Sự Trả Thù Hoàn Hảo

CHƯƠNG 23



Sau khi mở chiếc va li ra, bên trong toàn là nước, toàn bộ số giấy bạc không hiểu sao tự nhiên biến mất!
Mà toàn bộ những cọc tiền đều biến thành những cục gì đó trơn tuột, cứ như bị bôi một lớp nước rửa bát, hình ảnh trên tiền biến thành những vệt màu xám đen, cảnh sát Lý lấy ra một cục tiền, định giở ra thì thấy cục tiền biến thành một thứ như bã đậu, nắm một cái là dính chặt vào nhau, tách ra thì thấy ở giữa chỉ còn lại một vệt màu đỏ, hầu hết diện tích xung quanh đều biến dạng hoàn toàn, không thể nào nhận ra đó là tiền.
Cũng có nghĩa là, ba triệu tệ, đã không còn giá trị gì nữa!
Thế… thế này là thế nào? Giấy bạc đã biến đi đâu? Làm sao tiền có thể biến thành như thế này được?
Tất cả mọi người đều trợn mắt kinh ngạc nhìn thứ vật chất kỳ quặc trong va li, Vương Các Đông há hốc mồm, không nói được ra tiếng nào, cảm giác mồ hôi túa ra lạnh toát dọc sống lưng.
Vương Lệ Cầm càng hoang mang, vốn đang lo lắng về sự an nguy của con trai, giờ lại thấy toàn bộ số tiền mặt dùng để trao đổi đã trở thành rác thải.
Toàn bộ gia sản nhà họ Giang tất nhiên không chỉ có ba triệu tệ, nhưng ba triệu tệ cũng là gần một nửa tài sản nhà họ Giang, bây giờ Giang Bình đã chết, sau này không còn thu nhập gì, chỉ trông vào số tài sản này. Con trai bị bắt cóc, tất nhiên tính mạng là quan trọng nhất, vạn bất đắc dĩ không còn cách nào mới phải huy động ba triệu, vốn tưởng là có cảnh sát hình sự của huyện, cho dù bọn bắt cóc có đem tiền đi, thì sớm muộn cũng sẽ lấy lại được. Không lẽ tiền lại biến mất ngay trong tầm mắt?
Giờ đây, con trai vẫn chưa trở về, bọn bắt cóc cũng chưa lấy tiền đi, nhưng toàn bộ số tiền đã trở thành rác!
Biến thành hình dạng thế này, hoàn toàn không thể nhận ra là tiền, ngân hàng chắc chắn sẽ không cho đổi.
Vô nguyên vô cớ, cảnh sát chưa hề rời mắt khỏi một giây, thế mà số tiền trong va li lại biến thành một đống hồ giấy bỏ đi.
Nếu không có viên cảnh sát đứng cạnh đỡ lấy, Vương Lệ Cầm đã lăn ra đất ngất xỉu.
Lúc này, tên bắt cóc lại gọi đến bằng một số lạ, Vương Lệ Cầm run rẩy nghe máy, tên bắt cóc hỏi: “Các người lấy lại chiếc va li rồi chứ hả?”
“Tiền… làm sao… làm sao lại như thế này… hu hu…” Vương Lệ Cầm không kìm được khóc ầm lên.
Tên bắt cóc cười đáp bằng một giọng rất thoải mái: “Nghe giọng chị, xem ra chị đã dùng tiền thật, thế thì tôi yên tâm rồi. Vừa nãy tôi đã nói rồi, tiền thật hay tiền giả tôi sẽ lập tức biết ngay mà. Có điều việc này cũng không trách tôi được, là tại chị cho cảnh sát đi theo, tôi đã nhắc chị rất nhiều lần rồi. Cùng thời gian này vào ngày mai, tiếp tục trao đổi ở đây, tất nhiên chị cũng có thể lựa chọn không giao tiền chuộc, tôi sẽ tiếp tục đợi chị. Có điều, đừng có dẫn theo em họ gì nữa đấy.” Dứt lời liền ngắt luôn điện thoại.
Tất cả mọi người đều nín lặng không nói gì.
Vương Các Đông không biết phải nói thế nào, vì sự việc ra nông nỗi này, anh lo là Vương Lệ Cầm sẽ nằng nặc đòi công an huyện bồi thường tiền. Tiền bị bọn tội phạm hủy hoại, không phải là do cảnh sát, tất nhiên không thể bồi thường, nhưng một khi chị ta ăn vạ làm ầm lên thì tình hình sẽ rất đau đầu.
Nỗi sợ hãi và nhiều cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng Vương Lệ Cầm, cô ta vừa lo lắng cho tính mạng của con trai, vừa oán trách cảnh sát vô tích sự, lại nghĩ đến việc đã mất gần một nửa số tài sản trong nhà, sẽ phải bán đi mấy căn nhà khác để trả nợ, tất nhiên rồi, làm vợ Giang Tiểu Bình bấy nhiêu năm, cô ta cũng hiểu được tình hình đại cục, biết là xảy ra sự việc như vậy, không thể có chuyện cảnh sát sẽ bồi thường tiền cho nhà mình, nếu có làm ầm lên, cảnh sát đã can thiệp vào mà giờ lại đứng ngoài khoanh tay mặc kệ, thì không những ngày mai không biết làm thế nào khi đi giao tiền chuộc, càng không có cách nào đảm bảo an toàn tính mạng cho con trai, cũng chẳng đào đâu ra được thêm ba triệu tệ nữa.
Nếu không báo cảnh sát ngay từ đầu, biết đâu lại tốt, con trai có thể đã được thả rồi, nhưng bây giờ đã rơi vào tình cảnh dở dở ương ương thế này, cô ta phải làm sao đây?
Mọi người đều im lặng rất lâu, cuối cùng Vương Lệ Cầm lại là người đầu tiên lấy lại được bình tĩnh, cô ta nói giọng van xin: “Giám đốc Vương, anh xem ngày mai phải xử lý thế nào? Con trai tôi có sống sót trở về được không? Tôi biết làm thế nào để có thêm ngay ba triệu tệ đây.”
Vương Các Đông không nghĩ được ra kế sách gì, những vụ bắt cóc trước đây, ít nhất cũng biết được là bọn tội phạm bắt cóc ở đâu, bọn tội phạm cũng sẽ nói rõ sẽ tiến hành trao đổi ở đâu, biết được vị trí của bọn chúng, trực tiếp đến bao vây, rồi cử xạ thủ bắn tỉa và chuyên gia đàm phán cùng đến, đồng thời kết hợp cả biện pháp mềm dẻo lẫn cứng rắn, rất ít có kẻ gan lì không chịu đầu hàng.
Nhưng vụ bắt cóc lần này, từ đầu đến giờ, họ chỉ biết rằng Giang Tiểu Binh đang ở trong tay bọn bắt cóc, không hề có bất cứ thông tin nào về chỗ ẩn náu của bọn bắt cóc, mà bọn tội phạm cũng không hề tỏ ra sợ cảnh sát, không thể sử dụng biện pháp mềm rắn kết hợp, cho nên mới phải tiến hành trao đổi.
Nhưng trong quá trình giao tiền chuộc, bọn tội phạm không hề xuất hiện, còn không biết bọn chúng đã sử dụng thủ đoạn gì khiến giấy bạc biến mất ngay trước mắt cảnh sát, tiền thì biến thành một đống vụn nát dính vào nhau, tình tiết này, bọn tội phạm đã ra bài không theo quy luật thông thường.
Vụ án bắt cóc như thế này, đừng nói là anh chưa từng trải qua, thậm chí cũng chưa từng nghe nói bao giờ, tất cả những vụ bắt cóc trong tỉnh mấy chục năm nay đều chưa có vụ nào nan giải như thế này, khiến cảnh sát đau đầu như thế này.
Suy nghĩ một hồi lâu, Vương Các Đông đành nói: “Chúng ta tạm thời về trụ sở Công an huyện phân tích xem phải đối phó thế nào.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.