Chuyện Tình Qua Nhiều Kiếp Luân Hồi

Chương 7



Em là thiếu nữ

Đã từng rời bỏ trái đất đáng ghét này

Hãy nói thật đi em

Chúng tôi có được đón tiếp em lần nữa không?

Em là tuổi trẻ thanh xuân ngọt ngào?

Hay thiên thần được đưa xuống trần gian?

Hay là sinh vật có đôi cánh vàng

Tự nhận mình là kẻ yếu đuối

Đến đây từ cõi xa xăm

Rồi chỉ một thoáng thôi lại bay nhanh trở về

Như thể chỉ rằng loài sinh vật trên trái đất

Được thiên đường sinh ra

Bằng cách đó em đã đốt cháy tim ta

Khinh thường thế gian nhớp nhúa

Và khao khát bước lên thiên đường?

Jonh Milton

Elizabeth có vẻ bớt buồn khi cô trở lại phòng khám vào kỳ hẹn thứ ba. Đôi mắt cô tinh nhanh hơn.

– Tôi thấy sáng sủa hơn… tự do hơn… Cô kể lại.

Trong một thoáng ký ức ngắn ngủi mà đứa bé trai bị sóng quét khỏi con tàu ở kiếp xưa đã bắt đầu quét đi một phần nỗi sợ hãi hiện tại của cô. Không chỉ là nỗi sợ nước, bóng tối, nhưng sâu sắc hơn và nguyên nhân của nỗi sợ là sợ chết và tuyệt chủng.

Cô, đứa bé trai đã chết, nhưng bây giờ cô, đang sống là Elizabeth. Ở mức độ tâm thức, nỗi buồn của cô đã giảm bớt vì cô biết rằng cô đã từng sống và sẽ sống mãi. Chết không phải là điểm cuối cùng.

Nếu cô có thể quay trở về nữa, làm tươi mới lại, trong một thân thể mới, thì những người thân yêu của cô cũng có thể làm như vậy. Tất cả chúng ta cũng đều có thể tái sinh để đương đầu với những khó khăn, hay thưởng thức niềm vui của chiến thắng, và đối phó với cả những bi kịch trong cuộc sống trên trái đất này.

Elizabeth chìm sâu vào trạng thái thôi miên nhanh chóng. Khoảng vài phút, đôi mắt cô đảo qua đảo lại dưới mi mắt khi cô thu thập khung cảnh cổ xưa.

– Bãi cát thật đẹp.

Cô bắt đầu gợi lại một kiếp sống của dân da đỏ miền Nam, có lẽ tại bờ Tây của Florida.

– Trắng quá… hầu như luôn là màu hồng… đẹp như đường cát. Cô ngừng lại một chút.

– Mặt trời đang lặn về phía bên kia biển. Hướng Đông là những đầm lầy rộng lớn với muôn ngàn chim thú. Có rất nhiểu ốc đảo nhỏ giữa đầm lầy và biển. Cá nhiều vô kể. Chúng tôi cùng bắt cá trên những nhánh sông và giữa các ốc đảo.

Cô lại ngừng, rồi tiếp tục kể:

– Chúng tôi sống trong an bình. Cuộc đời tôi thật hạnh phúc. Gia đình tôi là một đại gia đình. Dường như tôi có liên quan đến nhiều thứ trong trong làng. Tôi biết về cây cỏ, gốc rễ, thuốc men… Tôi có thể làm thuốc từ cây lá… Tôi biết trị bệnh…

Trong nền văn hóa của dân da đỏ, không có hình phạt do dùng thuốc trị bệnh cho cả thân thể và tâm trí. Thay vì bị gọi là phù thủy có nguy cơ bị dìm, bị thiêu sống, thầy thuốc thì được kính trọng và tôn quý hơn.

Tôi đưa cô đi xa hơn trong kiếp đó, nhưng không có cảnh bi thương nào nổi lên. Kiếp sống đó hoàn toàn đầy đủ, yên lành. Cô chết già, trong vòng vây của cả làng.

– Ít có người buồn vì tôi chết, thậm chí hầu như cả làng đều ở đó.

Cô ghi nhận điều này khi linh hồn cô bay bổng trên thi thể và cô quan sát chung quanh. Cô cũng chẳng hề thất vọng vì có ít người buồn. Họ tôn kính và chăm sóc cô nhiều hơn, cả thi thể và linh hồn, chỉ không buồn mà thôi. Cô giải thích:

– Chúng tôi không khóc than cho cái chết, vì chúng tôi biết linh hồn bất diệt. Nó quay trở lại kiếp người nếu nghiệp lực bắt buộc. Đôi khi do kiểm tra kỹ lưỡng một thân thể mới, sự xác nhận của thân thể trước đó có thể được biết đến.

Cô suy ngẫm về khái niệm này một lát, rồi kể chi tiết:

– Chúng tôi tìm kiếm những cái bớt, nơi mà những vết sẹo từng để lại, và tìm ra những dấu hiệu khác. Tương tự như vậy, chúng tôi cũng không ăn mừng lúc được sinh… thậm chí có thể tốt hơn khi thấy linh hồn cũ trở lại.

Cô loay hoay tìm từ thích hợp để giải thích khái niệm này.

Rồi cô kết luận:

– Dù là trái đất rất đẹp, liên tục chứng minh sự hài hòa, kết nối giữa muôn loài… đó là bài học vĩ đại… cuộc đời ở đây nhiều nỗi khó khăn. Với những linh hồn cao cả hơn thì không hề có bệnh tật, đau thương, đổ vỡ… Không có hoài bão hay cạnh tranh, không có thù ghét hay sợ hãi, không có kẻ thù… Chỉ có hòa bình và yên lành. Do đó, những linh hồn nhỏ bé, bị quay trở lại, không thể vui vẻ rời bỏ một nơi như vậy. Rất sai lầm là ăn mừng khi linh hồn đó đang buồn hiu. Quá ích kỷ và tàn nhẫn.

Cô nói thêm:

– Điều này cũng không có nghĩa là chúng tôi không chào đón các linh hồn trở lại. Quan trọng là chúng tôi chứng minh được tình cảm và lòng yêu thương của mình ngay lúc dễ bị tổn thương.

Giải thích xong khái niệm tuyệt vời của cái chết mà không buồn, được sinh ra không ăn mừng, cô yên lặng nghỉ ngơi.

Một lần nữa, ở đây lại có khái niệm về luân hồi, về sự đoàn tụ trong hình thể vật chất của gia đình từ kiếp trước, của bạn bè, của những người yêu nhau. Trong mọi thời đại và trong nhiều nền văn hóa khác nhau xuyên suốt qua lịch sử, khái niệm về luân hồi xuất hiện luôn có vẻ độc lập.

Ký ức mơ hồ trong kiếp sống cổ đại hẳn đã kéo cô trở lại một kiếp ở Florida, nhắc nhở cô trong cấp độ sâu nhất về một ngôi nhà thừa tự. Có lẽ cảm giác về cát, biển, những cây cọ, những vùng đầm lầy mênh mông gợi lại ký ức tâm hồn cô, quyến rũ cô quay lại với niềm đam mê trong tiềm thức. Bởi vì kiếp sống đó hạnh phúc nhất, tràn đầy niềm vui thú hân hoan, mà trong hiện tại cô không hề có được.

Những sự khuấy động trong thời cổ đại hẳn đã đưa cô nộp đơn vào trường đại học tại Miami, hẳn đã đưa cô nhận học bổng để cô đến Miami. Đây không phải là ngẫu nhiên. Số phận yêu cầu cô phải ở đây.

Nhìn Elizabeth vẫn còn yên tĩnh nghỉ ngơi trong cái ghế tựa, tôi hỏi cô:

– Cô có mệt không?

Cô trả lời trong tĩnh lặng:

– Không.

– Cô có muốn khám phá một kiếp khác không? Tĩnh lặng hơn.

– Vâng.

Một lần nữa, chúng tôi du hành xuyên ngược dòng thời gian, một lần nữa cô nổi lên trong miền đất vào thời cổ đại. Elizabeth quan sát sau khi thu thập hình ảnh.

– Đây là vùng đất hoang tàn… có nhiều núi… những con đường bụi mù… những thương lái đi qua những con đường đó… đây là con đường mà thương lái đi từ Đông qua Tây…

Tôi hỏi cô để lấy chi tiết:

– Cô có biết đất nước đó không?

Tôi không thích nhét quá nhiều câu hỏi vào sự lô gích, hay vào bộ óc bên trái, một phần của tâm trí. Những câu hỏi như vậy có thể xâm phạm vào tính cấp thiết của cuộc trải nghiệm, hơn nữa, đó là bộ óc bên phải, hoặc trực giác, hoặc chức năng. Nhưng Elizabeth không chìm sâu trong trạng thái hôn mê. Cô có thể trả lời các câu hỏi và vẫn tiếp tục với những kinh nghiệm sống động trong cảnh tượng đó. Chi tiết cũng rất quan trọng.

Cô trả lời hơi do dự:

– Tôi nghĩ là Ấn Độ. Cô nói thêm:

– Có lẽ miền Tây Ấn Độ. Tôi không nhìn thấy rõ biên giới. Chúng tôi sống trên những ngọn núi, có nhiều người qua đường và các thương lái phải đi băng qua đó.

Rồi cô quay về cảnh tượng đó.

– Cô có nhìn thấy mình không?

– Vâng. Tôi là cô gái… khoảng mười lăm tuổi. Da tôi đen, tóc tôi cũng đen. Quần áo tôi rất dơ. Tôi làm việc trong chuồng ngựa… chăm sóc ngựa và la… chúng tôi rất nghèo. Thời tiết lạnh giá. Tay tôi tê cứng khi làm việc này.

Gương mặt nhăn nhúm, Elizabeth xiết đôi bàn tay lại.

Cô gái nhỏ này thông minh nhưng thất học. Cuộc sống khó khăn cùng cực. Những kẻ thương buôn thường hành hạ cô, thỉnh thoảng cho một ít tiền. Gia đình cô không thể bảo bọc che chở cô. Đói và lạnh luôn luôn quấy phá cuộc đời cô. Duy có một điểm sáng trong đời cô gái nhỏ.

– Có một thương buôn trẻ tuổi thường xuyên ghé qua cùng cha anh ấy và nhiều người khác. Anh ấy yêu tôi. Anh rất vui nhộn và lịch lãm. Chúng tôi vui đùa với nhau. Tôi mong anh ở lại để chúng tôi được gần gũi bên nhau mãi.

Điều này không thể xảy ra. Cô chết năm mười sáu tuổi. Thi thể cô xác xơ. Những năm tháng nghèo khổ, và thời tiết khắc nghiệt, nhanh chóng đẩy cô đến cái chết vì bệnh phổi. Gia đình đứng chung quanh thi thể cô.

Khi chúng tôi ôn lại kiếp sống ngắn ngủi này, Elizabeth không buồn. Cô đã học được bài học quan trọng. Cô nói dịu dàng:

– Tình yêu là năng lực mãnh liệt nhất trên đời. Tình yêu vẫn luôn đơm hoa, kết trái, thậm chí trong đất lạnh hay trong tình trạng tồi tệ nhất. Nó tồn tại khắp nơi, và bất diệt. Tình yêu là cánh hoa trong cả bốn mùa.

Khuôn mặt cô rạng rỡ với nụ cười tươi tắn.

***

Một bệnh nhân của tôi là luật sư, thuộc đạo Thiên Chúa, đã từng trở về một kiếp sống ở Châu Âu cuối thời Trung cổ. Anh nhớ lại cái chết của mình trong kiếp đó, một kiếp sống đầy tham lam, bạo lực, lừa dối. Anh nhận thức được rằng có vài nét này vẫn còn tồn tại trong kiếp hiện tại của anh.

Khi nằm tựa vào cái ghế da bành trong phòng khám của tôi, anh thấy mình đang bay lơ lửng trên thi thể của thời Trung cổ. Bỗng nhiên anh thấy mình đang đứng giữa địa ngục, giữa những ngọn lửa và quỷ sứ. Điều này làm tôi ngạc nhiên. Mặc dù tôi đã đối mặt với hàng ngàn cái chết trong quá khứ của bệnh nhân, không có người nào đã từng trải nghiệm dưới địa ngục. Hầu hết bao giờ con người cũng tìm thấy chính mình bị kéo theo một ánh sáng diệu kỳ, ánh sáng làm mới và truyền sinh lực lại cho linh hồn. Nhưng địa ngục?

Tôi mong chờ điều gì đó xảy ra, nhưng anh kể lại rằng không ai quan tâm đến anh. Anh cũng đang chờ. Nhiều phút trôi qua. Cuối cùng thì có một bóng hình linh hồn mà anh nhận ra là Chúa Jesus xuất hiện và bước đến phía anh. Đây là người đầu tiên để ý đến anh. Jesus nói với anh:

– Con không nhận ra đây chỉ là ảo tưởng sao? Chỉ có tình yêu mới là thật!

Rồi các ngọn lửa và quỷ sứ biến mất lập tức, để lộ ra ánh sáng tuyệt vời ở đó, mà anh không nhìn thấy, giấu sau ảo tưởng.

Đôi khi chúng ta đạt được cái ta mong đợi, nhưng nó không thật.

Sách mới

Random Post


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.