Miếng Bọt Biển Ma Quái

Chương 3



Hu? Gì vậy chị Kat? – Daniel kêu lên.
Tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm vào miếng bọt biển nhỏ.
– Có thể mắt chị nhìn nhầm. – Tôi thì thào. – Đây thật là một điều huyền bí.
– Chị nói tiếp đi, Kat. Có chuyện gì vậy?
Tôi xem xét miếng bọt biển kỹ hơn nữa. “Chà!” – Tôi há hốc mồm. Mắt tôi đã nhìn đúng chứ không phải nhầm.
Miếng bọt biển tròn chuyển động nhẹ nhàng, chậm rãi trong bàn tay tôi, nó bò ra bò vào, bò ra bò vào với một nhịp điệu rất chậm.
Dường như nó lại còn thở nữa!
Nhưng bọt biển thì không thở được. Chúng làm cái gì vậy!
Quả thật là nó thở!
Thậm chí tôi còn có thể nghe thấy từng hơi thở nhỏ của nó: hừ, hừ, hừ hừ.
– Daniel! Chị không nghĩ đây là miếng bọt biển thật. – Tôi lắp bắp. – Đây là một vật sống. – Tôi ném nó trở lại chậu rửa bát, thú thật là tôi cảm thấy hơi sợ.
Thằng em tôi chắp tay sau hông.
– Một trò đùa rẻ tiền. – Nó cười khẩy.
– Daniel, chuyện thật đấy. – Tôi nói lại.
– Chị không thuyết phục được em tin chuyện đó đâu. Đây là miếng bọt biển cũ. – Nó khăng khăng ý mình, cười thích thú. – Một miếng bọt biển cũ kỹ bẩn thỉu có lẽ đã có ở đây trăm năm nay rồi.
– Thì thôi, đừng tin nữa! – Tôi hét lên. – Khi tao nổi tiếng nhờ khám phá ra chuyện này thì tao sẽ không nói mày là em tao đâu!
Mẹ tôi đến, bê theo hòm đựng quần áo ấm. Tôi biết mẹ sẽ tin tôi.
– Mẹ ơi! – Tôi nói. – Miếng bọt biển ấy! Nó là một vật sống!
– Con ngoan nào, – bà thì thào, – chỉ còn phải chuyển ít đồ đạc nữa thôi. Bây giờ mẹ biết đặt cái hộp đựng những đồ bằng bạc này vào nơi đâu đây?
Mẹ tôi nói cứ như là không nghe thấy lời tôi!
– Mẹ! – Tôi lại kêu lên, lần này to hơn. – Miếng bọt biển ấy! Nằm dưới chậu rửa bát ấy! Nó biết thở đấy!
Bà không hề để ý đến tôi mà đi xuyên qua bếp theo lối cửa phụ ra sân sau.
Không một ai quan tâm đến phát hiện chấn động của tôi.
Ngoại trừ Killer. Nó dường như quan tâm thật sự.
Có thể quá quan tâm nữa là đằng khác.
Killer cúi thấp cổ xuống, thò đầu vào tủ bếp, nhìn chăm chăm miếng bọt biển và gầm gừ trong cổ họng.
Gừ, gừ.
Vì sao nó lại gầm gừ?
Killer đưa cái mũi ướt chạm vào miếng bọt biển, khụt khịt, đưa đẩy. Có một lúc nó ngước lên nhìn tôi với vẻ mặt đầy khó hiểu.
Gừ, gừ.
Killer há miệng ngoạm lấy miếng bọt biển.
– Này, đó không phải là đồ ăn đâu! – Tôi hét lên, túm lấy cổ Killer kéo nó ra khỏi gầm chậu rửa bát. – Đây chắc phải là một phát hiện rất quan trọng. Tôi quay sang thằng em.
– Thấy không, Daniel? Killer biết đó là một vật sống. – Tôi khẳng định. – Thật đấy, chứ không phải lừa đâu. Em nhìn kỹ mà em, chị hứa chắc là em sẽ thấy nó thở.
Daniel cười vẻ nghi ngờ. Nhưng rồi nó cũng thò đầu vào tủ bếp.
– Chà chà. Chị nói đúng. – Nó thừa nhận. Mặt nó ghé sát vào mặt tôi. – Em nghĩ đó là một con vật! Và em còn nghĩ… nó là của em!
Nói rồi nó chui xuống dưới chậu rửa bát để túm lấy miếng bọt biển.
– Đừng hòng! Tôi phản đối. Tôi túm lấy lưng áo sơ mi của nó kéo ra ngoài. – Chị thấy nó đầu tiên. Miếng bọt biển thuộc về chị!
Nó hẩy tôi ra và lại chui xuống!
– Ai tìm thấy người ấy giữ. – Nó kêu lên.
Tôi lại túm lấy nó.
Nhưng trước khi tôi chạm đến nó, Daniel đã hét lên một tiếng kêu rùng rợn vì đau đớn!

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.