Khổng Tước Rừng Sâu

CHƯƠNG 30



Mặt trời vừa xuống núi, tôi lập tức đưa Vỹ Đình về cho kịp buổi tiệc lúc bảy giờ.
Trên đường đi chúng tôi hoàn toàn không nói chuyện.
Trước khi lên xe khoé mắt cô ấy vẫn còn đọng lệ; lúc đến nhà hàng tuy ánh mắt hơi hoe đỏ, nhưng không còn nước mắt nữa.
Nhìn đồng hồ, mới có sáu rưỡi, nhưng tôi cảm thấy không khí nặng nề tới mức tôi không thể chịu đựng thêm một phút nào nữa.
Tôi nói bảo trọng, cô ấy nói anh cũng vậy.
Không có không nỡ, day dứt, lưu luyến hay những từ ngữ có thể lay động tâm can.
Nhiều nhất chỉ có vẫy tay, tôi nghĩ. Về đến nhà vẫn chưa đến bảy giờ, Vinh An vẫn đang nằm trên giường, nhìn thấy tôi lại giật nảy mình.
“Cùng đi ăn cơm đi.” Tôi nói.
“Tớ không làm kỳ đà thì tốt hơn.” Cậu ta nói.
“Không có kỳ đà, chỉ có tớ với cậu thôi.” Tôi nói.
Cậu ta hơi ngẩn người, đứng dậy cùng tôi ra ngoài ăn cơm.
Ăn xong, Vinh An kiếm cớ ở lì trong căn phòng tầng trên, một mình tôi ở tầng dưới xem tivi.
Tay phải cầm điều khiển từ xa, chuyển kênh đến Maximum, lại giảm đến Minimum.
Sau đó lại quay lại từ đầu.
Đến khi mắt sắp mở không nổi, mới tắt tivi, bước khỏi phòng đi ra ngoài sân.
Đèn tầng trên đã tắt, Vinh An chắc đã ngủ rồi.
Tôi chỉ do dự ba giây, bèn leo lên xe, phi về phía Yum.
Tiểu Vân thấy tôi một mình đi tới, không nói một lời ngồi luôn vào góc bên trái quầy bar.
“Vinh An lại xảy ra chuyện rồi sao?” Cô ấy tới gần tôi, dè dặt hỏi.
“Không.” Tôi nói, “Cậu ấy chỉ đang ngủ thôi.”
“Ồ.” Tiểu Vân đáp một tiếng, vẻ mặt hơi kỳ quái.
Tôi chợt hiểu ra.
Bởi vì tôi luôn cùng Vinh An đến nơi này, trừ lần Vinh An phải nằm viện, nhưng cũng chỉ có một lần đó mà thôi.
Vì thế Tiểu Vân thấy lần này tôi lại đến một mình, mới cho rằng Vinh An có thể đã xảy ra chuyện gì.
“Anh phải nói với Vinh An chuyện em trù úm cậu ấy.”
“Anh đừng có mà doạ em nữa.” Cô ấy cười cười, “Vẫn uống cà phê chứ?”
Tôi lắc đầu, sau đó nói: “Anh muốn hỏi em một chuyện trước đã.”
“Anh hỏi đi.”
“Em còn nhớ em đã từng nói với anh về nghiên cứu của Mausolus ở học viện MIT không?”
“Đương nhiên là nhớ.” Cô ấy nói, “Kết luận của ông ấy là: Khi hai người hoàn toàn xa lạ gặp nhau, kết quả phát hiện ra mình cùng quen những người bạn chung, việc này không hề khó như trong tưởng tượng.”
“Nếu hai người đã từng rất thân thiết mà sau đó lại trở nên xa lạ, tỉ lệ chẳng may gặp lại nhau là bao nhiêu?”
“Em không biết.” Cô ấy nghĩ một lúc, “Nhưng tỉ lệ này có lẽ cũng cao hơn so với tưởng tượng.”
“Em cũng nghĩ vậy.”
“Sao lại hỏi chuyện này?”
“Hôm nay anh gặp lại đàn chị của em Liễu Vỹ Đình.”
Tiểu Vân giật mình, không những không đáp trả, cũng không biết nên phản ứng như thế nào.
“Anh muốn một ly Gin Tonic.” Tôi nói.
“Được.” Cô ấy nói.
Tiểu Vân pha một ly Gin Tonic đặt trước mặt tôi, cười cười rồi lui bước.
Nâng ly rượu lên uống một hơi, nghe thấy có người nói: “Gin Tonic là rượu của những người cô đơn.”
Tôi quay đầu, lại nhìn thấy người đàn ông gọi Martini kia.
“Đúng vậy.” Tôi nói.
Anh ta nhếch nhếch khoé miệng, tỏ ý mỉm cười, đáng tiếc là hơi cứng nhắc.
Cơ thịt ở khoé miệng anh ta giống như cánh cửa sắt đã han gỉ, vừa kéo đã có thể nghe thấy tiếng ken két.
Ở quầy bar của Pub, tỷ lệ một người đàn ông xa lạ bắt chuyện trước với bạn là bao nhiêu?
Nếu tôi là nữ, tỷ lệ này chắc chắn rất cao.
Nhưng tôi là nam, vì thế tỉ lệ này có lẽ rất nhỏ.
Tôi cúi đầu im lặng uống rượu, Martini tiên sinh (tạm gọi anh ta như thế) cũng không nói gì với tôi.
Vốn tưởng rằng nghĩ lan man về mấy vấn đề tỉ lệ này có thể phân tán sự chú ý của bản thân, nhưng tỉ lệ và thống kê có liên quan đến nhau, thống kê lại có liên quan đến Vỹ Đình, vì thế tôi vẫn không trốn nổi.
Thử để cho đầu óc trống rỗng, nhưng đầu óc lại càng lúc càng nặng nề, nặng tới mức tôi không thể ngẩng đầu lên được.
Vừa thở dài một hơi, tiếng dương cầm trong tiệm bỗng ngừng lại.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, Tiểu Vân đã đứng trước mặt tôi.
Lại nhìn ra xung quanh, khách trong tiệm đã chỉ còn lại một mình tôi.
“Có muốn nghe tiếng dương cầm tươi không?” Cô ấy nói.
“Tiếng dương cầm tươi?” Tôi hoài nghi.
Tiểu Vân đi ra khỏi quầy bar, đến bên góc để đàn dương cầm, ngồi quay lưng lại với tôi, mở nắp hộp đàn ra.
Thử đánh vài nốt, bèn bắt đầu tấu một khúc đàn.
Giai điệu rất nhẹ nhàng, dịu dàng mát mẻ, cảm giác giống như đang ăn kem đậu vậy.
Đàn xong một khúc, cô ấy vừa ngẩng đầu lên nhìn tôi, tôi lập tức nói: “Encore.”
Cô ấy cười cười, gật đầu, lại quay đầu đi.
Tôi lại được ăn một cái kem đậu khác.
“Em chơi đàn thế nào?”
Nốt nhạc cuối cùng còn đang bay bổng trong không trung, ngón tay còn chưa dời phím đàn, cô ấy đã hỏi.
“Ngại quá, anh không hiểu đàn dương cầm, chỉ cảm thấy rất hay.”
“Vậy là đủ rồi.”
Cô ấy đứng dậy, đậy nắp hộp đàn lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.