CUỐN THEO CHIỀU GIÓ

CTCG : 02



Khi hai anh em song sinh để một mình Scarlett ở lại dưới vòm cổng Tara, và khi tiếng vó ngựa chìm khuất đằng xa, Scarlett đi trở về ghế như một kẻ thụy du. Da mặt nàng như bị căng ra vì đau đớn, và miệng thì đau nhức vì cứ phải cố nhoẻn cười để cho hai anh chàng Tarleton không phát giác được sự bí ẩn của mình. Nàng mệt mỏi ngồi xuống, co một chân lên lót dưới đùi, và tim nàng càng lúc càng phồng to trong nỗi thống khổ gần như sắp nổ tung. Nó cứ nhảy nhói lên từng lúc, hai bàn tay lạnh ngắt với cảm giác của một sự sụp đổ có thể xảy ra. Mặt nàng lộ rõ niềm đau xót và vẻ ngẩn ngơ, sự ngẩn ngơ của một đứa bé được nuông chìu, lúc nào cũng được thoả mãn tất cả những gì đòi hỏi để rồi bây giờ, lần đầu tiên trong đời, bị roi đời quất ngược .
Ashley sắp cưới Melanie Hamilton!

Ô, đó không thể là sự thật! Hai gã Tarleton đã lầm . Họ chỉ đùa nghịch theo bản tính của họ thôi. Ashley không thể, không có thể yêu được Melanie. Không một ai có thể yêu được cô gái loắt choắt và nhát nhúa đó . Scarlett khinh bỉ nhớ lại thân hình gầy xẹp như con nít đó, với cái khuôn mặt trái tim quá tầm thường không gợi lên được một chút hứng khởi nào. Và Ashley có thể không gặp cô ta từ nhiều tháng nay. Chàng đã không có mặt ở Atlanta quá hai lần kể từ khi tổ chức một cuộc hội họp vào năm ngoái ở Twelve Oaks. Không, Ashley không thể yêu được Melanie vì chàng… – Ô, nàng không thể lầm lẫn được – Bởi vì chàng đã yêu mình! Phải, chính Scarlett là người được chàng yêu, nàng quá rõ điều đó!

Nghe tiếng bước chân nặng nề của Mammy làm rung chuyển sàn nhà trước, Scarlett vội vàng kéo chân ra và cố làm vẻ tỉnh táo. Không nên để cho Mammy nghi ngờ. Mammy tự cho là cả họ O’Hara thuộc về bà, cả thể xác lẫn linh hồn, và những bí ẩn của họ cũng chính là những bí ẩn của đời bà, và chỉ cần nghi ngờ một chút thôi là cũng đủ làm cho bà cương quyết phát giác cho kỳ được với sự xông xáo của loài chó săn. Qua kinh nghiệm, Scarlett hiểu rõ là nếu sự tò mò chưa được giải toả, nhứt định là Mammy sẽ nói lại với Ellen và chừng đó, Scarlett sẽ bị bắt buộc phải cung khai tất cả với mẹ nàng, hoặc phải nghĩ ra một chuyện nói dối cho có vẻ thuận lý.

Mammy bước ra, một phụ nữ đồ sộ và lớn tuổi với đôi mắt nhỏ bé nhưng tinh quái như mắt voi. Da đen bóng, đúng giống người Phi châu, và sẵn sàng trung thành với dòng họ O’Hara tới giọt máu cuối cùng, bà là điểm tựa chánh của bà Ellen, là nỗi chán chường của ba cô con gái và là sự khủng khiếp đối với tất cả tôi tớ trong nhà . Mammy là người da đen nhưng thái độ xử sự và ý thức tự trọng của bà đôi khi còn cao hơn chủ . Bà được nuôi nấng từ nhỏ trong nhà bà Solange Robillard, mẹ của bà Ellen O’Hara, một phụ nữ Pháp, mũi cao và nghiêm khắc, không ngần ngại trừng phạt con cái hoặc gia nhân mỗi khi có ai làm gì thương tổn đến gia phong. Bà là nhủ mẫu của Ellen và cùng đi với chủ từ Savannah tới cao nguyên sau ngày Ellen lấy chồng . Người nào được Mammy thương thì người ấy luôn luôn bị la rầy. Và vì quá yêu quí Scarlett, và đã đặt tất cả hãnh diện vào, nên sự quở phạt của bà gần như liên tục .

− Mấy cậu về ‘ồi sao? Sao không mời người ta ở lại dùng bữa ? Tôi đã bảo Po’k dọn thêm hai bộ dĩa cho họ . Đó là lối xã giao nào vậy?

− Ối, tôi đã chán nghe họ nói chuyện chiến tranh đến nổi không thể nào chịu đựng thêm nữa suốt bữa ăn, nhứt là khi có ba phụ họa và không ngớt la ó về ông Lincoln.

− Cô cư xử không hơn một đứa quê mùa. Bao nhiêu công khó của tôi và bà Ellen cuối cùng chẳng ra gì . Và cô lại không choàng khăn nữa! Và đêm lại lạnh! Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi là cô sẽ bị cảm sốt nếu ngồi ngoài trời đêm mà không chịu choàng khăn lên vai. Đi vào nhà đi, cô Scarlett.

Scarlett quay mặt sang phía khác với dáng điệu cố làm ra vẻ ung dung, mừng thầm là Mammy đã không phát hiện ra được gì bởi bận tâm về vụ khăn choàng.

− Không, tôi muốn ngồi đây để ngắm mặt trời lặn. Đẹp lắm. Mammy làm ơn vào lấy giùm khăn choàng đi, tôi sẽ ngồi đây đợi ba về.

Giọng Mammy nghi ngờ:

− Coi, sao tiếng nói của cô giống như bị cảm vậy?

Scarlett hơi lo:

− Không phải đâu. Bà vào lấy khăn dùm đi.

Mammy lệch bệch đi vào nhà và Scarlett nghe tiếng bà gọi đứa tớ gái trên lầu:

− Rosa đâu? Ném cái khăn choàng của cô Scarlett xuống đây.

Và giọng bà trở nên gắt gỏng hơn:

− Đồ mọi cái ăn hại! Lần nào gọi cũng không có. Bây giờ tao lại phải đích thân lên đó lấy.

Scarlett nghe thang lầu kêu răng rắc và nàng nhẹ nhàng đứng lên. Khi Mammy trở ra, bà ta lại nhai tới nhai lui về thái độ khiếm nhã của Scarlett đối với khách, và nàng sẽ không chịu đựng nổi những lời vô vị nhạt nhẽo đó trong khi tim nàng sắp vỡ toang ra. Giữa lúc nàng đứng đó, ngập ngừng chưa biết tìm chỗ nào ẩn lánh, để chờ cho sự đau đớn trong lồng ngực dịu bớt đi, thì một ý nghĩ chợt loé lên, mang tới một tia hy vọng. Cha nàng đã đi qua bên Twelve Oaks, đồn điền của họ Quilkes hồi xế này để mua Dilcey, người vợ to lớn của người hầu Pork. Ở Tquelve Oaks, Dilcey vừa là trưởng toán nữ gia nhân vừa và cô đỡ, và kể từ đám cưới sáu tháng trước cho tới nay, Pork cứ theo quấy rầy chủ từ sáng tới tối về chuyện xin mua Dilcey về để cho hai vợ chồng được sống chung trong một đồn điền . Và xế nay, sau khi đã mềm lòng, ông Gerald đã sang bên đó để thương lượng việc mua Dilcey.

Scarlett nghĩ, chắc chắn ba biết rõ chuyện đó có thật hay không. Dầu cho người chẳng nghe được rõ rệt điều gì, có thể người cũng nhận thấy một dấu hiệu nào đó qua sự xôn xao bên nhà họ Quilkes. Nếu mình có thể gặp riêng ba trước lúc ăn tối, có thể mình sẽ biết ra sự thật, đó chỉ là một trong những trò đùa ác hại của anh em song sinh.

Đã tới lúc Gerald sắp về, và nếu nàng có ý định gặp riêng ông thì chẳng có cách nào khác hơn là đón ông ở ngay chỗ giáp giới của đường mòn và quan lộ. Nàng rón rén bước xuống các bực thềm, vừa ngoái đầu nhìn lại để biết chắc là Mammy không từ trên các cửa sổ lầu nhìn theo. Không bắt gặp khuôn mặt đen to lớn nào với mái tóc trắng như tuyết núp sau màn cửa, nàng bạo dạn kéo tà áo xanh thêu hoa lên, và chạy về phía đường mòn với tất cả sức nhanh của đôi giày nhỏ buộc dây.

Tàng cây bách hương từ hai bên con đường trải sạn giao đầu vào nhau làm thành một mái vòm trên cao, biến con đường dài thành một đường hầm tối ám. Ngay khi vừa chạy tới phía dưới những tàng cây bách hương, nàng biết là đã thoát khỏi tầm quan sát của người nhà, nên đi chậm lại . Vì dây nịt áo đã được buộc quá chặt, Scarlett mệt thở chẳng ra hơi, nhưng vẫn cố cố gắng bước mau. Chẳng mấy lúc nàng đã ra tới đường cái, nhưng cứ tiếp tục đi cho tới một khúc quanh, nơi có một lùm cây to làm thành một bức bình phong giữa nàng và ngôi nhà.

Mặt đỏ ửng và thở hồng hộc, nàng ngồi lên một gốc cây bị đốn để đợi cha. Đúng ra thì giờ nầy ông đã về nhưng nàng lại hài lòng vì ông đã về muộn . Khoảng thời gian chậm lại đó sẽ giúp cho nàng điều hoà hơi thở và lấy lại bình tĩnh trên nét mặt để cha khỏi nghi ngờ. Cứ mỗi lúc nàng tưởng như nghe thấy tiếng vó ngựa khua, và thấy cha phóng nhanh lên đồi với tốc độ nguy hiểm quen thuộc của ông. Nhưng thời gian cứ trôi qua mà Gerald vẫn chưa về tới. Nàng ngó mong xuống đường và trái tim lại bắt đầu căng phồng thêm mãi .
Nàng nghĩ:

− Ô, đó không thể là sự thật! Tại sao ba chưa chịu về ?

Nàng đưa mắt dài theo con đường quanh co, đỏ như màu máu sau trận mưa buổi sáng. Nàng phác hoạ trong đầu một con đường chạy dài xuống triền núi, cho tới dòng sông Phlint lặng lờ, băng qua những đầm lầy, rồi leo lên ngọn đồi kế đó dẫn tới vùng Twelve Oaks, nơi Ashley cư ngụ . Bây giờ con đường đó đã có ý nghĩa khác hơn, con đường đưa tới Ashley và ngôi nhà xinh xắn với hàng cột trắng toát sừng sững trên đồi như một đền Hy lạp.

− Ô, Ashley, Ashley!

Nàng nghĩ tới chàng và tim đập rộn .
Cái cảm giác lạnh buốt của nỗi ngỡ ngàng và sự sụp đổ đè nặng lên nàng do sự thóc mách của hai anh em Tarleton gây ra đã bị đẩy lui và thay vào đó là ngọn lửa nóng bỏng đã nung nấu lòng nàng từ hai năm qua.

Kể cũng lạ là từ khi lớn lên, nàng nhận thấy ở Ashley chẳng có gì là hấp dẫn cả. Từ những ngày thơ ấu, nàng thấy chàng đến rồi đi và chẳng chú ý gì hơn. Nhưng cho tới một ngày cách đây hai năm, khi Ashley trở về sau ba năm du lịch Âu châu, đến Tara thăm viếng, nàng chợt thấy đã yêu chàng. Chỉ giản dị thế thôi.

Hôm ấy, nàng đang đứng trên thềm và Ashley cỡi ngựa đi trên con đường dài, y phục bằng nỉ mỏng toàn màu xám và chiếc cà vạt rộng khổ màu đen làm nổi bật chiếc sơ mi xếp nếp hình tổ ong. Cho tới bây giờ, nàng vẫn còn hình dung được từng chi tiết về y phục của chàng, đôi giày bóng sáng chói làm sao ấy và cái kẹp mang hình đầu nữ quái Medusa, chiếc nón Panama rộng vành mà chàng vội lấy xuống cầm tay ngay khi thấy mặt nàng. Chàng đã nhẹ nhàng rời lưng ngựa và ném dây cương cho một thằng bé da đen, để ngắm nàng với đôi mắt mở to, với nụ cười nở rộng, và ánh mắt tươi sáng đã biến mái tóc vàng óng ả của chàng thành một mũ bạc rực rỡ. Và chàng đã nói : “Em lớn lắm rồi, Scarlett ạ”. Và nhẹ nhàng bước lên các bậc thềm, chàng đã hôn tay nàng. Và giọng nói của chàng! Nàng không bao giờ quên được nhịp nhảy rộn ràng của tim mình, khi nghe giọng nói ấy lần đầu tiên, nó êm lướt, trầm ấm và dìu dặt làm sao!

Nàng đã thấy cần chàng, ngay phút đầu tiên, cần một cách đơn giản và không thiết tìm hiểu, như nàng đã thấy cần có thức ăn, có ngựa cỡi và một chiếc giường êm dịu.
Luôn hai năm, chàng đã đưa nàng dạo chơi khắp hạt, dự các buổi khiêu vũ, câu cá, các bữa ăn ngoài trời… không quá thường xuyên như hai anh em Tarleton hoặc Cade Calvert, không gây bực mình như mấy gã con trai nhỏ tuổi nhà Phontaine, không hề bỏ sót một lần viếng Tara mỗi tuần.

Thật ra, chàng chưa bao giờ nói yêu nàng và đôi mắt màu lam đó cũng chưa bao giờ chiếu ra những tia nóng rực mà Scarlett từng bắt gặp ở những đàn ông khác. Vậy mà … vậy mà … nàng biết chàng đã yêu nàng. Nàng không thể lầm lẫn được. Linh cảm mạnh hơn lý trí và sự hiểu biết nhờ vào kinh nghiệm cho nàng hay là chàng đã yêu nàng. Lắm lần nàng đã bắt gặp ánh mắt chàng không thờ thẫn và xa vắng nữa, khi chàng nhìn nàng nửa khao khát nửa buồn rầu, khiến nàng không hiểu ra sao cả . Nàng đã biết chàng yêu mình. Tại sao chàng không chịu nói ra? Đó là điều nàng không hiểu nổi. Nhưng cũng còn quá nhiều chuyện liên quan tới chàng mà nàng không hiểu nổi.

Chàng luôn luôn lễ độ, nhưng xa cách . Không ai đoán được chàng đang nghĩ gì, Scarlett lại còn kém hơn ai cả . Ở một nơi mà mọi người đều có thói quen nói trắng ra mọi ý nghĩ của mình, thì thái độ dè dặt của Ashley khiến cho nhiều người phải bực mình . Chàng cũng xuất sắc như tất cả những thanh niên khác về những trò tiêu khiển trong hạt như săn bắn, đánh bạc, khiêu vũ và chánh trị, mà cũng là tay kỵ mã có biệt tài hơn cả, nhưng càng khác biệt hẳn mọi người trong việc cho rằng các hoạt động thú vị đó không phải là mục đích của đời mình . Và chàng đã riêng rẽ tìm nguồn vui trong sách vở, âm nhạc và say mê thi văn.

Ô, tại sao tóc chàng lại vàng óng đến thế, tại sao lại lễ độ cách biệt như thế, tại sao lại quá cuồng nhiệt bận tâm kể những mẫu chuyện về Âu châu, âm nhạc, thi văn và những chuyện mà nàng không thấy thú vị chút nào – nhưng lại là người rất đáng yêu? Đêm đêm ,mỗi khi lên giường, sau khi đã ngồi nói chuyện với chàng trong ánh sáng mờ mờ ở thềm nhà, nàng trằn trọc luôn nhiều giờ và chỉ tự an ủi với ý nghĩ là chàng sẽ mở lời trong lần gặp tới . Nhưng lần gặp tới diễn qua đi, nhưng kết quả chẳng có gì – chẳng có gì ngoại trừ cơn sốt trong nàng cứ dâng cao và nóng bỏng hơn thêm.

Nàng yêu chàng, cần thiết có chàng, nhưng không sao hiểu được chàng . Nàng thẳng thắn và giản dị như những ngọn gió thổi qua Tara, như con sông đục vàng uốn quanh đồn điền, và có lẽ cho tới ngày cuối của cuộc đời nàng vẫn không sao hiểu nổi một chuyện gì phức tạp. Và bây giờ, lần đầu tiên trong đời, nàng phải đương đầu với một tình trạng phức tạp.

Ashley được sinh ra từ dòng dõi của những người quen dùng sự nhàn hạ của họ để suy nghĩ chớ không phải để hành động, để theo đuổi những giấc mộng màu sắc rực rỡ không một chút thực tế. Chàng sống giữa một nội giới đẹp đẽ hơn xứ Georgia và chỉ bước vào thực tế một cách miễn cưỡng. Chàng nhìn xem mọi người, không ưa cũng không ghét họ. Chàng nhìn xem cuộc đời, không phấn khởi cũng không sầu não. Chàng chấp nhận cái vũ trụ trong đó có một chỗ cho mình, và mặc nó ra sao, chàng nhún vai quay trở về với sách vở, âm nhạc và cái thế giới mỹ miều hơn của riêng mình.

Scarlett không hiểu được vì sao chàng có thể chiếm được hồn nàng, trong khi đầu óc chàng vẫn cứ là của một kẻ xa lạ đối với nàng . Chính cái sự bí ẩn của chàng đã khơi dậy tính tò mò của nàng, giống như một cánh cửa không then cài, không ổ khóa. Những gì ở chàng mà nàng không hiểu nổi lại càng làm cho nàng yêu chàng hơn lên, và thái độ tán tỉnh kỳ lạ, hạn chế của chàng, càng khiến nàng thêm cương quyết chiếm chàng cho kỳ được. Nàng không bao giờ nghi ngờ việc một ngày nào chàng sẽ ngỏ lời vì nàng hãy còn quá trẻ và quá được nuông chìu để có thể chấp nhận được một sự thất bại nào. Và bây giờ, tin tức kinh khủng đó đã đến với nàng như một tiếng sét bên tai. Ashley sắp cưới Melanie! Không thể có thật được!

Tại sao, chỉ mới tuần qua thôi, trong khi hai người từ Phairhill cỡi ngựa về vào một buổi hoàng hôn, chàng đã nói: “Scarlett, anh có một chuyện quan trọng muốn nói với em, nhưng anh không biết phải ngỏ ý như thế nào”.

Nàng đã ngượng ngùng nhìn xuống, tim đập rộn ràng, cho rằng giây phút thần tiên đã tới . Nhưng rồi chàng lại nói: “Bây giờ thì không còn đủ thời giờ để nói. Ô, Scarlett, anh đúng là một kẻ khiếp nhược!” Và anh thúc vào hông ngựa, chàng phóng lên triền đồi Tara.
Ngồi trên gốc cây, Scarlett nhớ lại những lời lẽ đó đã từng làm cho nàng ngây ngất, và bỗng nhiên nàng lại thấy nó có một ý nghĩa khác, một ý nghĩa gớm ghiếc. Phải chăng chàng đã có ý muốn báo tin lễ hỏi nầy?

Ô, ước gì ba về tới lúc nầy! Nàng không thể chịu đựng thêm được nữa. Nàng lại sốt ruột đưa mắt nhìn suốt con đường và một lần nữa, nàng thất vọng.

Mặt trời đã chìm khuất và chân trời đỏ chói bây giờ đã xuống màu hồng lợt. Vòm trời màu thiên thanh từ từ biến thành xanh lam như màu vỏ trứng họa mi, và sự yên tĩnh lạ thường của cảnh chiều tà nơi đồng nội len nhẹ vào nàng. Bóng tối nhoà nhoà lan rộng. Những đường cày hồng thắm và con đường trải dài vắt ngang đồng ruộng như một vết thương đỏ ối đã mất hẳn cái màu máu huyền bí của nó, chỉ còn lại màu nâu trơ của đất. Bên kia đường trên đồng cỏ, ngựa, la và bò cái đứng im lìm, thò đầu qua rào, chờ đợi về chuồng. Chúng không chịu được những cái bóng đen ngòm của các lùm cây rậm rạp mọc quanh đồng cỏ, và phe phẩy vành tai về phía Scarlett, dường như khoan khoái được có người bên cạnh.

Trong bóng tối chập chờn, những cây thông cao lớn bên bờ rạch lầy lội lúc nãy tươi xanh dưới nắng chiều, bây giờ đã đen sậm trên nền trời xám màu chì trông như một hàng người khổng lồ có phận sự che khuất dòng sông vàng đục dưới chân. Trên ngọn đồi bên kia sông, mấy ống khói cao vút và trắng toát của nhà họ Quilkes từ từ mờ khuất vào bóng đen của những cây sồi rậm rạp chung quanh, và xa xa chỉ có các đốm sáng của những ngọn đèn ăn tối mới chứng tỏ nơi đó có một ngôi nhà . Hương hoa cỏ mùa xuân ấm áp và ẩm ướt, trộn lẫn với mùi đất mới cày và tất cả những cây lá vươn lên, khiến hồn nàng nhẹ lâng lâng.

Cảnh mặt trời lặn, tiết xuân nồng và cây cỏ xanh tươi mới mẻ không phải là chuyện lạ đối với Scarlett. Với nàng, vẻ đẹp thiên nhiên cũng như không khí để thở và nước để uống, bởi vì chưa bao giờ nàng ý thức được một sự xinh đẹp nào khác hơn là nét đẹp trên khuôn mặt đàn bà, nét đẹp qua vóc dáng của loài tuấn mã, của các loại áo lụa và của tất cả những gì có thể sờ mó được . Thế nhưng, bóng tối mong lung yên tĩnh, bao trùm mảnh đất khéo chăm sóc của Tara đã đem lại cho đầu óc rối loạn của nàng một chút lắng dịu . Nàng đã quá yêu mảnh đất nầy mà không ngờ tới, yêu nó như yêu khuôn mặt của mẹ trong giờ cầu kinh dưới ánh đèn.

Trên con lộ quanh co, vẫn chưa thấy bóng Gerald. Nếu Scarlett phải đợi lâu hơn nữa, chắc chắn Mammy sẽ ra tìm và bắt buộc nàng phải vào nhà với những lời quở trách. Nhưng giữa lúc nàng đang mòn mỏi ngóng nhìn con đường tối sẫm, nàng chợt nghe có tiếng vó ngựa phía dưới đồng cỏ và thấy bò ngựa hoảng hốt chạy tán loạn. Gerald O’Hara đang băng đồng với tất cả tốc độ.

Ông đang phóng bay lên đồi trên lưng con ngựa mập mạp với 4 chân dài thon mảnh. Từ xa, trông ông như một đứa bé ngồi lỏng lẻo trên lưng con vật dềnh dàng. Mái tóc dài bạc trắng bay xoả ở phía sau, ông vừa thúc ngựa vừa hò hét, vung roi.

Mặc dầu tràn ngập bởi nhiều nỗi lo buồn, Scarlett vẫn không khỏi ngắm nhìn cha với một sự hãnh diện trìu mến, bởi vì Gerald quả là một tay kỵ mã đại tài.

Nàng tự hỏi: “Chẳng biết tại sao người cứ luôn luôn thích nhảy rào mỗi khi đã có chút rượu vào. Và nhứt là sau khi đã ngã té năm rồi làm gãy xương đầu gối. Mình tưởng là chỉ một bài học đó cũng đủ lắm rồi, và đặc biệt là đã thề với má rằng không bao giờ, không bao giờ nhảy nữa”.

Scarlett không sợ cha mà còn cảm thấy gần gũi với ông hơn là hai cô em gái, bởi vì Gerald thường kiêu hãnh một cách trẻ con với đôi chút sảng khoái, sau khi phạm tội trong những lần nhảy rào giấu vợ. Tính khí đó thích hợp với sự thích thú ngầm của nàng mỗi khi qua mặt được Mammy. Scarlett đứng lên để ngắm nhìn cha.

Con ngựa cao lớn đã tới sát rào, nó thu mình lại và bay bổng qua rào dễ dàng như một con chim, trong khi người cỡi reo hò nhiệt náo, ngọn roi vụt đen đét trên không, và những lọn tóc bạc phơ bay phất phới . Gerald không nhìn thấy con đang đứng khuất mình trong bóng cây. Ông dừng cương lại trên đường, vỗ nhẹ vào cổ ngựa với sự tán thưởng.

− Không một con ngựa nào trong toàn hạt nầy có thể sánh được với mầy. Cả nước chắc cũng không.

Ông kiêu hãnh nói với con vật bằng giọng Ái nhĩ lan mà ông vẫn chưa bỏ được, mặc dầu đã sống trên đất Mỹ ba mươi chín năm rồi. Rồi ông hối hả vuốt lại mái tóc rối bời, sửa áo cho thẳng thớm và kéo lại chiếc cà vạt đang vắt ở mang tai. Scarlett biết rõ là cha nàng đang sửa soạn để đến khi gặp mẹ nàng, ông có được cái dáng điệu của một con người phong nhã vừa đi viếng bạn trở về một cách thong dong. Nàng cũng biết là tình cảnh đó rất thuận lợi để nàng bắt chuyện với cha, mà khỏi phải cần nêu lý do xác thực .
Nàng cười lớn lên, và quả đúng như điều mong mỏi, tiếng cười làm cho Gerald giựt nẩy mình, nhưng ngay khi nhận ra Scarlett, khuôn mặt hồng hào của ông lộ rõ vẻ nửa ngượng ngùng nửa nghi ngại . Ông xuống ngựa một cách khó khăn vì gối cứng đơ, rồi quấn dây cương vào tay, ông khập khiễng đi về phía cô con gái.
Vừa nhéo vào má con, ông vừa hỏi:

− Nầy, tiểu thơ, có phải cô rình rập tôi để rồi cũng như con Suellen em cô tuần trước, mét lại với má cô không?

Giọng nói trầm khàn của ông pha lẫn một chút bất bình và tâng bốc. Scarlett vừa tróc lưỡi chọc cha vừa sửa lại chiếc cà vạt của ông cho ngay ngắn. Hơi thở của ông phà vào mặt nàng nực nồng mùi rượu Bourbon với một chút hương vị bạc hà. Người ông còn toát ra mùi thuốc lá, mùi da đánh bóng và mùi ngựa – một sự pha trộn của những thứ mùi mà nàng đã quen thuộc nơi cha, và tự nhiên nàng thấy thích như thế ở những người đàn ông khác.

− Không, ba, con không bép xép như Suellen đâu.

Scarlett trấn an cha và bước lùi ra để kiểm soát lại bộ diện của ông.
Gerald người nhỏ thó, cao khoảng trên một thước rưỡi, nhưng to bề ngang và lớn cổ, cho nên với cái bề ngoài đó, mỗi khi ông ngồi, người lạ có thể tưởng lầm ông là người to lớn. Thân hình vạm vỡ của ông được giữ bởi đôi chân ngắn nhưng chắc nịch, lúc nào cũng không rời đôi giày ống bằng loại da hảo hạng, và lúc nào cũng dạng ra trông như một đứa bé vênh váo. Phần đông những người thấp bé muốn lấy điệu bộ nghiêm trang đều có đôi chút lố bịch, nhưng nếu loại gà bantam – bé nhỏ nhưng hùng dũng – được đồng loại kính nể bao nhiêu thì Gerald cũng thế . Không một ai dám táo bạo coi Gerald O’Hara như là một kẻ thấp bé buồn cười.

Ông đã sáu mươi tuổi và mái tóc quăn đã bạc phơ, nhưng khuôn mặt thông minh chưa có một vết nhăn nào, và đôi mắt xanh biếc đầy quả cảm của ông vẫn còn giữ được ánh trong sáng của một kẻ không bao giờ mệt trí với các vấn đề trừu tượng, hơn là phải nghĩ cách để thắng một ván bài . Khuôn mặt Ái nhĩ lan của ông cũng giống như hình dáng của mảnh đất quê hương mà ông đã phải rời bỏ từ lâu – một khuôn mặt tròn trịa, da đỏ hồng, mũi ngắn, miệng rộng và hiếu động.

Dưới cái bề ngoài hung bạo đó, Gerald O’Hara ẩn chứa cả một lòng nhân đức. Ông không thể nhìn được cảnh một tên nô lệ bị mạt sát, dầu là đáng tội, cũng không thể chịu được tiếng mèo ngao hay tiếng khóc của trẻ con; nhưng ông lại sợ bị người khác nhận ra. Ông không làm sao biết được rằng lòng nhân ái của ông chỉ trong vòng năm phút là bị phát giác ngay bởi những kẻ tiếp xúc ông, và ông sẽ vô cùng khổ sở nếu nhận ra điều đó, bởi vì ông thích nghĩ rằng mỗi khi ông quát tháo vang rần là tất cả đều run sợ và tuân lịnh . Không bao giờ ông hiểu được rằng chỉ có một tiếng nói duy nhứt ở đồn điền là có đủ quyền uy khiến mọi người tùng phục – tiếng nói dịu dàng của vợ ông, bà Ellen. Đó là một bí ẩn mà ông không bao giờ khám phá nổi, bởi vì tất cả, từ bà Ellen cho đến gã nông nô đần độn nhứt, đều ngấm ngầm và khả ái toa rập với nhau để cho ông cứ mãi tin tưởng rằng chính tiếng nói của ông mới thật sự là pháp luật.

Ít hơn ai hết, Scarlett chẳng sợ sệt bao nhiêu trước tánh nóng và những lời quát tháo của cha. Nàng là con trưởng, và bây giờ Gerald đã nhận rõ ra rằng ông sẽ không bao giờ có một đứa con trai nào nữa, ngoài ba đứa đang nằm trong nghĩa địa nhà, nên ông bắt đầu xử sự với Scarlett như đối với một nam nhi, điều mà Scarlett cảm thấy vô cùng thích thú. Nàng rất giống cha nhiều hơn là mấy cô em gái. Carreen, tên thật là Caroline Irene, thì yếu đuối và đa cảm; Suellen, tên thật là Susan Elinor, thì lại tự kiêu về sự làm dáng cho ra vẻ đài các của mình.

Ngoài ra, Scarlett với cha còn cấu kết với nhau một thoả hiệp ngầm về sự che giấu cho nhau. Nếu Gerald bắt gặp nàng trèo rào thay vì phải đi nửa dặm mới ra tới cổng, hoặc ngồi nán lại quá khuya dưới thềm nhà để nói chuyện với một gã con trai nào đó, ông sẽ đích thân mắng trách dữ dội, nhưng sẽ không nói lại chuyện đó cho vợ hoặc Mammy biết. Và hễ Scarlett bắt gặp cha phóng ngựa qua rào sau khi đã hứa với vợ là không tái diễn trò đó nữa, hoặc khám phá được số tiền đích xác đã thua bạc của ông, như thường được biết qua sự bàn tán của người trong hạt, nàng sẽ không đề cập đến việc đó trong bữa ăn tối, như Suellen đã từng thường làm với thái độ vụng về có tính toán. Scarlett và cha cùng long trọng bảo kết với nhau rằng đem những chuyện đó tới tai bà Ellen chỉ làm cho bà khổ sở thêm mà thôi, và chẳng có gì khiến họ phải làm tổn thương đến tinh thần hoà ái của bà.
Nhìn cha đứng trong bóng tối cuối ngày, tự nhiên không hiểu sao Scarlett bỗng cảm thấy ấm áp trước sự hiện diện của người. Có một cái gì rắn rỏi và bình dị từ người ông toát ra khiến nàng được an ủi.

Là người kém óc phân tách nhứt, nàng không hiểu được rằng đó là cảm giác nẩy sinh từ chỗ nàng và cha có quá nhiều điểm phù hạp nhau về bản chất, mặc dầu đã được Ellen và Mammy cố gắng uốn nắn tánh tình luôn mười sáu năm trời.

Nàng nói với cha:

− Bây giờ, trông ba đàng hoàng rồi đó. Chắc chắn là không ai biết được những trò nghịch ngợm của ba đâu, nếu ba không khoe với họ. Nhưng theo con thì sau khi bể xương đầu gối năm rồi cũng vì chính cái rào nầy…

− Nè, dầu có phải chết đi nữa tôi cũng không để cho con gái của tôi dạy tôi có nên nhảy rào nữa hay không – Ông hét lớn và lại nhéo vào má Scarlett – Cái cổ là cổ của riêng tôi, nó có gãy cũng kệ tôi.

Còn cô, tiểu thơ, cô làm gì ở ngoài nầy mà không mang khăn choàng?
Nhận thấy cha lại giở những trò quỉ quái quen thuộc để tránh khỏi bị sa vào một câu chuyện bất lợi, Scarlett luồn tay vào tay cha:

− Con ra đón ba. Con không ngờ là ba về trễ quá. Con không thể hiểu là ba có mua Dilcey về không.

− Mua thì có chớ sao không, nhưng với một giá mắc tàn tệ. Mua nó và cả con quỉ cái nhỏ của nó là Prissy. John Quilkes muốn cho không nhưng ba không chịu, chẳng lẽ để cho thiên hạ đồn ầm lên là

Gerald lợi dụng tình bạn trong chuyện mua bán. Ba bắt ông ta phải nhận ba ngàn đồng cả hai đứa.

− Trời ơi, ba ngàn đô la sao, ba! Mình có cần mua con nhỏ Prissy đó làm gì đâu?

Gerald hét lớn ra điều hùng biện:

− Đã tới lúc chính con gái tôi ngồi phê phán hành vi của tôi rồi sao? Prissy là một con… và như vậy …

Scarlett vẫn bình thản:

− Con biết nó. Nó là một con nhỏ xảo quyệt mà đần độn. Ba mua nó chẳng qua là tại Dilcey cầu khẩn ba.

Gerald ngượng và bối rối, đúng như mỗi lần bị bắt gặp làm một việc nghĩa . Trước thái độ lột rõ chân tướng của cha, Scarlett bật cười.

− Nè, tôi có làm điều gì sái quấy đâu? Chẳng lẽ mua con Dilcey về rồi cứ để nó rầu khổ vì nhớ con? Nè, kể từ nay trở đi, tôi không bao giờ để một tên hắc nô nào ở đây lấy vợ bên ngoài. Hao tốn quá . Nè cô bé, thôi đi vào.

Bóng tối đã dày đặc, màu xanh lợt lạt cuối cùng trên không đã tắt lịm và không khí đã trở nên mát lạnh thay chỗ cho tiết Xuân ấm áp . Nhưng Scarlett cố trì hoãn, tự hỏi chẳng biết phải vào đề bằng cách nào để dọ hỏi vụ Ashley mà không làm cho cha phái nghi ngờ . Đó là cả một sự khó khăn vì bản chất của nàng không quen tế nhị, nghĩa là cũng giống như cha nên khó mà che giấu được ông cũng chính như ông không che giấu được nàng.

− Bên Twelve Oaks có gì lạ không, ba?

− Cũng bình thường. Cade Calvert có ở bển. Sau khi tính vụ con Dilcey xong, cả bọn ra ngoài hành lang uống luôn nhiều ly toddy. Thằng Cade vừa từ Atlanta tới đó. Ở Atlanta, người ta nhốn nháo hết, người nào cũng nói chuyện chiến tranh và …
Scarlett thở dài . Một khi Gerald đã đề cập chuyện chiến tranh và phân ly thì phải hằng giờ sau ông mới chịu ngưng. Nàng xoay chuyện qua hướng khác.

− Họ có nói gì cuộc dã yến ngày mai không, ba?

− Bây giờ ba mới nhớ tới . Cô… tên là gì đây… cái con bé nhỏ thó, mềm mại, năm ngoái có qua bên mình, con biết không, nó bà con với thằng Ashley… à, nhớ ra rồi, cô Melanie Hamilton, đúng cái tên đó rồi… con nhỏ và thằng Charles, em nó cũng vừa từ Atlanta về đó và…

− Ồ, cô ta cũng đã tới đó?

− Chớ sao, và con nhỏ mới mềm mại và lặng lẽ làm sao. Không một tiếng nào nói cho mình hết, đúng tư cách một người đàn bà. Thôi vô con, đừng cà rề nữa. Coi chừng má con ra kiếm bây giờ.

Những tin tức vừa nghe khiến tim nàng se thắt . Nàng đã mong mỏi một chuyện ngoài hy vọng là Melanie Hamilton vẫn còn ở lại Atlanta và bây giờ lại nghe chính miệng cha nàng khen ngợi tư cách dịu hiền của cô ta, trái ngược với tánh tình mình, nàng không chịu nổi nữa nên đi thẳng vào đề:

− Ashley cũng có mặt ở đó hả ba?

− Có chớ .

Gerlad buông tay con gái ra, và quay nhìn sát mặt con:

− Nếu chỉ vì chuyện đó mà con ra đây đợi ba thì tại sao không nói trắng ra mà lại vòng vo?

Scarlett không biết phải nói gì, nàng nghe mặt mình nóng ran lên.

− Nè, nói đi chớ .

Nàng vẫn chưa nói được, ước gì có quyền được nắm lấy cha mình và lay mạnh bắt người im miệng lại.

− Nó có ở đó và nó vồn vã hỏi thăm con, bọn em gái nó cũng vậy. Tụi nó mong con sẽ không vắng mặt trong cuộc dã yến ngày mai.

Và ông tinh tế hỏi thêm:

− Bây giờ con nói thật coi, có chuyện gì giữa con và thằng Ashley?

Scarlett vừa trả lời gọn vừa ôm lấy tay cha:

− Có gì đâu. Mình đi vào, ba.

Gerald để ý thái độ của con:

− À, bây giờ thì tới phiên con muốn vào nhà . Nhưng ba thì ba muốn đứng hoài ở đây cho tới khi nào hiểu rõ con muốn gì. Bây giờ ba nhớ ra rồi, mấy lúc gần đây coi bộ con hơi khác. Nó có giỡn cợt với con không?

− Không.

− Vậy là nó sẽ không bao giờ hỏi cưới con đâu.

Scarlett giận dữ nhưng Gerald đã dùng tay giữ nàng lại.

− Rán giữ mồm giữ miệng, thưa cô! Ba mới hay chuyện đó hồi xế nầy do John Quilkes nói lại và dặn phải hết sức giữ bí mật. Đó là chuyện Ashley sắp cưới Melanie. Người ta sẽ loan báo ngày mai.

Bàn tay Scarlett rời thỏng tay cha. Vậy là có thật!
Tim nàng nhức buốt như đang bị vò xé bởi những chiếc răng nhọn dã thú. Giữa cơn đau lịm đó, nàng vẫn còn thấy đôi mắt cha nhìn mình, đôi mắt vừa thương hại, vừa bối rối trước một vấn đề nan giải. Ông yêu quí Scarlett nhưng đồng thời cảm thấy khó chịu khi bị cưỡng bách phải tìm một giải pháp cho những vấn đề trẻ con của nàng. Ellen thì bao giờ cũng có sẵn những đáp biện. Lẽ ra, Scarlett nên đặt những vụ rắc rối đó với vợ ông.

Gerlad gào to, giọng ông vang lớn mỗi lần bị xúc động mạnh:

− Vậy là cô đã tự biến thành một trò cười… biến cả nhà thành trò cười cho thiên hạ rồi, phải không? Vậy là cô đã chạy theo một thằng đàn ông không hề yêu cô, trong khi cô có thể chiếm được bất cứ một đứa con trai nào trong hạt, phải không?

Sự phẫn nộ và lòng tự trọng bị tổn thương, khiến cho cơn đau của Scarlett nhẹ bớt đi:

− Con không hề chạy theo anh ấy . Chỉ … chỉ vì ngạc nhiên thôi.

− Láo!

Gerlad quát lớn, rồi nhìn đăm đăm vào khuôn mặt thất sắc của con, ông bỗng bất ngờ đổi giọng âu yếm:

− Ba buồn lắm, con. Nhưng dầu sao con cũng hãy còn nhỏ, còn cả khối con trai khác.

Giọng Scarlett nghe như nghẹn:

− Hồi má lấy ba, má mới mười lăm tuổi, bây giờ con mười sáu tuổi rồi còn gì.

− Má con thì khác. Tánh má không nông nổi như con. Thôi, con gái vui lên đi. Tuần tới ba sẽ đưa con về Charleston thăm dì Eulalie, và rồi với tất cả những xôn xao về vụ căn cứ Sumter, chỉ trong một tuần là con sẽ quên mất thằng Ashley.

Scarlett nghĩ thầm, nửa buồn tủi, nửa tức giận nghẹn ngào: “Ổng cứ tưởng mình con nít, hễ cứ cho một món đồ chơi mới là mình quên hết mấy trận đòn”.

− Thôi, đừng có chĩa cằm về phía tôi nữa chớ. Nếu con biết suy nghĩ một chút, con sẽ chọn thằng Stuart hoặc thằng Brent Tarleton từ lâu. Nghĩ thiệt kỹ đi con. Lấy một trong hai đứa sanh đôi đó thì hai đồn điền sẽ kết hợp nhau, rồi Jim Tarleton và ba xây cho hai đứa bây một ngôi nhà xinh đẹp, ngay chỗ hai đồn điền giáp nối, trong khu rừng thông to lớn và…

Scarlett la lớn:

− Đừng coi con như con nít nữa! Con không cần đi Charleston, con không muốn có một ngôi nhà hay kết hôn với hai đứa song sinh đó . Con chỉ muốn …

Nàng vụt nhưng nói, nhưng đã trễ.

Giọng nói của Gerald bình tĩnh một cách lạ lùng, và ông nói thật chậm rãi, dường như những ngôn ngữ đó vừa được lấy ra khỏi một kho tàng tư tưởng ít khi được sử dụng.

− Con chỉ muốn có Ashley và rồi con sẽ không bao giờ chiếm được nó. Và nếu nó có muốn cưới con, mà ba có phải tán thành vì ba nể tình bạn giữa ba và John Quilkes thì ba cũng sẽ lo ngại không ít.

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của con, Gerald nói tiếp:

− Ba muốn con gái của ba được sung sướng, nhưng chắc chắn con sẽ không tìm thấy hạnh phúc khi chung sống với Ashley.

− Ồ, được mà! Được mà!

− Không đâu con. Chỉ có những cặp vợ chồng hợp tâm tính nhau mới có hạnh phúc.

Scarlett muốn hét lớn : “Ba và má có giống nhau đâu sao vẫn có hạnh phúc” nhưng nàng kịp thời dừng lại, sợ cha tát tai vì tội vô lễ.
Gerald tiếp tục nói chậm rãi, chọn lời:

− Dòng họ mình khác hẳn với nhà họ Quilkes. Họ cũng khác với bất cứ láng giềng nào … khác với mọi gia đình mà ba quen biết . Họ là những kẻ kỳ dị, thà cứ để họ cưới lẫn nhau giữa những người bà con để giữ riêng cái kỳ dị đó còn hơn.

− Không, ba, Ashley đâu có…

− Hãy giữ mồm giữ miệng, con gái! Ba không có ý nói xấu nó đâu bởi vì ba mến nó. Ba bảo kỳ dị chớ không nói là điên. Nó không điên như bọn Calvert dám hy sinh mọi thứ vì một con ngựa, cũng không như đám Tarleton cứ mỗi một lứa là đẻ ra một hoặc hai thằng say, cũng chẳng giống đám Phontaine võ phu, nóng nảy, dám ám sát người vì một sự nhục mạ tưởng tượng. Cái lối kỳ dị đó rất dễ hiểu, chắc chắn như vậy . Và nếu không nhờ Thượng đế thì Gerald O’Hara nầy cũng không thoát khỏi những tệ hại đó! Ba cũng không có ý nói là Ashley sẽ chạy theo một con đàn bà khác, nếu con là vợ nó, hoặc nó sẽ đánh đập con. Được vậy có lẽ con còn sung sướng hơn vì ít ra con cũng hiểu được vì sao. Nhưng nó lại khác thường với những lối khác không làm sao hiểu nổi . Ba mến nó nhưng phần lớn những chuyện nó nói, ba chẳng hiểu đầu đuôi ra sao cả . Đâu, con nói thật coi con có hiểu nổi những chuyện lăng nhăng trong sách vở, thi ca, âm nhạc, và hội họa cùng những thứ khùng điên tương tự như nó kể hay không?

Scarlett sốt ruột:

− Kìa, ba! Nếu con lấy anh ấy, con sẽ thay đổi tất cả.

− Ồ, con có thể thay đổi à?

Gerald nhìn chăm chú vào mặt con, nói tiếp:

− Như vậy là con chẳng hiểu gì về đàn ông, chưa nói tới Ashley. Không một người vợ nào có thể thay đổi được tánh tình chồng, con đừng quên điều đó . Còn nói tới chuyện thay đổi một người trong dòng họ Quilkes thì … là chuyện vá trời, con ơi! Cả họ đều như vậy, và cứ muôn đời như vậy . Ba bảo là họ kỳ dị ngay từ lúc mới sanh ra. Cứ xem họ chịu khó đi cho tới Nữu ước và Boston để coi ca kịch và tranh sơn dầu . Rồi còn gởi mua sách Pháp và Đức trong mấy tiệm buôn của Yankee! Rồi ngồi ì ra đó, vừa đọc vừa mơ mộng có Trời mà biết chuyện gì, trong khi đáng lý ra phải dùng thì giờ đó để săn bắn và đánh phé như bao nhiêu người bình thường khác.

Tức giận vì Ashley bị chê là quá gần với nữ tính, Scarlett phản đối:

− Không một ai trong hạt nầy có thể cỡi ngựa giỏi hơn Ashley, không một ai cả, ngoại trừ cha anh ấy. Còn về chuyện đánh phé bộ không phải Ashley mới ăn của ba hai trăm đô-la tuần qua tại Jonesboro sao?

Gerald hết chối cãi:

− Vậy là mấy thằng nhóc Calvert lại bép xép nữa rồi, nếu không thì con làm sao biết được con số. Ashley có thể cỡi ngựa hay so với người hay nhứt và đánh phé giỏi với người giỏi nhứt – và người đó chính là ba. Và ba cũng không chối cãi là nó uống rượu cũng cừ khôi, có thể hạ ngã anh em Tarleton không mấy khó . Nó có thể làm tất cả những chuyện đó nhưng chẳng để tâm vào . Chính vì vậy mà ba bảo là nó kỳ dị.

Scarlett lặng thinh, tim nàng thắt lại . Đối với nhận xét sau cùng của cha, nàng nhận thấy rõ là đúng . Ashley không hề chú tâm vào bất cứ những thú tiêu khiển nào thuộc loại đó mặc dầu chàng tự chúng tỏ có biệt tài. Tất cả những gì người khác cho là đặc biệt thú vị, chàng chỉ tham dự với một ít hứng thú của người biết giữ lễ cho phải phép.
Hiểu rõ sự im lặng của Scarlett, Gerald vỗ nhẹ vào tay con và nói với giọng đắc thắng:

− Con thấy không, Scarlett! Con đã nhận đó là sự thật . Con sẽ sống ra sao với một người chồng như Ashley. Những người trong dòng họ Quilkes đều gàn cả.

Rồi với giọng vỗ về, ông nói tiếp:

− Lúc nãy khi ba nói với con về mấy anh em Tarleton, không phải là ba cố ý đề cao chúng . Bọn nó đều xứng đáng, nhưng nếu con để mắt tới thằng Cade Calvert, ừ, thì là con giống ba. Họ Calvert gồm toàn những người tốt mặc dầu ông già chúng nó lấy một bà vợ Yankee. Và tới khi ba qua đời … im, con gái cưng nghe ba nói! Ba sẽ để cả đồn điền Tara nầy cho con và thằng Cade…
Scarlett giận dữ ngắt lời:

− Dầu có đặt Cade ngồi trên mặt kho tàng, con cũng không thèm . Ba đừng đề cao hắn với con! Con không thèm Tara cũng chẳng cần bất cứ một đồn điền cổ lỗ nào . Đồn điền mà không có nghĩa gì khi…

Nàng định nói “khi mà không sống được với người mình yêu”, nhưng tức giận trước sự khinh mạn gạt ngang của con đối với món quà mà ông quí trọng nhứt đời – chỉ thua có Ellen – Gerald gầm lên:

− Scarlett O’Hara, cô dám đứng đó nói với tôi rằng Tara mảnh đất nầy – chẳng nghĩa lý gì hết hả ?
Scarlett bướng bỉnh gật đầu . Nàng đã đau đớn đến độ không còn biết sợ cơn thịnh nộ của cha.

Khoa rộng hai cánh tay lớn và chắc nịch, Gerald quát lớn:

− Đất đai là vật duy nhứt có ý nghĩa trên đời, bởi vì đó cũng là vật duy nhứt tồn tại mãi, cô đừng quên điều đó! Đó là vật duy nhứt xứng đáng để bỏ công làm lụng, xứng đáng để chiến đấu bảo vệ… và xứng đáng để chết vì nó.

Scarlett kêu lên, giọng nhàm chán:

− Kìa, ba! Ba nói y hệt như một người Ái Nhĩ Lan.

− Có khi nào tôi xấu hổ là người Ái Nhĩ Lan đâu? Không, tôi còn hãnh diện nữa mà . Và cô, cô đừng quên là cô cũng có một nửa dòng máu Ái Nhĩ Lan trong người thì mảnh đất mà họ sống trên đó chính là một bà mẹ hiền . Ngay lúc nầy, tôi mắc cỡ vì cô. Tôi dâng cho cô mảnh đất xinh đẹp nhứt trên đời – ngoại trừ mảnh đất ở hạt Meath – rồi cô tỏ thái độ gì ? Cô gạt ngang đi!
Gerald sắp ầm ĩ nổi cơn thịnh nộ thì thoáng thất nét bi thương trên mặt của con nên dừng lại:

− Nhưng thôi, con còn trẻ quá . Tình yêu đất rồi sẽ đến với con. Là người Ái Nhĩ Lan, con không làm sao rời bỏ được đất đai. Con còn nhỏ và chỉ biết nghĩ tới đám thanh niên theo tán tỉnh . Tới chừng nào lớn lên, con sẽ biết tình yêu đất ra sao… Thôi, con cứ quyết định chọn Cade hoặc một trong hai đứa sanh đôi Tarleton, hay một đứa nào đó của Evan Munroe rồi con sẽ thấy ba tốt với con tới bực nào!

− Kìa, ba!

Tới lúc đó Gerald đã hoàn toàn chán nản cuộc đối thoại với con và hết sức buồn khổ trước vấn đề nan giải . Đã vậy, ông còn đau buồn hơn vì Scarlett cứ mang bộ mặt thảm não sau khi được hứa cho chọn bất cứ người con trai ưu tú nào trong hạt, lại còn được hứa tặng cả Tara. Ông muốn những quà tặng của ông phải được đón nhận với những tiếng vỗ tay và những cái hôn đáp lễ .

− Thôi, đừng nhăn nhó nữa, tiểu thơ! Cô lấy ai cũng được miễn là người đó hoà hợp với cô, một người phong nhã miền Nam, và biết tự trọng. Đối với đàn bà, tình yêu tới sau hôn nhân.

− Ồ, ba! Đó là quan niệm cổ hủ bên xứ của ba!

− Nhưng đó là một quan niệm đúng! Cái trò ở Mỹ nầy muốn xếp đặt những đám cưới vì tình, như bọn đầy tớ, bọn Yankee! Những cuộc hôn nhân tốt đẹp nhứt là do cha mẹ tác thành cho con gái chớ làm sao một đứa bé nông nổi giống như con mà có thể biết được đứa nào tốt, đứa nào đểu cán? Cứ xem dòng họ Quilkes thì biết . Cái gì đã làm cho người của họ từ đời nầy tới đời kia vẫn khoẻ mạnh và kiêu dũng? Có gì lạ đâu, họ chỉ kết hợp lẫn nhau, cưới gả những người trong họ hàng do chính gia đình của họ muốn như vậy.

− Ồ!

Scarlett rên rỉ, nỗi đau xót lại đến với nàng vì những lời của Gerald lại gợi ra một sự thật phũ phàng . Nhìn cái đầu cúi gầm của con, Gerald lắc lư trên đôi chân một cách khổ sở:

− Con khóc đó hả ?

Ông vừa hỏi vừa vụng về nâng cằm con lên, nét mặt hiện rõ tình thương.

− Không.

Scarlett hét lớn và vùng khỏi tay cha.

− Con nói láo, nhưng ba lại rất hãnh diện. Ba rất bằng lòng là con vẫn còn biết tự trọng. Ba muốn được thấy con như vầy trong cuộc dã yến ngày mai. Ba không muốn cho cả hạt nầy đàm tiếu và cười vào mặt con về chuyện đem trái tim dâng cho một người đàn ông chẳng ngó ngàng gì tới mình, ngoại trừ tình bạn thông thường.

Scarlett buồn rầu nghĩ thầm: “Anh ấy có nghĩ tới mình. Nghĩ rất nhiều. Mình biết chắc như vậy. Mình có thể nói ra nếu mình có thêm được một ít thì giờ, mình có thể làm cho anh ấy phải nói ra… Ồ, phải chi những người trong dòng họ Quilkes đừng có ý nghĩ là phải cưới hỏi giữa những người cùng họ hàng!”
Gerald quàng lấy tay con.

− Bây giờ mình vào nhà ăn tối, và nhớ đây là chuyện giữa hai cha con mình thôi. Ba sẽ không làm buồn lòng mẹ con về vụ nầy… Con cũng vậy. Hỉ mũi đi, con.
Scarlett hỉ mũi vào chiếc khăn tay đã bị vò nát, và hai cha con tay trong tay cùng ngược lên lối đi tối sẫm, con ngựa chậm chạp theo sau. Gần tới nhà, Scarlett sắp sửa tiếp nối câu chuyện thì nhìn thấy mẹ đang đứng trong bóng tối mờ dưới mái hiên. Bà đội nón, quàng khăn và đeo bao tay. Phía sau bà là Mammy đang hầm hừ, tay xách chiếc túi da màu đen dùng để đựng thuốc men mà bà Ellen O’Hara thường dùng để săn sóc và chữa bệnh cho bọn nô lệ. Môi của Mammy vốn đã dày và xệ, gặp lúc bất bình, lại còn dày và xệ gấp đôi. Bây giờ, nó đang xệ dài ra, và Scarlett hiểu ngay là Mammy đang bực tức về một chuyện nào đó.

− Ông O’Hara!

Ellen gọi khi nhìn thấy hai cha con đang đi tới… bà thuộc thế hệ của những người quí trọng nghi thức mặc dầu đã sống với nhau mười bảy năm và đã có sáu con…

− Ông O’Hara, nhà Slattery có người bịnh. Đứa con mới sanh của Emmie đang hấp hối và cần được đặt tên Thánh. Tôi và Mammy phải qua bên đó để xem có giúp ích được gì không.

Bà hơi cất giọng lên như để hỏi và sẵn sàng chờ quyết định tán thành của chồng, dầu chỉ là hình thức nhưng cũng làm mát ruột Gerald..
Gerald nói oang oang:

− Trời ơi, sao bọn da trắng rác rến đó lại khiến cho bà rời khỏi nhà ngay trong giờ ăn tối và giữa lúc tôi đang cần kể cho bà nghe về chuyện chiến tranh đang được bàn tán xôn xao ở Atlanta! Xin cứ đi, bà O’Hara. Bà sẽ không thể nào ngủ yên được khi biết là có chuyện đau khổ ở ngoài mà không có mặt bà tại chỗ để giúp đỡ.

− Bà làm sao ngủ yên được dầu phải đi ban đêm để cứu t’ị cho bọn hắc chủng và đám ra t’ắng.

Mammy vừa càu nhàu vừa đi xuống những bậc thềm tiến thẳng ra chiếc xe đợi sẵn bên mã lộ. Ellen vuốt nhẹ vào má Scarlett:

− Chút nữa vào bàn ăn, con nhớ ngồi thay chỗ má.

Mặc dầu nước mắt cứ trực trào ra, Scarlett vẫn rung động với sự vuốt ve lúc nào cũng chứa đầy huyền lực của mẹ nàng, vưới mùi hương sả nhẹ nhàng toát ra từ chiếc áo lụa của bà. Ở Ellen O’Hara có một cái gì khiến cho Scarlett ngất ngây, một sự mầu nhiệm cùng chung sống với nàng dưới một ngôi nhà, và sự mầu nhiệm đó vừa làm cho nàng sợ hãi đồng thời cũng khiến nàng say mê và cảm thấy ấm áp lạ thường.

Gerald đỡ vợ lên xe rồi dặn gã đánh xe cẩn thận. Phụ trách việc nuôi ngựa cho Gerald suốt hai chục năm, Toby biểu lộ sự bất bình vì bị chỉ dạy trong ngay lãnh vực chuyên nghiệp của anh ta. Toby với Mammy ngồi bên cạnh xe rõ ràng là hai hình ảnh chính xác phơi bày thái độ bất mãn bằng cách xệ môi dài ra của chủng tộc Phi châu.
Gerald cáu kỉnh:

− Nếu mình không tận tâm giúp đỡ bọn Slattery để chúng nó mạt rệp luôn, có lẽ chúng nó đã bán lại cho mình mấy mẫu đất lầy lội đó và cả hạt nầy sẽ không còn bị phiền hà gì về chúng nữa.

Rồi, mặt bỗng tươi lên với ý nghĩ sắp bẫy một màn đùa cợt, ông nói tiếp:

− Mình vào đi con, mình sẽ cho tên Pork biết là thay vì mua Dilcey về, ba đã bán Pork luôn cho John Quilkes.

Ông ném dây cương cho một thằng bé da đen đứng gần đó và bước lên thềm. Ông đã quên khuấy chuyện đau buồn của con gái và chỉ nghĩ tới chuyện trêu chọc người hầu. Scarlett uể oải bước theo, chân nặng như chì. Nàng nghĩ, dầu sao thì một sự kết hợp giữa nàng và Ashley cũng chẳng có gì kỳ dị hơn sự kết hợp giữa cha nàng và Ellen Robillard O’Hara. Rồi cũng như mọi khi, nàng tự hỏi chẳng biết tại sao, một con người ầm ĩ và thiếu tế nhị như cha nàng, lại có thể cưới được một người vợ như mẹ nàng, bởi vì cả hai quá cách biệt nhau về tuổi tác, trình độ giáo dục và tư tưởng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.