Kẻ Nhắc Tuồng

Chương 19



Tối đen như mực.

Vách ngăn tuyệt đối giữa ngủ và thức. Cơn sốt trở nặng. Con bé cảm thấy điều đó ở đôi má ửng hồng, đôi chân đau nhức và cái dạ dày sôi sục.

Nó không xác định được ngày đêm. Không rõ mình đã nằm đó được vài giờ hay vài tuần. Khái niệm thời gian không tồn tại trong cái bụng của con quái vật đã nuốt chửng nó vào: thời gian cứ hết co vào rồi lại giãn ra, giống như một cái dạ dày đang chầm chậm tiêu hóa bữa ăn. Một cách vô ích. Ở đây, thời gian chẳng dùng để làm gì được. Bởi vì nó không thể trả lời câu hỏi quan trọng nhất.

Bao giờ thì chuyện này chấm dứt?

Bị tước đi khái niệm thời gian là sự trừng phạt kinh khủng nhất. Hơn cả cơn đau nơi cánh tay trái thỉnh thoảng lại lan đến cổ và dồn ép lên thái dương khiến con bé không chịu nổi. Bởi giờ nó đã rõ một điều.

Tất cả chuyện này là một đòn trừng phạt

Tuy vậy, nó không dám chắc mình bị phạt vì tội gì.

Chắc tại mình không nghe lời bố mẹ, hay vòi vĩnh, không chịu uống sữa mà lén đổ đi khi bố mẹ không để ý. Mình đòi bố mẹ mua một con mèo và hứa sẽ chăm sóc nó, nhưng khi đã có Houdini thì mình lại đòi một con chó làm bố mẹ nổi trận lôi đình. Bố mẹ bảo không thể bỏ con mèo đi, còn mình thì cứ cố công giải thích cho họ hiểu là Houdini không ưa mình. Cũng có thể tại điểm số của mình không tốt. Năm nay bảng tổng kết học kỳ đầu của mình đúng là thảm họa, mình phải thi lại môn địa lý và vẽ. Hoặc là tại vì ba điếu thuốc lá mình đã lén hút trên nóc phòng tập thể thao cùng với ông anh họ, nhưng mình đâu có hít khói vào phổi. Chắc có lẽ vì mấy cái kẹp tóc hình con bọ rùa mà mình đã lấy cắp ở trung tâm thương mại, mình thề là mình chỉ ăn cắp đúng một lần duy nhất. Cũng tại mình cứng đầu nữa, nhất là khi mẹ cứ muốn chọn váy áo cho mình. Mẹ không hiểu mình đã lớn và mẹ mua toàn những món mình chẳng thích, vì bây giờ mẹ với mình không cùng gu thời trang nữa…

Khi con bé tỉnh, nó đi tìm lời giải thích, tìm một nguyên nhân cho những điều đã xảy ra. Nó đã nghĩ đến những điều vô lý nhất. Nhưng cứ mỗi lần nó tưởng đã tìm ra nguyên nhân thì mọi lý lẽ lại đổ ụp như một lâu đài xây bằng những quân bài, vì sự đau đớn mà nó đang chịu quá lớn so với lỗi lầm nó đã phạm phải.

Ngược lại, đôi lúc con bé phát cáu vì bố mẹ chưa chịu đến tìm mình.

Hai người đợi cái gì mà chưa chịu đến giải thoát cho mình? Hay cả hai đã quên mất mình là con gái của họ?

Nhưng rồi nó thấy hối tiếc ngay. Nó lại thầm gọi bố mẹ trong đầu, với hi vọng có thể thần giao cách cảm. Đó là cứu cánh duy nhất còn lại của nó.

Cũng có những lúc nó tin rằng mình đã chết.

Phải, mình chết rồi, người ta đã chôn mình xuống dưới này. Thật ra mình không nhúc nhích được là vì mình đang nằm trong quan tài. Mình sẽ mãi mãi như thế này thôi…

Nhưng cơn đau lập tức nhắc nhở rằng nó còn sống. Cơn đau vừa là một án phạt, lại vừa là sự giải thoát, giúp lôi nó ra khỏi cơn mê và đưa nó trở về thực tại. Giống như lúc này.

Một thứ chất lỏng nong nóng chạy vào cánh tay phải của con bé. Nó cảm thấy thế. Thật dễ chịu. Có mùi thuốc. Ai đó đang chăm sóc nó. Nó không chắc liệu có nên vui mừng hay không. Vì chuyện này đồng nghĩa với hai điều: thứ nhất, nó không đơn độc, thứ hai, nó không rõ sự có mặt của người kia là tốt hay xấu.

Nó đã biết đợi người kia. Nó biết khi nào người ta xuất hiện. Chẳng hạn, nó đã hiểu cơn mệt mỏi và buồn ngủ mà nó gặp phải không do cơ thể nó quyết định. Đó là do một loại thuốc gây ngủ.

Chuyện đó chỉ diễn ra khi người kia xuất hiện.

Người kia ngồi gần nó, kiên nhẫn dùng một cái thìa để đút cho nó ăn. Vị của thức ăn khá ngọt và nó không cần phải nhai. Sau đó người ta cho nó uống nước. Người ta không bao giờ chạm vào nó, không đưa cho nó thứ gì hết. Nó những muốn nói chuyện, nhưng miệng nó không thốt nên lời, cổ họng nó không phát ra nổi âm thanh. Đôi khi nó cảm thấy người kia cựa quậy bên cạnh mình, nhưng có lúc nó lại có cảm tưởng người ta chỉ quan sát nó trong bất động.

Một cơn đau nữa. Tiếng thét tắc nghẹn vang dội trong các vách tường của nhà ngục đang giam giữ con bé, và làm nó tỉnh dậy.

Lúc đó nó nhận thấy một thứ.

Trong bóng tối, nó thấy một ánh sáng yếu ớt ở phía xa. Một chấm đỏ đột nhiên xuất hiện, đánh dấu giới hạn tầm quan sát của nó. Cái gì vậy? Nó cố nhìn cho rõ hơn nhưng không làm được. Sau đó nó cảm thấy gì đó trong bàn tay phải. Một thứ trước đó không hiện diện. Nó có độ rắn không đồng đều và sần sùi, giống như có vảy. Thật tởm. Chắc chắn là một con thú chết. Con bé muốn vứt đi nhưng vật đó đã dính chặt vào lòng bàn tay của nó. Dùng chút sức lực còn lại, nó cố tống khứ vật kia đi. Nhưng khi nhúc nhắc cổ tay, nó bắt đầu hiểu ra… Đó không phải là một con thú chết. Món đồ khá rắn vì được làm bằng nhựa. Không phải dính vào lòng bàn tay của con bé mà chỉ được gắn vào đó bằng băng dính. Trên đó không có vảy, mà là các nút bấm.

Đó là một cái điều khiển từ xa.

Đột nhiên tất cả trở nên rõ ràng. Con bé chỉ cần nhấc cổ tay lên một chút, hướng món đồ về phía chấm đỏ và ấn bừa một cái nút. Một loạt tiếng động tiếp theo cho biết nó đã không nhầm lẫn. Đầu tiên là một tiếng tách. Sau đó là tiếng tua băng. Những âm thanh quen thuộc của một cái đầu máy. Đồng thời, một màn hình bật sáng trước mắt nó.

Lần đầu tiên có một nguồn sáng trong gian phòng.

Bao quanh nó là những vách tường bằng đá tăm tối. Con bé đang nằm trên một thứ nom như giường bệnh, có tay tựa và lưng dựa bằng thép. Bên cạnh nó là một cái giá treo bình dịch truyền nối với một mũi kim găm ở tay phải của nó. Cánh tay trái hoàn toàn khuất dạng sau những lớp băng quấn chặt, lớp băng này cũng cố định cả lồng ngực của nó. Trên một chiếc bàn là những hộp thức ăn cho trẻ con. Và rất nhiều, cực kỳ nhiều thuốc. Mặc dù vậy, phía sau cái ti vi vẫn là bóng tối đen ngòm không gì có thể xuyên thủng.

Rốt cuộc cuốn băng cũng đã tua xong và đột ngột dừng lại. Sau đó nó bắt đầu chạy, thật chậm rãi. Tiếng rột roẹt báo hiệu phần mở đầu của một bộ phim. Tiếp đến là tiếng nhạc vui tươi và chói gắt – âm thanh hơi bị méo. Rồi màn hình hiện lên các vệt màu. Một người đàn ông nhỏ thó mặc quần yếm màu xanh, đội mũ cao bồi xuất hiện. Ông ta có cả một con ngựa chân cao. Ông lùn cố trèo lên ngựa nhưng không được, lần nào cũng bị ngã và bị con ngựa chế giễu. Chuyện đó tiếp diễn trong khoảng mười phút. Sau đó bộ phim hoạt hình kết thúc mà không có đoạn giới thiệu ở cuối phim. Nhưng cuốn băng vẫn đều đều chạy tiếp. Khi hết băng, nó tự động tua ngược lại. Và bộ phim được phát trở lại từ đầu. Vẫn ông già đó. Vẫn con ngựa mà ông ta không tài nào leo được lên lưng. Nhưng con bé vẫn tiếp tục xem. Dù nó biết chuyện gì sẽ xảy ra với con ngựa ưa chọc ghẹo ấy.

Nó hi vọng.

Bởi đó là thứ duy nhất còn sót lại với nó. Hi vọng. Không phó thác hoàn toàn cho nỗi kinh hoàng. Có lẽ người đã chọn bộ phim hoạt hình này cho nó có một ý đồ ngược lại. Nhưng việc ông lùn kia không chịu từ bỏ mà cứ cố gắng mãi, mặc cho những cú ngã đau đớn đã tiếp thêm can đảm cho nó.

Nào, lại trèo lên nào! Nó thầm nói với nhân vật trong phim. Trước khi giấc ngủ lại ập đến với nó.

Quận xxxx

Văn phòng Chánh biện lý J.B. Marin

Ngày 11 tháng 12 năm hiện hành

Kính gửi: Ngài giám đốc, Alphonse Bérenger

Nhà tù tối mật, quận xxxx

Trại giam số 45

Tiêu đề: Phúc đáp báo cáo “mật” ngày 23 tháng 11

Thưa ông Bérenger,

Theo yêu cầu của ông, tôi đã cho điều tra thêm về đối tượng hiện bị giam giữ trong trại giam của ông và cho đến hiện tại chỉ được điểm danh bằng số hiệu RK-357/9. Tôi lấy làm tiếc phải thông báo với ông rằng các cuộc điều tra sâu hơn về danh tính của hắn không mang lại bất kỳ kết quả nào.

Tôi nhất trí với nghi ngờ của ông rằng phạm nhân RK-357/9 có thể đã gây ra một tội ác nghiêm trọng trước đây và đang làm mọi cách để che giấu chuyện đó. Ở thời điểm hiện tại, việc xét nghiệm ADN của hắn là phương tiện duy nhất chúng ta có để khẳng định hoặc loại trừ nghi ngờ trên.

Tuy nhiên, như ông đã biết, chúng ta không thể ép buộc phạm nhân RK-357/9 thực hiện cuộc xét nghiệm này. Trên thực tế, điều đó sẽ khiến chúng ta xâm phạm nghiêm trọng các quyền lợi của hắn, vượt quá mức độ cho phép của hành vi vi phạm đã khiến hắn bị bắt giữ (không chịu cung cấp giấy tờ cho nhân viên công lực).

Tình thế sẽ khác đi nếu như có những bằng chứng xác thực và rõ ràng cho thấy phạm nhân RK-357/9 chịu trách nhiệm về một tội ác nghiêm trọng, hoặc nếu chúng ta có “những động cơ nghiêm túc vì sự an nguy của xã hội”.

Hiện tại, điều này chưa được chứng thực.

Với các luận điểm trên, biện pháp duy nhất để chúng ta thu được ADN của hắn là việc lấy mẫu trực tiếp, với điều kiện mẫu thử hữu cơ đó đã bị rơi rớt ngẫu nhiên hoặc tự đối tượng bỏ lại trong các sinh hoạt hàng ngày của hắn.

Xét thấy cung cách vệ sinh thái quá của phạm nhân RK-357/9, văn phòng chúng tôi cho phép các quản giáo được vào khám xét trong xà lim của hắn mà không báo trước với mục đích thu lượm mẫu thử hữu cơ đã đề cập ở trên.

Hi vọng cách thức này sẽ giúp chúng ta đạt được mục tiêu một cách hợp lý. Tôi xin gửi đến ông lời chào trân trọng.

Phó biện lý

Matthew Sedris


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.