Hung thần và đam mê

Chương 3



Gareth không chủ định hôn nàng, hãy còn quá sớm, nhưng nàng trông thật trêu ngươi khi ngồi dưới bóng cây và chàng không th kìm lòng để cân nhắc thiệt hơn được nữa.

Thế là chàng tự cho phép bản thân đánh mất kiểm soát, làm một điều hiếm khi làm. Chàng đầu hàng cơn bốc đồng đang thôi thúc và cơn đói khát đang xâm chiếm cơ thể. Nàng sẽ sớm trở thành vợ của chàng. Chàng khao khát được nếm thử hương vị của nàng, và niềm khao khát đó đã cắm sâu móng vuốt một cách thầm lặng vào tâm trí chàng kể từ giây phút chàng nhấc bổng nàng lên khỏi bờ tường đá. Chàng bỗng liều lĩnh muốn biết liệu có hi vọng tìm được sự ấm áp, chào đón nào đang đợi chàng trên chiếc giường hôn nhân hay không.

Đối với Clare, hôn nhân chỉ là bổn phận. Nàng đã giải quyết việc hôn nhân giống như cách pha chế nước hoa vậy; nàng nghĩ ra một công thức lý tưởng cho một người chồng và cố tìm kiếm những nguyên liệu khác nhau để tổng hợp nên đức ông chồng trong mơ đó. Nàng hẳn đang chấp chới bên bờ vực của thất vọng ghê gớm, nhận ra công thức chế tạo trong mơ của mình đã tan thành mây khói, nhưng nàng cũng đủ dũng cảm để chấp nhận nỗi cay đắng đó.

Lý trí tuyên bố với Gareth rằng, mặc dù sở hữu một thân hình hấp dẫn, nhưng chàng đừng trông mong gì về sự đam mê ẩn dấu bên trong nữ chủ nhân của Ước Mơ. Tuy nhiên, một phần sâu thẳm trong con người chàng vẫn phập phồng hi vọng, khao khát kiếm được chút ấm áp trên hòn đảo hoa này. Những năm tháng dài họ sẽ chung sống với nhau còn đang ở phía trước. Gareth hi vọng những tháng năm đó chàng sẽ không phải cô đơn một mình trên chiếc giường lạnh lẽo.

Nàng dường như bị giật mình, nhưng không có vẻ gì sợ hãi trước nụ hôn của chàng. Gareth cảm thấy bớt căng thẳng. Ít nhất những kinh nghiệm nàng đã trải qua với Nicholas xứ Seabern cũng giúp nàng không khiếp sợ hay cự tuyệt lại nỗi đam mê. Có lẽ nàng đã bị hắn quyến rũ nhiều hơn là bị cưỡng hiếp. Có lẽ nàng cũng giành cho tên láng giềng chết dẫm đó một chút tình cảm rơi vãi nào chăng. Nàng có thể đã thích thú trong bốn ngày đó với tên Nicholas nhưng lại không muốn cưới hắn bởi một lý do khác. Ý nghĩa sau cùng không làm Gareth hài lòng chút nào.

Lúc đầu Clare vẫn đứng cứng đờ trong vòng tay chàng, lưng nàng căng thẳng, đôi môi vẫn mím chặt. Cảm xúc thất vọng lạ kì ở đâu tới đang nhấn chìm chàng. Chàng tự hỏi liệu có nhầm không hương thơm của mùa xuân đang tỏa ra từ người nàng? Nếu những mạch máu trong người nàng chỉ toàn là băng giá, chàng sẽ bị đày ải cho đến cuối đời trên chiếc giường hôn nhân lạnh lẽo. Có lẽ đối với chàng chuyện này chẳng quan trọng, nhưng cũng có thể lắm chứ…. Quỷ tha ma bắt, nó thật sự quan trọng đối với chàng.

Và rồi Clare khẽ run rẩy. Nàng thốt ra một âm thanh rất khẽ và rồi đột nhiên đôi môi nàng trở nên mềm mại dưới môi chàng. Gareth tìm thấy ở nàng thứ mà ngay từ đầu giác quan nhạy bén chàng đã mách bảo. Môi Clare như những cánh hoa mềm mại, mong manh. Nàng có hương vị tươi mát và ngọt ngào, có dòng mật ngọt thần tiên, say mê như rượu vang ẩn giấu sau những cánh hoa đỏ. Gareth đã tìm thấy và thả mình chìm sâu trong đôi môi của nàng. Lưỡi chàng chạm vào lưỡi nàng, nàng giật mình nhưng không quay đi mà ngược lại còn áp sát vào chàng hơn, háo hức tò mò xem chuyện gì sẽ tiếp diễn, giống như chàng vậy. Ngón tay nàng lang thang trượt ra sau cổ chàng, mất hút trong những lọn tóc. Nàng thở dài khẽ khàng bên miệng chàng, như dấu hiệu đầu tiên báo một nụ hôn đam mê vừa chớm nở.

Toàn bộ cơ thể Gareth phản ứng lại như thể chàng đang chìm sâu vào dòng suối mật ngọt đam mê bất tận. Một niềm khao khát mãnh liệt tràn về thiêu đốt chàng. Đôi tay chàng siết nhẹ khi ôm trọn nàng. Đôi môi nàng mềm mại, chín mọng và mời chào. Gareth tự hứa với bản thân chàng chỉ nhắp một chút thôi, nhưng dòng mật ngọt trong đóa hoa ấy sao quá quyến rũ, gọi mời làm chàng không thể dứt ra được. Niềm khao khát muốn được chìm sâu mãi mãi trong đó quá mãnh liệt, áp đảo toàn bộ giác quan của chàng và đe dọa hủy diệt sự tự chủ vốn đã rất mong manh lúc này. Chàng ôm gương mặt nàng trong tay và lướt ngón tay cái dọc chiếc cằm nhỏ xinh của nàng. Nàng đẹp lộng lẫy như những tấm thảm thêu tinh tế treo trên những bức tường trong lâu đài vậy. Chàng để đôi tay mình lướt trên những đường cong ngọt ngào của nàng . Lời hứa hẹn về một cuộc sống viên mãn, hạnh phúc đang ẩn chứa trong đường nét mềm mại của bộ ngực và đôi hồng căng tròn của nàng. Một cơn thèm khát đến nhức nhối vặn xoắn ruột gan chàng. Chàng gập những ngón tay ôm chặt lấy eo nàng.

Đôi bàn tay Clare đậu nhẹ nhàng như cánh bướm trên vai chàng. Nàng ngập ngừng chạm đầu lưỡi của mình lên môi dưới của chàng. Gareth có thể cảm thấy bộ ngực nàng, tròn đầy và mềm mại, khêu gợi mê say như quả chín mùa hè, đang ép nhẹ nhàng lên ngực chàng.

“Nàng sẽ tặng cho tôi một đứa con trai tài năng, khỏe mạnh”. Chàng nói bên miệng nàng.

Nàng ngã đầu ra sau với một cái cau mày nhẹ. “Nếu là một hay hai đứa con gái thì sao?” Có chút gai ngạnh trong lời nói của nàng làm chàng nghĩ dường như mình đã x nàng.

“Phải”. Chàng dỗ dành nàng bằng những cử chỉ chàng thường dùng để dỗ dành con ngựa chiến kiêu hãnh và nóng nảy Chương 3

Gareth không chủ định hôn nàng, hãy còn quá sớm, nhưng nàng trông thật trêu ngươi khi ngồi dưới bóng cây và chàng không th kìm lòng để cân nhắc thiệt hơn được nữa.

Thế là chàng tự cho phép bản thân đánh mất kiểm soát, làm một điều hiếm khi làm. Chàng đầu hàng cơn bốc đồng đang thôi thúc và cơn đói khát đang xâm chiếm cơ thể. Nàng sẽ sớm trở thành vợ của chàng. Chàng khao khát được nếm thử hương vị của nàng, và niềm khao khát đó đã cắm sâu móng vuốt một cách thầm lặng vào tâm trí chàng kể từ giây phút chàng nhấc bổng nàng lên khỏi bờ tường đá. Chàng bỗng liều lĩnh muốn biết liệu có hi vọng tìm được sự ấm áp, chào đón nào đang đợi chàng trên chiếc giường hôn nhân hay không.

Đối với Clare, hôn nhân chỉ là bổn phận. Nàng đã giải quyết việc hôn nhân giống như cách pha chế nước hoa vậy; nàng nghĩ ra một công thức lý tưởng cho một người chồng và cố tìm kiếm những nguyên liệu khác nhau để tổng hợp nên đức ông chồng trong mơ đó. Nàng hẳn đang chấp chới bên bờ vực của thất vọng ghê gớm, nhận ra công thức chế tạo trong mơ của mình đã tan thành mây khói, nhưng nàng cũng đủ dũng cảm để chấp nhận nỗi cay đắng đó.

Lý trí tuyên bố với Gareth rằng, mặc dù sở hữu một thân hình hấp dẫn, nhưng chàng đừng trông mong gì về sự đam mê ẩn dấu bên trong nữ chủ nhân của Ước Mơ. Tuy nhiên, một phần sâu thẳm trong con người chàng vẫn phập phồng hi vọng, khao khát kiếm được chút ấm áp trên hòn đảo hoa này. Những năm tháng dài họ sẽ chung sống với nhau còn đang ở phía trước. Gareth hi vọng những tháng năm đó chàng sẽ không phải cô đơn một mình trên chiếc giường lạnh lẽo.

Nàng dường như bị giật mình, nhưng không có vẻ gì sợ hãi trước nụ hôn của chàng. Gareth cảm thấy bớt căng thẳng. Ít nhất những kinh nghiệm nàng đã trải qua với Nicholas xứ Seabern cũng giúp nàng không khiếp sợ hay cự tuyệt lại nỗi đam mê. Có lẽ nàng đã bị hắn quyến rũ nhiều hơn là bị cưỡng hiếp. Có lẽ nàng cũng giành cho tên láng giềng chết dẫm đó một chút tình cảm rơi vãi nào chăng. Nàng có thể đã thích thú trong bốn ngày đó với tên Nicholas nhưng lại không muốn cưới hắn bởi một lý do khác. Ý nghĩa sau cùng không làm Gareth hài lòng chút nào.

Lúc đầu Clare vẫn đứng cứng đờ trong vòng tay chàng, lưng nàng căng thẳng, đôi môi vẫn mím chặt. Cảm xúc thất vọng lạ kì ở đâu tới đang nhấn chìm chàng. Chàng tự hỏi liệu có nhầm không hương thơm của mùa xuân đang tỏa ra từ người nàng? Nếu những mạch máu trong người nàng chỉ toàn là băng giá, chàng sẽ bị đày ải cho đến cuối đời trên chiếc giường hôn nhân lạnh lẽo. Có lẽ đối với chàng chuyện này chẳng quan trọng, nhưng cũng có thể lắm chứ…. Quỷ tha ma bắt, nó thật sự quan trọng đối với chàng.

Và rồi Clare khẽ run rẩy. Nàng thốt ra một âm thanh rất khẽ và rồi đột nhiên đôi môi nàng trở nên mềm mại dưới môi chàng. Gareth tìm thấy ở nàng thứ mà ngay từ đầu giác quan nhạy bén chàng đã mách bảo. Môi Clare như những cánh hoa mềm mại, mong manh. Nàng có hương vị tươi mát và ngọt ngào, có dòng mật ngọt thần tiên, say mê như rượu vang ẩn giấu sau những cánh hoa đỏ. Gareth đã tìm thấy và thả mình chìm sâu trong đôi môi của nàng. Lưỡi chàng chạm vào lưỡi nàng, nàng giật mình nhưng không quay đi mà ngược lại còn áp sát vào chàng hơn, háo hức tò mò xem chuyện gì sẽ tiếp diễn, giống như chàng vậy. Ngón tay nàng lang thang trượt ra sau cổ chàng, mất hút trong những lọn tóc. Nàng thở dài khẽ khàng bên miệng chàng, như dấu hiệu đầu tiên báo một nụ hôn đam mê vừa chớm nở.

Toàn bộ cơ thể Gareth phản ứng lại như thể chàng đang chìm sâu vào dòng suối mật ngọt đam mê bất tận. Một niềm khao khát mãnh liệt tràn về thiêu đốt chàng. Đôi tay chàng siết nhẹ khi ôm trọn nàng. Đôi môi nàng mềm mại, chín mọng và mời chào. Gareth tự hứa với bản thân chàng chỉ nhắp một chút thôi, nhưng dòng mật ngọt trong đóa hoa ấy sao quá quyến rũ, gọi mời làm chàng không thể dứt ra được. Niềm khao khát muốn được chìm sâu mãi mãi trong đó quá mãnh liệt, áp đảo toàn bộ giác quan của chàng và đe dọa hủy diệt sự tự chủ vốn đã rất mong manh lúc này. Chàng ôm gương mặt nàng trong tay và lướt ngón tay cái dọc chiếc cằm nhỏ xinh của nàng. Nàng đẹp lộng lẫy như những tấm thảm thêu tinh tế treo trên những bức tường trong lâu đài vậy. Chàng để đôi tay mình lướt trên những đường cong ngọt ngào của nàng . Lời hứa hẹn về một cuộc sống viên mãn, hạnh phúc đang ẩn chứa trong đường nét mềm mại của bộ ngực và đôi hồng căng tròn của nàng. Một cơn thèm khát đến nhức nhối vặn xoắn ruột gan chàng. Chàng gập những ngón tay ôm chặt lấy eo nàng.

Đôi bàn tay Clare đậu nhẹ nhàng như cánh bướm trên vai chàng. Nàng ngập ngừng chạm đầu lưỡi của mình lên môi dưới của chàng. Gareth có thể cảm thấy bộ ngực nàng, tròn đầy và mềm mại, khêu gợi mê say như quả chín mùa hè, đang ép nhẹ nhàng lên ngực chàng.

“Nàng sẽ tặng cho tôi một đứa con trai tài năng, khỏe mạnh”. Chàng nói bên miệng nàng.

Nàng ngã đầu ra sau với một cái cau mày nhẹ. “Nếu là một hay hai đứa con gái thì sao?” Có chút gai ngạnh trong lời nói của nàng làm chàng nghĩ dường như mình đã x nàng.

“Phải”. Chàng dỗ dành nàng bằng những cử chỉ chàng thường dùng để dỗ dành con ngựa chiến kiêu hãnh và nóng nảy của mình. “Tôi sẽ rất hài lòng nếu có được một bầy con gái cũng diệu kì và thông minh như mẹ của chúng”.

Nàng nhìn chàng với cặp mắt dò hỏi như thế đang rọi thấu tâm hồn chàng. “Tôi không thể đảm bảo với ngài chúng ta sẽ có những đứa con trai với nhau được, thưa ngài. Không một người đàn bà nào có thể hứa trước một điều như thế”.

“Sự bảo đảm duy nhất tôi đang kiếm tìm và chắc chắn sẽ đạt được ở em, phu nhân của tôi, là lợi thề rằng bất cứ đứa trẻ nào em sinh ra đều phải mang dòng máu của tôi”.

Đôi mắt xanh ngọc của nàng mở to, đầu tiên là vì sốc, sau là vì giận dữ. Nàng ngay lập tức bước lui, giật mạnh mình ra khỏi vòng tay của chàng.

“Làm sao ngài dám ám chỉ tôi sẽ phản bội, lừa dối ngài bằng cái kiểu như vậy”. Nàng hét lên giận dữ.

Chàng ngắm nhìn nàng, cố gắng đọc được sự thật trong đôi mắt xanh lá cây. Nhưng chàng chỉ nhìn thấy duy nhất ngọn lửa giận dữ vì bị xúc phạm đang rực cháy. Chàng đã tự đào hố chôn mình bằng một sai lầm ngớ ngẩn như vậy, điều đó đã quá rõ ràng rồi. Nhưng mặt khác, chàng nghĩ, có lẽ cũng đến lúc phải nói chuyện thẳng thắn với nhau.

“Tôi đòi hỏi lời thề trung thành với những chiến binh phục vụ mình, và cũng sẽ yêu cầu thứ tương tự từ người vợ của tôi. Tôi mong một sự thấu hiểu rõ ràng giữa hai chúng ta”.

“Tôi không phải là chiến binh của ngài, thưa ngài. Tôi cho rằng mình đã bị xúc phạm nặng nề”.

“Xúc phạm? Bởi vì tôi chỉ đòi hỏi lòng chung thủy từ người vợ của mình ư?”

“Phải, ngài không có quyền đặt câu hỏi về thanh danh của tôi. Tôi yêu cầu một lời

“Một lời xin lỗi?” Gareth nhìn nàng trầm tư. “Nàng sẽ yêu cầu những kẻ hâm mộ nào trả thù cho nàng nếu như tôi không xin lỗi? Cậu bé William trẻ tuổi ư? Hay là anh chàng hát rong? Hay là ông quản gia, người nhìn như thế còn đánh vật với chiếc bia của mình, chứ đừng nói là nhấc nổi một thanh gươm”.

“Tôi không thưởng thức nổi câu đùa nghèo nàn của ngài, thưa ngài”.

“Tôi không bao giờ biết nói đùa”.

“Tôi nghi ngờ điều này. Tôi nghĩ ngài có khẩu vị đặc biệt về những câu đùa nguy hiểm. Dù sao tôi cũng chẳng quan tâm đến chúng”.

Gareth đã bắt đầu chán với trò đùa ngớ ngẩn này. Chàng đã không úp mở về quan điểm của mình. Clare đã được cảnh báo. Theo lệ thường chàng chỉ đưa ra duy nhất một cảnh báo mà thôi. “Chấm dứt chuyện vô nghĩa này được rồi. Chúng ta còn có những vấn đề khác để bàn thảo”.

“Ngài nói đúng đó, thưa ngài. Tôi sẽ không quên sự xúc phạm của ngài, nhưng chắc chắn chúng ta còn nhiều vấn đề hay ho hơn để bàn thảo với nhau”. Ánh mắt nàng đầy vẻ ngẫm nghĩ. “Tôi đã cân nhắc kĩ càng tình huống này và sẽ đưa ra một vài quyết định”.

“Phải vậy không?”

“Phải, tôi đã tin Đức ngài Thurston xứ Landry là một chủ nhân tốt và cảm thông”.

“Cái chết tiệt gì trên trái đất này gây cho nàng ấn tượng đó?”.

Clare lờ đi sự cắt ngang đó, “Tôi không thể tưởng tượng được rằng ngài ta cứ khăng khăng cố chấp bắt tôi phải kết hôn với một hiệp sĩ kém hào hiệp đến nỗi đặt trực tiếp câu hỏi về thanh danh của tôi ngay trước khi kết hôn”.

“Tiểu thư Clare..”.

“Rõ ràng Đức ngài Thurston chẳng hiểu bản tính thật sự của ngài trước khi lựa chọn ngài làm một trong số người cầu hôn của tôi. Ngài ấy sẽ bị sốc, sốc nặng nếu biết rằng mình đã phạm một sai lầm kinh khủng đến thế”.

Với biểu hiện trong đôi mắt nàng, Gareth biết nàng đang thật sự âm mưu một phương án để thoát khỏi cuộc hôn nhân với chàng chỉ dựa trên một vài lý lẽ mong manh đó. Cô tiểu thư này sẽ trở thành một luật sư tài ba. Chàng nhận thấy một cảm giác lạ kì như đang keo kéo vành môi chàng. Một góc khóe môi mới bắt đầu giật giật, động đậy rồi cong véo lên trông gần giống một nụ cười. Chàng cố kiềm chế một cách chật vật.

“Nếu nàng nghĩ có thể trì hoãn được vụ này bằng cách viết thư khiếu nại với Đức ngài Thurston về cách xử sự của tôi, thì tôi thành thật khuyên nàng đừng tốn thời gian nữa. Ông ấy sẽ không hoan nghênh đâu”. Gareth ngừng lại một chút để tưởng tượng cho lời nói tiếp theo. “Và cả tôi cũng thế”.

Clare gật đầu rất mạnh, như thể mới tìm ra được vài sơ hở để tấn công. “Vậy là bây giờ tôi đã nhận được lời đe dọa từ ngài hiệp sĩ chẳng có tinh thần mã thượng tí nào rồi. Vụ giao dịch này càng lúc càng đi vào ngõ cụt”. Nàng quay phắt lại và bắt đầu Chương 3

Gareth không chủ định hôn nàng, hãy còn quá sớm, nhưng nàng trông thật trêu ngươi khi ngồi dưới bóng cây và chàng không th kìm lòng để cân nhắc thiệt hơn được nữa.

Thế là chàng tự cho phép bản thân đánh mất kiểm soát, làm một điều hiếm khi làm. Chàng đầu hàng cơn bốc đồng đang thôi thúc và cơn đói khát đang xâm chiếm cơ thể. Nàng sẽ sớm trở thành vợ của chàng. Chàng khao khát được nếm thử hương vị của nàng, và niềm khao khát đó đã cắm sâu móng vuốt một cách thầm lặng vào tâm trí chàng kể từ giây phút chàng nhấc bổng nàng lên khỏi bờ tường đá. Chàng bỗng liều lĩnh muốn biết liệu có hi vọng tìm được sự ấm áp, chào đón nào đang đợi chàng trên chiếc giường hôn nhân hay không.

Đối với Clare, hôn nhân chỉ là bổn phận. Nàng đã giải quyết việc hôn nhân giống như cách pha chế nước hoa vậy; nàng nghĩ ra một công thức lý tưởng cho một người chồng và cố tìm kiếm những nguyên liệu khác nhau để tổng hợp nên đức ông chồng trong mơ đó. Nàng hẳn đang chấp chới bên bờ vực của thất vọng ghê gớm, nhận ra công thức chế tạo trong mơ của mình đã tan thành mây khói, nhưng nàng cũng đủ dũng cảm để chấp nhận nỗi cay đắng đó.

Lý trí tuyên bố với Gareth rằng, mặc dù sở hữu một thân hình hấp dẫn, nhưng chàng đừng trông mong gì về sự đam mê ẩn dấu bên trong nữ chủ nhân của Ước Mơ. Tuy nhiên, một phần sâu thẳm trong con người chàng vẫn phập phồng hi vọng, khao khát kiếm được chút ấm áp trên hòn đảo hoa này. Những năm tháng dài họ sẽ chung sống với nhau còn đang ở phía trước. Gareth hi vọng những tháng năm đó chàng sẽ không phải cô đơn một mình trên chiếc giường lạnh lẽo.

Nàng dường như bị giật mình, nhưng không có vẻ gì sợ hãi trước nụ hôn của chàng. Gareth cảm thấy bớt căng thẳng. Ít nhất những kinh nghiệm nàng đã trải qua với Nicholas xứ Seabern cũng giúp nàng không khiếp sợ hay cự tuyệt lại nỗi đam mê. Có lẽ nàng đã bị hắn quyến rũ nhiều hơn là bị cưỡng hiếp. Có lẽ nàng cũng giành cho tên láng giềng chết dẫm đó một chút tình cảm rơi vãi nào chăng. Nàng có thể đã thích thú trong bốn ngày đó với tên Nicholas nhưng lại không muốn cưới hắn bởi một lý do khác. Ý nghĩa sau cùng không làm Gareth hài lòng chút nào.

Lúc đầu Clare vẫn đứng cứng đờ trong vòng tay chàng, lưng nàng căng thẳng, đôi môi vẫn mím chặt. Cảm xúc thất vọng lạ kì ở đâu tới đang nhấn chìm chàng. Chàng tự hỏi liệu có nhầm không hương thơm của mùa xuân đang tỏa ra từ người nàng? Nếu những mạch máu trong người nàng chỉ toàn là băng giá, chàng sẽ bị đày ải cho đến cuối đời trên chiếc giường hôn nhân lạnh lẽo. Có lẽ đối với chàng chuyện này chẳng quan trọng, nhưng cũng có thể lắm chứ…. Quỷ tha ma bắt, nó thật sự quan trọng đối với chàng.

Và rồi Clare khẽ run rẩy. Nàng thốt ra một âm thanh rất khẽ và rồi đột nhiên đôi môi nàng trở nên mềm mại dưới môi chàng. Gareth tìm thấy ở nàng thứ mà ngay từ đầu giác quan nhạy bén chàng đã mách bảo. Môi Clare như những cánh hoa mềm mại, mong manh. Nàng có hương vị tươi mát và ngọt ngào, có dòng mật ngọt thần tiên, say mê như rượu vang ẩn giấu sau những cánh hoa đỏ. Gareth đã tìm thấy và thả mình chìm sâu trong đôi môi của nàng. Lưỡi chàng chạm vào lưỡi nàng, nàng giật mình nhưng không quay đi mà ngược lại còn áp sát vào chàng hơn, háo hức tò mò xem chuyện gì sẽ tiếp diễn, giống như chàng vậy. Ngón tay nàng lang thang trượt ra sau cổ chàng, mất hút trong những lọn tóc. Nàng thở dài khẽ khàng bên miệng chàng, như dấu hiệu đầu tiên báo một nụ hôn đam mê vừa chớm nở.

Toàn bộ cơ thể Gareth phản ứng lại như thể chàng đang chìm sâu vào dòng suối mật ngọt đam mê bất tận. Một niềm khao khát mãnh liệt tràn về thiêu đốt chàng. Đôi tay chàng siết nhẹ khi ôm trọn nàng. Đôi môi nàng mềm mại, chín mọng và mời chào. Gareth tự hứa với bản thân chàng chỉ nhắp một chút thôi, nhưng dòng mật ngọt trong đóa hoa ấy sao quá quyến rũ, gọi mời làm chàng không thể dứt ra được. Niềm khao khát muốn được chìm sâu mãi mãi trong đó quá mãnh liệt, áp đảo toàn bộ giác quan của chàng và đe dọa hủy diệt sự tự chủ vốn đã rất mong manh lúc này. Chàng ôm gương mặt nàng trong tay và lướt ngón tay cái dọc chiếc cằm nhỏ xinh của nàng. Nàng đẹp lộng lẫy như những tấm thảm thêu tinh tế treo trên những bức tường trong lâu đài vậy. Chàng để đôi tay mình lướt trên những đường cong ngọt ngào của nàng . Lời hứa hẹn về một cuộc sống viên mãn, hạnh phúc đang ẩn chứa trong đường nét mềm mại của bộ ngực và đôi hồng căng tròn của nàng. Một cơn thèm khát đến nhức nhối vặn xoắn ruột gan chàng. Chàng gập những ngón tay ôm chặt lấy eo nàng.

Đôi bàn tay Clare đậu nhẹ nhàng như cánh bướm trên vai chàng. Nàng ngập ngừng chạm đầu lưỡi của mình lên môi dưới của chàng. Gareth có thể cảm thấy bộ ngực nàng, tròn đầy và mềm mại, khêu gợi mê say như quả chín mùa hè, đang ép nhẹ nhàng lên ngực chàng.

“Nàng sẽ tặng cho tôi một đứa con trai tài năng, khỏe mạnh”. Chàng nói bên miệng nàng.

Nàng ngã đầu ra sau với một cái cau mày nhẹ. “Nếu là một hay hai đứa con gái thì sao?” Có chút gai ngạnh trong lời nói của nàng làm chàng nghĩ dường như mình đã x nàng.

“Phải”. Chàng dỗ dành nàng bằng những cử chỉ chàng thường dùng để dỗ dành con ngựa chiến kiêu hãnh và nóng nảy của mình. “Tôi sẽ rất hài lòng nếu có được một bầy con gái cũng diệu kì và thông minh như mẹ của chúng”.

Nàng nhìn chàng với cặp mắt dò hỏi như thế đang rọi thấu tâm hồn chàng. “Tôi không thể đảm bảo với ngài chúng ta sẽ có những đứa con trai với nhau được, thưa ngài. Không một người đàn bà nào có thể hứa trước một điều như thế”.

“Sự bảo đảm duy nhất tôi đang kiếm tìm và chắc chắn sẽ đạt được ở em, phu nhân của tôi, là lợi thề rằng bất cứ đứa trẻ nào em sinh ra đều phải mang dòng máu của tôi”.

Đôi mắt xanh ngọc của nàng mở to, đầu tiên là vì sốc, sau là vì giận dữ. Nàng ngay lập tức bước lui, giật mạnh mình ra khỏi vòng tay của chàng.

“Làm sao ngài dám ám chỉ tôi sẽ phản bội, lừa dối ngài bằng cái kiểu như vậy”. Nàng hét lên giận dữ.

Chàng ngắm nhìn nàng, cố gắng đọc được sự thật trong đôi mắt xanh lá cây. Nhưng chàng chỉ nhìn thấy duy nhất ngọn lửa giận dữ vì bị xúc phạm đang rực cháy. Chàng đã tự đào hố chôn mình bằng một sai lầm ngớ ngẩn như vậy, điều đó đã quá rõ ràng rồi. Nhưng mặt khác, chàng nghĩ, có lẽ cũng đến lúc phải nói chuyện thẳng thắn với nhau.

“Tôi đòi hỏi lời thề trung thành với những chiến binh phục vụ mình, và cũng sẽ yêu cầu thứ tương tự từ người vợ của tôi. Tôi mong một sự thấu hiểu rõ ràng giữa hai chúng ta”.

“Tôi không phải là chiến binh của ngài, thưa ngài. Tôi cho rằng mình đã bị xúc phạm nặng nề”.

“Xúc phạm? Bởi vì tôi chỉ đòi hỏi lòng chung thủy từ người vợ của mình ư?”

“Phải, ngài không có quyền đặt câu hỏi về thanh danh của tôi. Tôi yêu cầu một lời

“Một lời xin lỗi?” Gareth nhìn nàng trầm tư. “Nàng sẽ yêu cầu những kẻ hâm mộ nào trả thù cho nàng nếu như tôi không xin lỗi? Cậu bé William trẻ tuổi ư? Hay là anh chàng hát rong? Hay là ông quản gia, người nhìn như thế còn đánh vật với chiếc bia của mình, chứ đừng nói là nhấc nổi một thanh gươm”.

“Tôi không thưởng thức nổi câu đùa nghèo nàn của ngài, thưa ngài”.

“Tôi không bao giờ biết nói đùa”.

“Tôi nghi ngờ điều này. Tôi nghĩ ngài có khẩu vị đặc biệt về những câu đùa nguy hiểm. Dù sao tôi cũng chẳng quan tâm đến chúng”.

Gareth đã bắt đầu chán với trò đùa ngớ ngẩn này. Chàng đã không úp mở về quan điểm của mình. Clare đã được cảnh báo. Theo lệ thường chàng chỉ đưa ra duy nhất một cảnh báo mà thôi. “Chấm dứt chuyện vô nghĩa này được rồi. Chúng ta còn có những vấn đề khác để bàn thảo”.

“Ngài nói đúng đó, thưa ngài. Tôi sẽ không quên sự xúc phạm của ngài, nhưng chắc chắn chúng ta còn nhiều vấn đề hay ho hơn để bàn thảo với nhau”. Ánh mắt nàng đầy vẻ ngẫm nghĩ. “Tôi đã cân nhắc kĩ càng tình huống này và sẽ đưa ra một vài quyết định”.

“Phải vậy không?”

“Phải, tôi đã tin Đức ngài Thurston xứ Landry là một chủ nhân tốt và cảm thông”.

“Cái chết tiệt gì trên trái đất này gây cho nàng ấn tượng đó?”.

Clare lờ đi sự cắt ngang đó, “Tôi không thể tưởng tượng được rằng ngài ta cứ khăng khăng cố chấp bắt tôi phải kết hôn với một hiệp sĩ kém hào hiệp đến nỗi đặt trực tiếp câu hỏi về thanh danh của tôi ngay trước khi kết hôn”.

“Tiểu thư Clare..”.

“Rõ ràng Đức ngài Thurston chẳng hiểu bản tính thật sự của ngài trước khi lựa chọn ngài làm một trong số người cầu hôn của tôi. Ngài ấy sẽ bị sốc, sốc nặng nếu biết rằng mình đã phạm một sai lầm kinh khủng đến thế”.

Với biểu hiện trong đôi mắt nàng, Gareth biết nàng đang thật sự âm mưu một phương án để thoát khỏi cuộc hôn nhân với chàng chỉ dựa trên một vài lý lẽ mong manh đó. Cô tiểu thư này sẽ trở thành một luật sư tài ba. Chàng nhận thấy một cảm giác lạ kì như đang keo kéo vành môi chàng. Một góc khóe môi mới bắt đầu giật giật, động đậy rồi cong véo lên trông gần giống một nụ cười. Chàng cố kiềm chế một cách chật vật.

“Nếu nàng nghĩ có thể trì hoãn được vụ này bằng cách viết thư khiếu nại với Đức ngài Thurston về cách xử sự của tôi, thì tôi thành thật khuyên nàng đừng tốn thời gian nữa. Ông ấy sẽ không hoan nghênh đâu”. Gareth ngừng lại một chút để tưởng tượng cho lời nói tiếp theo. “Và cả tôi cũng thế”.

Clare gật đầu rất mạnh, như thể mới tìm ra được vài sơ hở để tấn công. “Vậy là bây giờ tôi đã nhận được lời đe dọa từ ngài hiệp sĩ chẳng có tinh thần mã thượng tí nào rồi. Vụ giao dịch này càng lúc càng đi vào ngõ cụt”. Nàng quay phắt lại và bắt đầu bước ngang bước dọc trên con đường rải sỏi. “Chúng ta càng có cơ hội tiếp xúc với nhau, tôi càng lúc càng e rằng ngài hoàn toàn không phù hợp với vị trí người chồng của tôi”.

“Thật lạ làm sao?”. Gareth chắp tay sau lưng và bắt đầu bước theo sát nàng. Chàng đang cảm thấy rất thích thú với bản thân. “Tôi lại có cảm giác hoàn toàn ngược lại. Mối quan hệ của chúng ta càng tiến triển, tôi lại càng chắc chắn nàng sẽ thích hợp vô cùng để làm vợ tôi”.

“Cực kì hoài nghi, thưa ngài” Clare mím môi trong một bộ dạng giả vờ như thể tiếc nuối. “Tôi cực kì nghi ngờ. Dù sao trong mọi trường hợp tôi vẫn buộc phải viết cho ngài Thurston để làm rõ một vài vấn đề, nếu chúng ta có ý định tiến xa hơn nữa”.

“Những vấn đề nào nàng muốn biết thưa tiểu thư?”

“Ừm, việc đầu tiên nhé, tôi băn khoăn phải chăng ngài là người cầu hôn duy nhất đến Ước Mơ này?”

“Tôi đã nói với nàng rồi, sự lựa chọn của nàng chỉ được phép trong phạm vi giữa tôi và Nicholas xứ Seabern mà thôi. Ngoài ra không còn người nào khác”.

Nàng hay cau mày, “Hẳn phải có những ứng cử viên khác thích hợp cho vị trí này chứ. “Ngài dường như chỉ là người đến đảo này sớm nhất mà thôi. Những người còn lại đang trên đường tới đây như tôi đã yêu cầu”.

“Có lẽ tôi đã vượt qua những ứng cử viên còn lại trên đường đi tới đây và đã thuyết phục họ đừng tốn công vô ích”.

“Phải rồi”. Đôi lông mày nàng sáp lại với nhau thành một góc nhọn. “Đó cũng là một khả năng”.

“Hoặc là vì thất bại trong việc thuyết phục họ từ bỏ mơ ước, tôi đã đơn giản là đánh nhanh, diệt lẹ, giải quyết hết bọn họ rồi”. Gareth chêm vào nhiệt tình.

“Chuyện này chẳng phải buồn cười tí nào cả, thưa ngài”.

“Việc này đi xa thế là đủ rồi”. Gareth lục lọi trong chiếc áo choàng và lôi ra một cuộn giấy da. “Tốt hơn hết nàng nên đọc lá thư của Đức ngài Thurston xứ Landry trước khi tiếp tục âm mưu của mình, tiểu thư ạ”.

Clare soi mói lá thư thận trọng trước khi cầm lấy nó từ tay chàng. Nàng xem xét dấu niêm phong thật tỉ mỉ rồi mới chầm chậm bóc nó ra. Môi nàng mím chặt trong lúc đọc lá thư. Gareth tha thẩn ngắm những luống hoa gọn gàng, tươi tốt và hàng rào được chăm sóc tỉ mỉ của khu vườn trong lúc Clare đọc xong bức thư. Chàng đã quá quen thuộc với nội dung ngài Thurston viết trong đó. Cha chàng đã viết lá thư khi Gareth ở bên cạnh. Sẽ rất thú vị để xem Clare phản ứng như thế nào sau khi đọc nó.

Chàng không phải chờ đợi lâu. Clare rõ ràng nắm bắt nội dung của bức thư rất nhanh, hệt như chàng“Tôi thấy thật không thể nào tin được”. Clare thì thầm trong khi đọc nhanh lại đoạn đầu. “Đức ngài Thurston nói rằng ngài là ứng cử viên tốt nhất ông ta tìm được. Ông ta nói ngài là người duy nhất có thể so sánh ngang hàng với ngài Nicholas”.

“Tôi đã nói với nàng như vậy rồi”.

“Tôi sẽ không lấy làm vênh váo gì nếu tôi là ngài. Nicholas thật khó có thể xưng tụng là mẫu hình đại trượng phu lý tưởng được”.

“Tôi nghe nói anh ta sử dụng gươm thành thạo và trung thành với chủ nhân bảo trợ của mình”. Gareth dịu dàng. “Đó là những điều Đức ngài Thurston quan tâm”.

“Chẳng khó để ngài Thurston thỏa mãn với những yêu cầu dễ ợt đó. Ngài ta đâu có phải bị ép kết hôn với ông chủ tương lai của Ước Mơ đâu!”

“Tôi thừa nhận việc đó”.

Clare cau có khi nàng trở lại với bức thư, “Chắc chắn phải có một người nào khác chứ…”

“Lạy Thánh Hermione che chở, chuyện này là không thể”. Clare nhìn lên, rõ ràng là nàng đang rất đỗi ngạc nhiên. “Đức ngài Thurston viết rằng ngài là con trai lớn của ông ta”.

“Phải”.

“Điều này không thể nào là sự thực. Đừng trông mong tôi tin rằng Đức ngài Thurston xứ Landry muốn người thừa kế của mình kết hôn với một người như tôi”.

Gareth liếc xéo nàng, “Vậy có chuyện gì không ổn chăng?”

“Tất nhiên là không. Nhưng con trai thừa kế của ngài Thurston phải muốn kết hôn với một cô nàng giàu sụ, con gái của một gia đình ngang cơ cỡ vua Henry, một quý tiểu thư có của hồi môn là vô số tiền bạc vàlãnh địa mênh mông. Tôi chỉ có một lãnh địa nhỏ và nó cũng đã bị buộc chặt với Đức ngài Thurston rồi”.

“Nàng chưa hiểu đâu”.

“Tôi hẳn là chẳng hiểu tí gì cả”. Giọng Clare cao vút lên, “Ngài đang âm mưu lừa gạt tôi”.
Lời kết tội làm chàng bực bội, “Không, thưa tiểu thư, tôi không định lừa dối nàng”.

“Đừng có nghĩ ngài có thể lừa phỉnh tôi dễ dàng như thế. Nếu thực sự ngài là người thừa kế, ông ta sẽ chẳng bao giờ bố trí cái lãnh địa tí hon này cho ngài”.

“Thưa bà…”

“Và tại sao ngài lại muốn sống ở một nơi xa xôi, hẻo lánh như thế này, trong khi với tư cách là con trai và là người thừa kế của Thurston, ngài có thể chọn cho mình bất cứ một lãnh địa bao la và một lâu đài khổng lồ nào cũng được?”

“Tôi đúng là con trai lớn của Đức ngài Thurston xứ Landry”. Gareth nói qua kẽ răng, “Nhưng không phải là người thừa kế của ông ta”.

“Làm sao như vậy được?”

“Tôi là con trai ruột của ông ấy, nhưng không phải là người thừa kế hợp pháp”. Gareth nhìn nàng, tò mò muốn thấy nàng sẽ phản ứng ra sao nếu biết rõ sự thật, “Nói toạc ra, tôi chính là đứa con không chính thức của Đức ngài Thurston”.

Clare á khẩu một lúc, “Ồ”

Chàng thấy nàng ngạc nhiên, nhưng không hề có biểu hiện gì cho thấy nàng tức giận hay khiếp sợ phải kết hôn với một người con ngoài giá thú. “Bây giờ có lẽ nàng đã hiểu

“Vâng, thưa ngài, tôi hiểu. Trong trường hợp này, Ước Mơ là thứ tốt nhất ngài có thể nhận được, phải vậy không?”

Chàng không thích sự thương cảm kín đáo giấu trong giọng nói của nàng. “Vậy là đủ, hơn cả sự trông đợi của tôi”.

Clare quắc mắt nhìn chàng rồi lại cúi xuống bức thư, “Thật là quá đáng, cha ngài tuyên bố rằng tôi phải kết hôn với ngài ngay lập tức, và ông ta hi vọng tôi sẽ chọn ngài. Nhưng nếu không, ông ta cũng sẽ chấp nhận Nicholas xứ Seabern là chủ nhân mới của Ước Mơ”.

“Tôi đã nói với nàng Đức ngài Thurston vô cùng mong muốn chuyện này được thu xếp ổn thỏa”. Gareth nói trung lập. “Ngài ấy đã rất hoảng sợ khi phát hiện ra lãnh địa này vắng bóng một ông chủ thực thụ suốt một thời gian dài”.

“À”.

Vì một vài lý do, ông ấy đã không được biết ngay về cái chết của cha nàng. Có vẻ như trong bức thư nàng viết thì sự kiện đau buồn đó đã bị trì hoãn thông báo khoảng vài tháng”.

“À, thú thật, có chút xíu chậm trễ thôi mà”. Clare dè dặt nuốt khan. “Tôi đã quá đắm chìm trong đau khổ cả một thời gian dài”.

“Phải, dĩ nhiên”.

“Và sau đó, khi đã bình tâm lại, tôi nhận thấy rằng có nhiều chuyện lớn khác buộc tôi phải quan tâm”.

“Đương nhiên”.

“Điều đầu tiên tôi nhận ra là mùa đông đã đến”. Clare vờ như vô tình, tiếp tục, “Tôi suy luận rằng những con đường hẳn đều bị băng tuyết làm cho tắc nghẽn, rất khó cho việc đi lại. Tôi quyết định tốt hơn hết nên chờ đến mùa xuân để gửi thư thông báo đến ngài Thurston”.

Gareth suýt chút nữa đã mỉm cười, “Và trong khi chờ đợi cho thông đường, tiện thể nàng tìm kiếm luôn một phương cách để khỏi phải lấy chồng”.

Clare bắn về phía chàng một cái nhìn cáu kỉnh, “Nó cũng đáng để thử”.

Chàng nhún vai, “Nhưng cố gắng đã thất bại. Bây giờ, chúng ta phải tìm ra một con đường mới để đi thôi.

“Chúng ta?”

“Phải, không có lý do gì để ngăn cản đám cưới tổ chức vào ngày mai cả, phải vậy không?”

“Không thể nào”. Tuyệt vọng dâng lên trong mắt Clare. “Tuyệt đối không thể nào. Đơn giản là không được”.

“Hoàn toàn có thể được, và nàng biết rõ điều này. Tất cả mọi thứ cần thiết chỉ là một thầy tu để làm lễ cưới”.

“Chúng tôi không có thầy tu nào ở Ước Mơ cả”. Clare nhanh nhẩu nói.

“Tôi chắc chắn chúng ta có thể tìm thấy một vị ở Seabern. Chúng ta sẽ trao nhau lời thề trước mặt các nhân chứng, vậy là được rồi”.

“Nhưng còn cả tá việc liên quan nữa cơ mà”. Clare phản đối. “Một bữa tiệc thích hợp cần phải được tổ chức. Quản gia của tôi đã phải bù đầu xoay sở để thu xếp chỗ ăn ở cho các chiến binh của ngài. Bác ấy cần cả tuần để sắp xếp tiệc đám cưới và tiệc để chiêu đãi dân làng”.

“Tôi chắc chắn tất cả sẽ được sắp xếp nhanh chóng một khi nàng có quyết định. Một hoặc hai ngày là cùng”. Gareth nhấn mạ

“Ngài nói thế bởi vì ngài chưa bao giờ phải tổ chúc một sự kiện như thế này”. Nàng chỉnh lại chàng với một sự kiêu kì. “Cần phải nướng một lượng lớn bánh mì. Phải bắt cá. Phải vặt lông gà. Nước sốt phải chuẩn bị. Phải mua hàng thùng tô nô rượu và bia. Và phải gửi ai đó đến Seabern để thu mua nguyên liệu nữa chứ”.

Gareth dừng chân đối diện với nàng, “Tiểu thư, tôi đã từng lên kế hoạch cho nhiều trận đánh với ít chuyện rườm rà hơn thế. Nhưng tôi có thể kiên nhẫn”.

“Kiên nhẫn như thế nào?”

“Chúng ta đang thương lượng về vấn đề thời gian phải không? Tôi bắt đầu hiểu mình sắp kết hôn với một phụ nữ của công việc. Rất tốt, thời hạn đưa ra của tôi chỉ đơn giản thế này. Tôi sẽ cho phép nàng một ngày để đưa ra quyết định và chuẩn bị mọi thứ”.

“Một ngày?”

“Phải. Một ngày trọn vẹn. Chính xác là toàn bộ ngày mai. Tôi tự thấy mình là một quý ông thích nuông chiều phụ nữ và giàu lòng khoan dung”.

“Ngài gọi đó là sự nuông chiều ư?”

“Chính xác. Chúng ta sẽ kết hôn vào ngày kia dù cho chúng ta có phải đãi khách bia mốc, bánh mì ôi trên bàn tiệc. Nàng đã hiểu rõ chưa?”

“Thưa ngài, tôi không phải là một trong những binh sĩ để ngài đưa ra một yêu cầu hống hách như thế này”.

“Còn tôi thì không phải là một trong những gia nhân của nàng hay là tên hát rong nịnh hót thề sẽ phục vụ bất cứ ý thích nào của nàng”. Gareth điềm tĩnh nói. “Trừ khi nàng quyết định rằng nàng mong mỏi được kết hôn với Nicholas xứ Seabern

“Tôi chắc chắn không muốn cưới tên bò mộng ngớ ngẩn đó”.

“Vậy thì tôi sẽ trở thành chủ nhân của nàng và lãnh địa này. Tốt hơn cả nàng nên nhớ đến điều này khi định cãi lại lời tôi”.

“Nếu được lựa chọn, tôi sẽ nhớ tôi mới là nữ chủ nhân của Ước Mơ và tôi mong đợi được đối xử xứng đáng với cương vị của mình.

Gareth tiến một bước về phía trước. Chàng lấy làm hài lòng khi Clare vẫn đứng nguyên tại chỗ của mình, nhưng chàng cẩn thận không để lộ cảm xúc. Chàng đã được tôi luyện kĩ càng trong mọi trận chiến và biết rằng tốt hơn hết nên giấu không để lộ ra bất cứ sự yếu mềm hay chút lòng tốt nào.

“Hãy yên tâm rằng nàng sẽ có được sự kính trọng của tôi, thưa tiểu thư, nhưng nàng không thể trốn tránh sự thật được. Đức ngài Thurston đã ra lệnh nàng phải kết hôn càng sớm càng tốt”.

Clare đập đập lá thư ngài Thurston viết lên lòng bàn tay và nheo mắt nhìn chàng, “Ngài chắc là đã không vượt mặt những người cầu hôn khác của tôi, vặn cổ họ và tự mình chế ra bức thư đó chứ?”

“Đó là dấu triện của Thurston xứ Landry. Chắc chắn là nàng nhận ra nó”.

“Con dấu có thể bị đánh cắp hoặc làm giả để phục vụ cho những mục đích gian lận nào đó”. Nét mặt Clare tươi hẳn. “Phải, tôi mới vừa chợt nghĩ ra điều này. Chắc chắn con dấu này là giả. Tốt hơn cả tôi nên viết cho Đức ngài Thurston để xác nhận sự thật”.

Gareth nhìn ngắm nàng với một sự ngạc nhiên mới. Clare rõ ràng không chịu đầu hàng dễ dàng, thậm chí ngay khi đã ở thế hạ phong. “Thưa bà…”.

“Tôi tin chắc sẽ mất một vài ngày, có lẽ là vài tuần, để nhận được câu trả lời từ cha của ngài. Thật là một bất hạnh, dĩ nhiên rồi, nhưng chúng ta đành phải hoãn lại việc chọn chồng cho đến khi Đức ngài Thurston gửi một thông báo xác nhận lá thư của ngài ấy là thật”.

“Quỷ tha ma bắt”.

Đôi mắt nàng sáng lên với một vẻ ngây thơ vô tội giả tạo nhưng không thể hoàn toàn che giấu sự sắc sảo bên trong. “Cứ thử nghĩ đến những rắc rồi sẽ gặp phải nếu như tôi hành động hấp tấp mà xem”.

Gareth nâng cằm nàng lên trong tay mình và cúi xuống nàng rất sát để miệng mình lướt nhẹ lên môi nàng.

“Hãy bỏ cuộc đi tiểu thư”. Chàng nói dịu dàng. “Lá thư là thật. Chủ nhân của nàng, cha của tôi, muốn nàng kết hôn càng sớm càng tốt. Không có lối nào thoát khỏi cái bẫy này đâu. Hãy đi và chuẩn bị cho đám cưới của chúng ta, trừ khi nàng muốn kết hôn với Nicholas xứ Seabern…”

“Tôi dứt khoát không muốn lấy hắn ta”.

“Vậy sau ngày mai, nàng sẽ là vợ của tôi”.

Clare nhìn chàng im lặng trong một vài giây căng thẳng. Một tiếng rắc đột ngột làm Gareth phải nhìn xuống. Chàng thấy nàng đang vò nát lá thư của ngài Thurston.

Và không nói một lời, Clare quay ngoắt bước đi. Không hề ngoái đầu nhìn lại, nàng hiên ngang ra khỏi khu vườn.

Gareth không nhúc nhích cho đến khi nàng khuất bóng. Sau đó chàng quay người để thưởng ngoạn khu vườn đẹp, rồi rảo bước đi tìm Ulrich.

Clare tìm đến nơi ẩn náu trong căn phòng riêng của mình. Đây là nơi nàng thường tìm thấy niềm an ủi như khi làm việc trong vườn và trong xưởng nơi nàng pha chế nước hoa và hương liệ

Bốn bức tường trong căn phòng tràn ngập ánh sáng được trang trí bởi những tấm thảm thêu mô tả khu vườn rực rỡ. Không khí thoang thoảng mùi thơm của những đóa hoa. Chúng được đựng trong những chiếc bình, được ép và sấy khô rồi pha trộn hết sức cẩn thận để tạo nên những hương thơm tổng hợp quyến rũ. Trong phòng nàng, ngay cả than củi trong lò sưởi cũng được ướp hương hoa. Chúng cung cấp hơi nóng sưởi ấm cho nàng trong những ngày giá lạnh đồng thời mùi than ướp hoa cũng kích thích khứu giác nhạy cảm của Clare. Những ngày sau cái cái chết của anh trai Edmund, và sau khi nhận được tin cha nàng đã lìa đời ở Tây Ban Nha, Clare tìm thấy được niềm an ủi trong căn phòng thân thuộc này. Để giúp trí óc khây khỏa khỏi trăm nghìn vấn đề phức tạp, nàng đã nghĩ ra một cách: Nàng quyết định viết sách, trong đó ghi lại những công thức làm nước hoa phức tạp và rắc rối. Công việc đó đã mang lại cho nàng rất nhiều niềm vui. Tuy nhiên, ngày hôm nay, không việc gì có thể giúp nàng dứt khỏi vấn đề đang làm nàng phiền não.

Clare ngồi một lúc lâu với cây bút và tờ giấy da trước mặt, cố gắng tập trung vào quyển sách ghi những công thức pha chế nước hoa, nhưng vô ích. Sau ba lần cố gắng thất bại, nàng bỏ cuộc và quẳng chiếc bút lông ngỗng sang bên cạnh.

Nàng tư lự nhìn qua khung cửa sổ và nghĩ về cảm giác đôi môi Gareth đã để lại trên môi nàng.

Nụ hôn của anh ta đã khuấy động những xúc cảm trong nàng và làm nàng run rẩy mặc dù đôi lúc nàng không muốn thừa nhận điều đó. Nó không giống chút nào với cái hôn ướt nhoét, gớm ghiếc Nicholas đã ép buộc nàng vào tháng trước khi gã bắt cóc nàng tới Seabern Keep.

Nàng đã ghê tởm tất cả những gì thuộc về cái ôm của Nicholas. Khi gã lôi xềnh xệch và ép nàng vào thân hình ngoại cỡ của gã, nàng đã cự tuyệt quyết liệt, không phải chỉ bởi vì cái cục đang sưng lên trong quần gã, mà còn bởi vì chính bản thân cái mùi toát lên từ gã.

Một phần của vấn đề bởi Nicholas là kẻ rất lười tắm. Cái mùi mồ hôi và ghét bẩn buộc nàng phải lập tức tháo lui. Chính cái mùi đặc trưng, riêng biệt kinh khủng của gã khiến Clare biết nàng sẽ không giờ có thể ngồi bên gã được chứ đừng nói đến chuyện để gã bén mảng đến giường của nàng.

Nàng chạm đầu ngón tay lên môi, và hít sâu, tìm kiếm dấu vết mùi hương của Gareth còn đọng lại.

“Clare?” Joanna cau mày nhìn từ cửa ra vào. “Em ổn chứ?”

“Gì cơ? Ồ, vâng, em ổn, chị Joanna ạ”. Clare mỉm cười trấn an. “Em chỉ đang ngẫm nghĩ một vài chuyện thôi”.

“Không phải là về ngài Gareth đấy chứ?”

“Còn ai nữa đây?” Clare vẫy Joanna đến ngồi cạnh nàng bên cửa sổ. “Chị có biết anh ta là con trai ruột của Đức ngài Thurston hay không?”

“Có. Chị mới nghe thông tin này ở đại sảnh dưới nhà”. Joanna nhìn nàng cảm thông.

“Mặc dù anh ta là con trai không chính thức của Đức ngài Thurston nhưng vẫn là con”. Clare nghịch nghịch chiếc bút lông. “Một vài người nói với em thật là may mắn và vinh dự khi là vợ con trai ngài Thurston”.

“Những người còn lại sẽ nói rằng Đức ngài Thurston hẳn là rất quý hòn đảo này”. Joanna nói khô khan. “Rõ ràng ông ta muốn một người thân tín làm chủ nhân mới ở đây. Còn gì tuyệt vời hơn được chứng kiến lễ cưới của em và con trai ruột của ông ta?”

“Hoàn toàn đúng”. Clare nhìn vào bức thư đặt trên bàn”. Ông ta phàn nàn không thể tìm kiếm được bất cứ người cầu hôn nào đáp ứng nổi những yêu cầu của em ngoại trừ ngài Nicholas và Gareth”.

“Thật vậy à?”

“Nhưng em nghi ngờ ông ta chẳng thèm ngó ngàng hoặc tìm kiếm tí gì”

“Đàn ông luôn có khuynh hướng rất thực tế trong những chuyện như thế này”. Joanna thì thầm. “Ít nhất thì ông ta cũng đã cho em một cơ hội”.

“Một cơ hội không hơn không kém, chẳng nhiều nhặn gì”.

Joanna cảm giác bất an, “Ít ra cũng nhiều lựa chọn hơn chị”.

Clare co người lại. Nàng biết rõ, ở vào tuổi mười lăm, Joanna không được phép có ý kiến gì về việc chọn chồng. “Chị đã không hạnh phúc với cuộc hôn nhân của mình phải không, chị Joanna?”

“Ngài Thomas không tử tế, cũng chẳng tồi tệ hơn bất cứ người đàn ông nào”. Joanna nói bình thản. “Anh ta không bao giờ tỏ ra độc ác với chị và bé William”.

“Em cho rằng ít ra thế cũng gỡ gạc được chút đỉnh”.

“Cũng là nhiều rồi”. Joanna đáp lại.

“Chị có bao giờ yêu anh ta không?”

Joanna thở dài, “Không. Chị kính trọng anh ta như một người vợ đối với chồng, nhưng chị không thể nào yêu anh ta được”.

Clare vỗ nhè nhẹ chiếc bút lông lên mặt bàn, “Trường tu viện Helen đã viết trong lá thư cuối bà gửi cho em rằng, một người đàn ông tốt sẽ khiến cho người vợ yêu say đắm anh ta sau khi kết hôn”.

“Chị không định làm mếch lòng em, Clare, nhưng làm sao nữ trưởng tu Helen lại biết về đời sống hôn nhân được chứ?”

“Vâng, chị nói đúng”. Clare liếc nhìn chiếc giá sách chất đầy những quyển sách quý và những tập bản thảo của nàng.

Phần lớn số sách đó là của mẹ nàng. Một số khác là do Clare thu lượn từ việc nghiên cứu, sưu tầm các thông tin liên quan đến việc chế tạo nước hoa. Số còn lại thuộc về cha của nàng. Trở về nhà sau mỗi chuyến phiêu lưu bao giờ ông cũng mang về một vài quyển sách mới. Một số quyển ông tặng cho tu viện ở tu viện làng. Cuốn sách cuối cùng được gửi đến Clare một thời gian ngắn trước khi ông qua đời ông tự chú thích và nàng gần như không thể nào hiểu nổi.

Một trong những bộ sách mà Clare quý nhất là tuyển tập những kiến thức sâu rộng về cây cỏ, thảo mộc do nữ trưởng tu Helen của vùng Ainsley viết. Clare đã cất công tìm kiếm và tậu được một phiên bản ở tu viện miền Nam.

Clare đã nghiên cứu kĩ lưỡng từng từ một trong những luận thuyết của nữ trưởng tu Helen. Nàng ấn tượng với quyển sách đến nỗi đã táo bạo viết thư gửi cho bà. Và nàng đã ngạc nhiên biết bao khi bà trưởng tu Helen viết thư trả lời nàng.

Mối giao thiệp qua thư từ giữa hai người phụ nữ được nuôi dưỡng bởi mối quan tâm chung về hoa và cây cỏ ngày càng phát triển trong suốt năm qua. Mùa thu trước, Clare đã vô cùng vui sướng và vinh dự khi nữ trưởng tu Helen nhận lời đến Ước Mơ trong một chuyến viếng thăm ngắn. Nữ trưởng tu đã lưu lại trong lâu đài nhiều hơn ở tu viện Thánh Hermione. Bà và Clare đã chuyện trò thâu đêm, thảo luận về những vấn đề thú vị.

Nhưng Joanna đã đúng. Một phụ nữ thông minh, hiểu biết rộng như nữ trưởng tu Helen chắc chắn chưa bao giờ là một người vợ. Bà không thể biết nhiều về những khía cạnh thân mật, gần gũi của đời sống hôn nhân.

Clare chăm chú nhìn đầu ngọn bút lông trong khi cố tìm kiếm một câu hỏi khả dĩ khác để hỏi Joanna.

“Chị Joanna, đã bao giờ chị có cảm xúc, ừm, chẳng hạn như là… những rung động ngọt ngào, ấm áp với ngài Thomas?”

Joanna khịt mũi, “Một vài người đàn bà sự đam mê trên chiếc giường hôn nhân, Clare ạ. Họ sẽ cố tìm kiếm nó, theo đuổi nó. Theo chị, đam mê chỉ là một điều phù phiếm. Phụ nữ lấy chồng vì những nguyên nhân khác, quan trọng hơn nhiều”.

“Phải, em chỉ mới được vỡ đất trong lĩnh vực này thôi”. Vì vậy mà cho đến bây giờ, nàng vẫn hi vọng tìm được một vài xúc cảm ấm áp trên chiếc giường hôn nhân của mình, Clare bâng khuâng nghĩ. Và với nụ hôn của Gareth vẫn còn cháy bỏng trên môi nàng, trực giác mách bảo nàng sẽ tìm thấy những cảm xúc ấy bên anh ta. Chuyện đó sẽ như thế nào? Nàng tự hỏi. So với những yêu cầu nàng đòi hỏi được đưa ra trong công thức chọn chồng thì Gareth hoàn toàn có khả năng bị loại. Nàng còn không thể hiểu tại sao mình lại hưởng ứng một cách mù quáng cái ôm ghì chặt của anh ta.

“Chị nên nói thật với em”. Joanna nói, “Ngài Thomas hơn chị đến ba chục tuổi và anh ta cũng đã đôi chút kiên nhẫn với cô dâu mới của mình. Đêm tân hôn của chị không dễ chịu, nhưng có thể chịu đựng được như phần lớn những người phụ nữ khác. Rồi mọi chuyện cũng qua, sau đó chị bắt đầu quen với việc ấy, em cũng sẽ vậy thôi”.

Clare rên rỉ, “Em biết chị đang cố động viên em, Joanna ạ, nhưng có vẻ chị không thành công rồi”.

“Điều này thật chẳng giống em chút nào, khi than thở về những khả năng của mình, Clare ạ”.

“Em than thở là có lý do đấy chứ. Ngài Gareth gần như đã ra lệnh cho em phải làm đám cưới vào ngày kia. Lá thư của ngài Thurston đã cho anh ta quyền được khăng khăng như vậy”.

“Em đang trông mong điều gì đây?” Joanna thở dài. “Chị cho rằng, chuyện này không có gì đáng ngạc nhiên cả”.

“Không”. Clare đứng dậy và bước đến bên cửa sổ. “Em ước gì mình có nhiều thời gian hơn. Đó là điều duy nhất em khao khát tại thời điểm này và em sẵn sàng trả giá đắt vì nó”.

“Em nghĩ rằng thời gian mang lại điều khác biệt hay sao? Ngài Nicholas ngàtỏ ra trắng trợn và em đã mất hai chuyến tàu gần đây nhất vào tay bọn cướp. Em phải công nhận rằng Ước Mơ cần một ông chủ có đủ khả năng để bảo vệ chúng ta.

“Phải. Nhưng em cũng cần một đức lang quân, người có thể sưởi ấm cho em và trò chuyện cùng em bên bàn ăn cho đến cuối đời”.

Một cảm giác hoang mang chợt dội lên trong Clare. Cho đến cuối đời nàng…

“Điều gì làm em nghĩ mình không thể chịu đựng nổi ngài Gareth vậy?”

“Đó là cả một vấn đề”. Clare thì thầm. “Em chỉ không thể biết được khi nào em và anh ta có thể thích nghi được với nhau. Em mới được gặp người đàn ông này, và tất cả những điều em cảm nhận được là anh ta chỉ thích hợp với vỏn vẹn một yêu cầu của em. Có vẻ như anh ta biết đọc”.

“Ít ra cũng có một điều gỡ gạc lại”.

“Em cần thêm thời gian, chị Joanna ạ”.

“Thế cũng có giải quyết được gì đâu? Em đã biết ngay từ đầu thời gian không đủ nhiều để em dàn xếp một cuộc hôn nhân nảy nờ từ tình yêu được. Một vài phụ nữ trong tình trạng của em hẳn sẽ thích mê một cơ hội như thế”.

“Phải, nhưng em đã hi vọng một cuộc hôn nhân dựa trên cơ sở tình bạn và sự đồng cảm cùng chia sẻ những sở thích chung”. Clare cắn môi dưới trầm ngâm. “Có lẽ em đòi hỏi như thế cũng quá nhiều. Trừ khi, nếu em có thêm chút thời gian, em tin rằng mình có thể…”.

“Có thể làm sao?” Joanna nhìn nàng lo lắng. “Chị không thích biểu hiện trên mặt em, Clare ạ. Em lại đang âm mưu chuyện gì phải không? Em pha chế, tổng hợp các kế hoạch hệt như em sáng tạo một công thức nước hoa mới vậy. Đừng có tự gây rắc rối cho mình nữa, em yêu. Trong mớ bòng bong này chị sợ không có thời gian cho những mưu chước khôn khéo nào nữa

“Có lẽ, nhưng em hi vọng trì hoãn được vụ kết hôn nếu em thuyết phục được ngài Gareth dành chút thời gian xem xét lại bản thân”.

Joanna nhìn sửng sốt, “Thời gian cho cái gì mới được chứ?”

“Thời gian để tìm hiểu những trách nhiệm và công việc cần phải giải quyết ở đây với tư cách là chủ nhân của Ước Mơ”. Clare nhớ lại thái độ trung lập của Gareth đối với loại xà phòng hương hoa hồng anh ta đã dùng để tắm. “Em không tin anh ta đã suy nghĩ kĩ chuyện gì sẽ đến khi trở thành chủ nhân của một hòn đảo hoa”.

“Em đang nghi ngờ Gareth, một người đàn ông dành thời gian cho việc săn đuổi trộm cướp sẽ cho rằng việc anh ta trở thành một gã nông dân trồng hoa là một chuyện ngu ngốc đúng không?”

“Điều đó cũng có thể xảy ra lắm chứ”.

Joanna lắc đầu, “Chị nghĩ rằng trong chuyện này, có lẽ tất cả những gì ngài Gareth đang khoái chí nghĩ đến chỉ là viễn cảnh huy hoàng trở thành chủ nhân một lãnh địa giàu có của riêng mình mà thôi”.

“Nhưng nếu em có thể thuyết phục rằng anh ta cũng cần thời gian cho chính mình để cân nhắc mọi chuyện thì sao?” Clare đột nhiên phấn chấn hẳn lên với ý nghĩ mới này ra của nàng. “Anh ta là một người đàn ông thông minh, loại đàn ông luôn suy nghĩ kĩ càng và vạch kế hoạch cẩn thận trước khi hành động”.

“Em chắc chứ?”

“Ồ vâng, em tuyệt đối tin như vậy”. Clare không quan tâm đến việc nàng chắc được bao nhiêu phần trăm vào phán đoán của mình. “Nếu em có thể thuyết phục anh ta chịu cân nhắc về cuộc hôn nhân này, em có thể có được một khoảng thời gian như mong muốn”.

“Em sẽ sử dụng thời gian đó như thế nào?

“Đầu tiên, để em có thể làm quen nhiều hơn với anh ta”, Clare nói. “Điều này rất có ích cho cuộc hôn nhân về sau. Ít nhất thì em cũng phải biết về anh ta một chút trước khi buộc phải chia sẻ giường ngủ của mình với anh ta. Thứ hai, nếu như em khám phá ra đơn giản là em không thể nào chịu đựng nổi việc phải ràng buộc với ngài Gareth trong suốt cuộc đời, em sẽ tìm được cách thoát khỏi mớ bòng bong này”.

“Không ích gì đâu, Clare. Theo những gì chị biết được, Hung thần xứ Wyckmere quả thật rất háo hức được kết hôn. Anh ta muốn chiếm giữ cô dâu và lãnh địa mới của mình ngay lập tức”.

“Nhưng biết đâu em có thể thuyết phục anh ta đợi thêm một chút”.

“Em sẽ làm thế nào?”

“Em sẽ nói với anh ta mình còn chưa gặp hết tất cả những ứng cử viên còn lại trong khi chỉ một mình anh ta tuyên bố hùng hồn cho vị trí chủ nhân của Ước Mơ”.

“Em thật không hiểu đàn ông, Clare. Hãy tin chị đi, kế hoạch của em chỉ vô vọng thôi”.

“Chị làm sao biết được”. Clare nhấn mạnh. “Ngay lúc này, phần lớn sự hăm hở của anh ta là do tin chắc đang chẳng có nhiều sự lựa chọn cho mình. Nhưng nếu như em có thể thuyết phục anh ta rằng em sẽ không cố gắng kiếm tìm một đức ông chồng khác có khả năng đánh bại anh ta cho đến khi anh ta đã cân nhắc mọi chuyện kĩ càng. Biết đâu anh ta sẽ sẵn lòng hoãn đám cưới lại?”

“Không thể nào”.

“Sao chị cứ nhìn mọi sự việ u ám thế nhỉ, Joanna?” Clare sững lại trước những tiếng vó ngựa từ xa vọng lại. Nàng vội vàng trở lại bên cửa sổ.

“Cái gì vậy?” Joanna hỏi.

“Một nhóm đàn ông đang tiến tới ngôi làng”. Clare nhìn đám bụi mù bốc lên từ đằng xa. Nàng nhìn thấy ngọn cờ vàng quen thuộc.

“Ôi, không”.

“Clare?”

“Thánh Hermione phù hộ, em chưa từng thấy một người đàn ông nào lại chọn đúng lúc mà lù lù xông tới như vậy. Hắn ta thật là một tên bò mộng ngu ngốc mà”.

“Ai cơ?”

“Ngài Nicholas”.

“Ôi, không thể nào”. Joanna bật dậy khỏi ghế và vội vã chạy đến bên cửa sổ. Chị mím chặt môi trước quang cảnh nhóm đàn ông đang thúc ngựa phi đến. “Chị thấy vụ này sẽ gây ra rắc rối kinh hồn đây”.

“Nói vậy là còn nhẹ đấy”.

“Em có nghĩ ngài Gareth biết gì về vụ bắt cóc không?”

“Làm sao anh ta biết được?” Clare cau mày. “Chúng ta đã dẹp yên mọi chuyện rồi mà. Em chẳng đã thể hiện cho tất cả mọi người biết mình là một vị khách háo hức đến thế nào ở Seabern Keep rồi sao. Và em cũng không đã động gì đến chuyện này trong lá thư gửi ngài Thurston. Ngài Gareth sẽ chẳng thế nào biết được đâu”.

“Chị hi vọng là em đúng”. Joanna nói dứt khoát. “Bởi vì nếu Hung thần xứ Wyckmere tin rằng vợ mình đã bị cưỡng đoạt bởi một tên đàn ông khác, chẳng biết địa ngục nào sẽ phải trả giá cho điều tai hại này đâu”.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Clare, “Chị có nghĩ anh ta sẽ rút lại lời cầu hôn nếu biết rằng em đã bị bắt cóc không?”

Joanna nhìn nàng cảnh cáo, “Clare, đừng có…”.

“Có lẽ một cô dâu đã từng bị xâm phạm sẽ không phải là thứ hợp với khẩu vị của ngài Gareth. Anh ta là một người đàn ông quá kiêu ngạo”.

Joanna cau mày, “Đừng có nghĩ đến một chuyện như thế nữa. Chẳng ai đoán nổi việc gì sẽ xảy ra một khi ngài Gareth biết được chuyện tồi tệ nhất, chị còn chẳng dám nghĩ đến nữa là”.

“Ừm”. Clare nói, bước về phía cửa.

“Em định làm gì thế?” Joanna gọi với theo.

“Em định đi chào đón những vị khách của chúng ta, đương nhiên là thế rồi. Còn chuyện gì nữa đây?”

“Clare, chị xin em. Hãy hứa với chị đừng có làm bất cứ điều gì khinh suất nhé”.

“Em thề là chị đang bắt đầu xử sự hệt như bà Beatrice ẩn sĩ với tất cả những cảnh báo và những lời tiên tri thảm khốc của mình rồi đấy”.

Clare mau mắn tặng cho chị một nụ cười trấn an, “Đừng có cáu kỉnh nữa. Em sẽ cân nhắc thật cẩn trọng mỗi nước đi của ván cờ này”.

Nàng vội vã bước dọc theo hành lang đến những bậc thang đá xây trong góc của ngọn tháp. Nàng bước xuống sảnh đường, nơi tất cả mọi sự lộn xộn và đe dọa đang chờ bùng phát ra.

Eadgar vội bước tới bên nàng, gương mặt bác trông kinh hãi. “Thưa tiểu thư, ngài Nicholas và vài hiệp sĩ tùy tùng đang ở đây. Họ đã vào trong sân rồi, tôi biết làm gì với họ bây giờ?”

“Trước tiên chúng ta sẽ xác định tại sao họ lại vội vã từ Seabern tới đây mà chẳng báo trước gì cả. Rồi sau đó chúng ta sẽ mời họ ăn tối và ở lại đêm nay”.

“Đêm nay ư?” Bác Eadgar trông như sắp ngất xỉu với thông tin này. “Nhưng chúng ta đã có cả một nhà đầy chật khách rồi. Không còn chỗ nào để nhét thêm nữa”.

“Con chắc là chúng ta sẽ tìm ra đủ chỗ để kê thêm một vài tấm nệm rơm nữa trong đại sảnh”.

Clare băng qua đại sảnh, bước ra ngoài đứng trên bậc thềm. Trên sân thậm chí còn đông đúc, náo nhiệt hơn trong nhà. Những người giữ ngựa vội chạy ra để chăm sóc những kị sĩ mới đến và ngựa của họ. Một vài chiến binh của Gareth đã xuất hiện, đôi mắt họ đầy cảnh giác và tay họ nắm chặt đốc kiếm.

Một hình dáng kềnh càng quen thuộc đang quẳng chiếc mũ giáp của mình cho người cận vệ, và nhảy xuống ngựa.

“Xin chào tiểu thư của tôi”. Giọng của Nicholas oang oang vang cả sân.

Nicholas xứ Seabern không phải là một người đàn ông xấu xí. Clare thì nghĩ hình dáng của gã hơi thô tục, nhưng nàng biết một vài phụ nữ lại thấy chiếc cổ dày, bộ ngực và bắp đùi cuồn cuộn của gã là hấp dẫn. Nàng đã một lần nghe lỏm được một cô hầu gái tán chuyện với bạn cô ta rằng, những bộ phận đàn ông khác trên cơ thể gã cũng cơ bắp y như vậy. Clare chẳng hề mong muốn được chứng thực lời tuyên bố đó một chút nào.

“Xin chào ngài Nicholas”. Nàng nói lạnh lùng. “Chúng tôi không mong đợi ngài đến đột ngột thế này”.

“Tôi được biết cuộc tranh đua đã bắt đầu”. Nicholas đập nhẹ hai tay vào nhau đầy hí hửng. “Tôi luôn thích những trận đua tranh thú vị như thế này”.

“Cuộc tranh đua nào cơ?” Clare nhìn gã ta chằm chằm. “Ngài đang nói gì vậy

“Tôi được biết rằng cuối cùng nàng cũng bị dồn vào thế bị và buộc phải chọn lấy một người chồng. Lần trước, giá như nàng hỏi tôi”.

“Ai nói với ngài vậy?”

“Còn ai nữa, tôi được biết một tên cầu hôn đã đến đảo Ước Mơ và tôi nghĩ mình cũng có quyền đó”. Nicholas cười khoái trá. “Tôi chắc chắn sẽ không để kẻ lạ mặt đó có chỗ đứng trên đảo này đâu”.

“Đây không phải là một cuộc săn, thưa ngài, và tôi không phải là một chú nai bơ vơ buộc phải trốn chạy để khỏi bị bắt đâu. Tôi có quyền lựa chọn trong chuyện này”.

Nicholas bắt đầu cười cùng cục như một chú gà. “Và nàng đã chọn lựa chưa vậy, tiểu thư?”

“Tôi vẫn chưa”.

“Tuyệt vời, vậy thì vẫn chưa quá muộn. Tôi vẫn có thể tham dự vào cuộc săn”.

“Tôi sợ rằng quý tiểu thư đây đã nói đùa với ngài”. Gareth đột nhiên lù lù xuất hiện sau lưng Clare. Chàng đứng kiêu ngạo ngay bậc thang trên cùng, một cánh tay to lớn đặt hờ trên đốc thanh Cổng Địa Ngục. “Cuộc săn đã kết thúc rồi”.

“Ngài là ai?” Nicholas hỏi.

“Gareth xứ Wyckmere”.

“Kẻ được gọi là Hung Thần”. Nicholas cười ngoác miệng. “Tôi đã nghe danh tiếng của ngài, thưa ngài”.

“Thật hả?”

“Phải, ngài có một thanh danh vẻ vang ngang ng với quỷ. Vậy là ngài đến đây để tán tỉnh quý tiểu thư, phải vậy không?”

“Cô ấy nghĩ sẽ vui hơn khi giả vờ như chưa quyết định xong việc chọn chồng. Ai có thể trách nếu cô ấy muốn kéo dài trò chơi thú vị này? Nhưng thực tế mọi sự đã an bài. Tôi là người cầu hôn duy nhất hội tụ tất cả những yêu cầu của cô ấy”.

“Không hoàn toàn đủ”. Clare lầm bầm. Nàng cảm thấy không thoải mái trước cái cách hai gã đàn ông to như hai trái núi án ngữ hai bên nàng, che hết cả ánh nắng mùa xuân. Nàng chợt thấy mình đang đứng trong bóng râm.

Mắt của Nicholas hẹp lại khi đo lường, đánh giá Gareth. “Tôi biết rõ tiểu thư Clare có những yêu cầu hết sức đặc biệt trong việc chọn chồng. Tôi không hề muốn cô ấy buộc phải nhận những thứ kém hơn những gì cô ấy xứng đáng được nhận”.

“Ngài không cần phải lo đến chuyện này”. Gareth nói.

“Nhưng tôi cứ phải lo”. Nicholas quay ngoắt sự quan tâm sang phía Clare. “Chúng ta đã là láng giềng và là bạn tốt trong nhiều năm, phải vậy không tiểu thư?”

“Chúng ta chắc chắn đã là láng giềng trong nhiều năm”, Clare trả lời.

“Phải, và bởi vì mối quan hệ gần gũi đó, tôi cảm thấy nên có trách nhiệm để chắc rằng bất cứ người chồng nào mà nàng chọn lựa phải hiểu thấu đáo những gì hắn ta sẽ nhận được trong cuộc mặc cả này”. Nicholas cười điệu. “Một gã đàn ông không nên bị bất ngờ ngay trong đêm tân hôn của mình”.

Một hồi chuông báo động gióng giả bên tai Clare. Nàng thở gấp và cảm nhận thấy bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở đang căng ra giữa Gareth và Nicholas. Chưa bao giờ có bất kì một loại tội ác nào từng biết đến trên hòn đảo xinh đẹp của nàng. Nàng sẽ không cho phép chuyện này xảy ra. Trong khoảnh khắc đó Clare biết mình sẽ tạm thời phải gác kế hoạch đang dang dở hòng lấy lại thế thượng phong của nàng. Nàng đột nhiên thấy mình đang phải đối mặt với một đề còn đau đầu hơn gấp bội.

Nàng phải tìm ra cách sao cho Gareth và Nicholas giữ cánh tay họ cách xa khỏi cổ của đối phương.

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.