Hòn đảo của Bác sĩ Moreau

LŨ THUYỀN NHÂN XẤU XÍ



May thay, khi thấy tình cảnh tôi, đảo chủ động lòng thương. Đang trôi dạt về phía đông, tôi chợt thấy con thuyền nhỏ quay đầu, hướng về chỗ mình. Thuyền đầy ứ những người, hàng, và thú. Khi nó đến gần, tôi thấy vị đảo chủ đầu bạc, vai rộng đang ngồi chen chúc cùng lũ chó và mấy kiện hàng ở đằng đuôi. Đảo chủ nhìn tôi chằm chằm, bất động chẳng nói chi. Gã mặt đen ngồi bên con báo, cũng nhìn tôi mãi. Kế gã là 3 tên lạ mặt, trông rất cổ quái và ngu đần. Đàn chó săn cứ nhằm mặt 3 tên này mà gầm gừ. Montgomery tay giữ lái, đưa thuyền tới gần tôi. Vì trong thuyền không còn chỗ trống, hắn lấy dây buộc vào xuồng con, rồi lai dắt tôi vào đảo.
Giờ thì tôi đã qua cơn hoảng lạn, đủ sức để đáp lại Montgomery khi hắn chào tôi. Tôi than xuồng mình bị nước ngập, gần chìm đến nơi rồi. Hắn bèn quăng cho cái xô. Trong lúc được lai dắt vào bờ, tôi cặm cụi tát nước.
Mãi đến khi tát cạn nước rồi, tôi mới có dịp thảnh thơi, ngồi quan sát những người trên thuyền. Đảo chủ vẫn chăm chú nhìn tôi, nhưng dường như có vẻ gì bối rối. Khi bắt gặp tôi nhìn lại, ông cúi xuống ngó con chó săn đang ngồi dưới chân.Thân hình đảo chủ thật vạm vỡ, trán cao, nét mặt hơi nặng nề. Như những người già khác, da ông đã giùn phía trên mi. Khóe miệng hơi trề, tạo cho ông vẻ mặt vô cùng quyết đoán. Ông nói gì đó với Montgomery, quá nhỏ không nghe được.
Nhìn đảo chủ chán, tôi chuyển sang quan sát 3 tên thuyền nhân. Lũ thuyền nhân thật lạ, vẻ mặt chúng đáng ghét sao sao ấy, chỉ mới trông đã phát tởm. Trông đi trông lại, vẫn thấy phát tởm. Cả 3 đều có làn da nâu. Chúng quấn 1 thứ băng vải trắng, mỏng và dơ dáy, che khắp tứ chi, thậm chí cả ngón tay, ngón chân cũng không để lộ. Tôi chưa bao giờ thấy đàn ông quấn vải khắp người như thế. Phụ nữ thì có, nhưng cũng chỉ ở Đông phương thôi. Dưới khăn quấn đầu, bản mặt bọn chúng trông như yêu tinh: Hàm dưới nhô ra, mắt thì sáng quắc. Tóc chúng đen rũ, trông giống bờm ngựa. Có vẻ như chúng rất cao. Đảo chủ cao cũng phải cỡ 1 thước 80, vậy mà ngồi cùng với chúng, thấy thấp hơn cả cái đầu. Sau này mới rõ chúng chẳng cao gì hơn tôi, vì tuy chúng người dài, nhưng chân lại thấp tủn và cong như vòng kiềng. Mà nói gì thì nói, vẫn phải kết luận chúng là 1 lũ người xấu đau xấu đớn, xấu chẳng kém gã mặt đen mắt lung linh trong đêm. Khi phát hiện tôi đang nhìn, chúng lảng tránh ánh mắt tôi, nhưng vẫn cứ ngó tôi với 1 vẻ lấm lét, lạ kỳ. Nhận ra mình có thể đang làm chúng khó chịu, tôi chuyển hướng chú ý vào hòn đảo trước mặt.
Hòn đảo trông như doi đất thấp, được bao phủ bởi thảm thực vật dày, chủ yếu là 1 loài cây cọ trước giờ tôi chưa thấy. Ở đâu đó, 1 làn hơi nước trắng mỏng bốc lên cao ngất, rồi tan xuống như lông vũ đang rơi. Thuyền đã vào đến vịnh: 1 vịnh rộng, bao bọc nhị bề bởi 2 mũi đất thấp. Bờ biển trước mắt đầy cát xám, cứ dốc mãi lên cho đến 1 gò cao, có lẽ phải cao hơn đến 20 thước so với mặt bể. Giữa đường lên là 1 khu nhà vuông với 2 mái lá, tường bao được xây bằng 1 loại đá xám. Sau mới biết đá xám ấy hóa ra là san hô và nham thạch. Khi thuyền còn ở xa, tôi thoáng thấy mấy hình thù dị kỳ đang chạy nấp vào trong bụi cây, nhưng khi đến gần thì không trông thấy nữa. Chỉ có 1 người đang đứng đợi bên mép nước. Người này da đen, thân hình tầm thước, miệng rộng gần như không môi, chân tay gầy và dài ngoằng ngoẵng. Cũng mặc đồ xanh như đảo chủ và Montgomery, y đứng vêu mặt ra nhìn chúng tôi. Khi thuyền tới nơi, y chạy tới chạy lui trên bờ, làm những cử chỉ thật là lố bịch.
Theo lệnh Montgomery, lũ thuyền nhân bật dậy, lóng ngóng hạ buồm. Montgomery bẻ lái, đưa thuyền tới vũng đậu nhỏ hẹp bên bãi biển. Vũng đậu này thật ra là cái rãnh bé tẹo, chỉ vừa đủ để thuyền vào khi đúng con nước. Khi mũi xuồng con đã chạm nền cát, tôi liền tháo sợi dây cột với thuyền, rồi bước lên bờ. 3 tên thuyền nhân cũng vụng về đổ bộ, bắt đầu dỡ hàng xuống. Người đứng bên mép nước chạy ra giúp chúng 1 tay. Dáng đi của lũ thuyền nhân quấn vải kín người ấy nhìn rất kỳ: không cứng quèo, nhưng cứ vặn vẹo thế nào ấy, cứ như khớp xương của chúng bị nối nhầm chỗ. Đến lượt đảo chủ vào bờ, rồi đàn chó. Đàn chó vẫn bị xích, và vẫn gầm gừ. Thuyền nhân vừa dỡ hàng vừa chuyện gẫu bằng 1 thứ ngôn ngữ lạ. Người da đen không môi cũng nói chuyện với chúng, ra điều khoái chí lắm. Chất giọng trầm của bọn chúng, dường như tôi đã nghe ở đâu rồi, mà không sao nhớ được là đâu. Đảo chủ đứng với đàn chó, liên tục ra mệnh này lệnh nọ. Montgomery sau khi tháo bánh lái, cũng đã bước lên. Tôi thì đói và mệt, chỉ biết đứng đầu trần dưới nắng, chẳng giúp gì được họ.
Đảo chủ bỗng như nhớ ra sự hiện diện của tôi. Ông bước tới.
“Này cậu, hình như chưa ăn sáng hả?” dưới đôi lông mày rậm, cặp mắt ông đen lay láy “Xin lỗi nhé. Giờ cậu là khách của tôi rồi, dù là khách không mời thì tôi vẫn phải đối xử cho tử tế”. Đoạn ông nhìn thẳng vào mặt tôi “Montgomery nói cậu là người có học, phải không cậu Prendick? Cho tôi biết thêm được không?”
Tôi trả lời mình có theo học mấy năm ở trường Đại Học Khoa Học Hoàng Gia, và từng làm nghiên cứu dưới sự hướng dẫn của giáo sư Huxley. Nghe đến đó, đảo chủ hơi nhướng mày.
“Ờ, thế thì tốt đấy, cậu Prendick”, ông nói, giọng có vẻ tôn trọng tôi hơn “Chúng tôi ở đây, tức là tôi với Montgomery ấy, cũng là các nhà sinh vật học cả”. Mắt ông dõi theo bọn thuyền nhân, hiện đang bận bịu vác con báo vào trong nhà. “Cái nhà này cũng là 1 kiểu viện nghiên cứu sinh học. Còn chuyện khi nào cậu có thể về được thì tôi không biết. Đảo này rất cách biệt với thế giới bên ngoài, có khi cả năm mới có tàu đi qua.”
Rồi đảo chủ bỏ tôi đứng đấy để đi vào trong khu nhà. Montgomery và 2 người nữa đang dỡ mấy kiện hàng, bỏ lên xe đẩy. Con lạc đà không bướu và lũ thỏ hãy còn ở trên thuyền, đàn chó vẫn đang bị xích. Sau khi cái xe đã chất đến cả tấn hàng, bọn thuyền nhân bắt đầu đẩy nó đi. Montgomery tiến về phía tôi, mặc cho chúng đẩy 1 mình.
“Tôi rất vui” hắn nói “Thằng thuyền trưởng là đồ lừa. Tý nữa nó cho anh đi đời.”
“Thế là anh lại cứu tôi lần nữa.”
“Chưa chắc đâu. Cho anh biết là cái đảo này cũng khốn nạn lắm đấy. Đi đâu trên đây cũng phải hết sức đề phòng. Ổng…” Hắn chợt đổi ý, lảng sang chuyện khác “Giúp tôi đem thỏ vô với.”
Tôi giúp hắn kéo mấy cái chuồng thỏ lên bờ. Việc xong, hắn mở cửa chuồng, dốc ngược xuống, bao nhiêu thỏ rơi lạch bạch hết ra, đè cả lên nhau, cả thảy chắc chừng 15-20 con. Hắn vỗ tay mấy cái, chúng bèn chạy đi tứ tán hết cả.
“Sinh đẻ và gia tăng dân số thoải mái đi, các bạn thỏ “hắn kêu “Đẻ đầy đảo cũng được. Mãi đến giờ trên đảo này mới có thịt mà ăn.”
Trong lúc tôi đang nhìn theo lũ thỏ, đảo chủ đã quay lại, tay cầm ve rượu brandy và ít bánh. “Ăn tạm đi Prendick”, giọng ông nghe có phần thân thiện hơn trước. Tôi chẳng khách sáo gì, cầm bánh ngấu nghiến ngay. Đảo chủ và Montgomery tiếp tục mở chuồng thả thỏ. Tuy nhiên, họ giữ lại 3 cái chuồng lớn, đem vào nhà để chung với con báo. Tôi ăn hết bánh, nhưng không đụng đến rượu. Tự cha sanh mẹ đẻ, tôi chẳng bao giờ uống rượu cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.