó nữa. Con xin lỗi. Chắc hẳn bao năm nay mẹ đã phải cảm thấy rất kinh khủng”.
“Con không nên nghĩ đến chuyện đó” bà nói. “Con không phải chịu đựng những gì người đàn ông đó gây ra”.
“Con đã phải chịu đựng điều đó rồi mẹ ạ” Einar đáp. “Một sự dày vò kéo dài vô tận. Và không chỉ có con đâu. Tại sao mẹ không phá thai đi?”
“Ôi, lạy Chúa, đừng nói thế, Einar. Không bao giờ được nói thế con nhé!”
 
Katrín dừng lại.
“Bà không nghĩ đến việc phá thai ư?” Elínborg hỏi.
“Lúc nào tôi cũng nghĩ đến. Cho đến khi mọi việc đã quá trễ. Sau khi phát hiện mình có thai, ngày nào tôi cũng nghĩ đến điều đó. Dù thế nào, đứa bé cũng có thể là con của Albert. Chuyện đó có thể làm mọi thứ khác đi. Và sau đó tôi bị suy nhược sau khi sinh. Chứng suy nhược sau khi sinh, có phải không nhỉ? Tôi được đưa đi điều trị tâm lý. Sau ba tháng, tôi khỏe lại và chăm sóc cho con trai mình, và tôi yêu thằng bé từ đó”.
Erlendur chờ một lát trước khi tiếp tục việc thẩm vấn của mình.
“Tại sao con trai bà lại bắt đầu tìm kiếm các bệnh di truyền trong cơ sở dữ liệu của Trung tâm Nghiên cứu?” Cuối cùng ông hỏi.
Katrín nhìn ông.
“Cô bé ở Keflavík chết như thế nào?” Bà hỏi.
“Vì một bệnh u não” Erlendur nói. “Căn bệnh đó có tên là u xơ thần kinh”.
Nước mắt Katrín lại dàn dụa, sau đó bà buông một tiếng thở dài não nề.
“Ông không biết chuyện đó sao?” Bà hỏi.
“Chuyện gì cơ?”
“Tình yêu bé bỏng của chúng tôi mất cách đây ba năm” Katrín nói. “Không có lý do nào. Hoàn toàn không vì lý do nào cả”.
“Tình yêu bé bỏng của bà?” Erlendur hỏi lại.
“Tình yêu bé bỏng của chúng tôi” bà nói. “Con gái của Einar. Con bé đã chết. Đứa bé đáng yêu tội nghiệp”.

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.